- Tiêu Thần, Sa La chính là hậu bối dòng chính của bổn tọa, hôm nay hắn vô tình trêu chọc ngươi, hôm nay cũng đã bị trừng phạt đủ rồi, việc này cho qua đi.
Đạo Nguyên chi chủ lên tiếng, giọng nói lạnh lùng không cho phép cự tuyệt.
Dùng thân phận của hắn lên tiếng, mặc dù mười tám môn phiệt cũng phải tránh lui, Tiêu Thần cũng không thể chống cự.
Cả phiến không gian tĩnh mịch, vô số ánh mắt hội tụ lên người Tiêu Thần, trong đó có người lo lắng nhưng đa số là hưng phấn vì được xem náo nhiệt và hả hê, dù sao Tiêu Thần quật khởi tốc độ cực nhanh, cho nên gây ra vô số người đố kỵ, tỷ như Nam Cung Tiểu Lãnh, hiện tại hắn đang nghĩ làm thế nào thoát khỏi khốn cảnh, nội tâm hắn vô cùng buồn rầu.
Hôm nay Đạo Nguyên chi chủ đích thân tới mở miệng can thiệp việc này, mọi người muốn xem Tiêu Thần phải xử lý thế nào!
Nếu ra tay không quan tâm sẽ đắc tội Đạo Nguyên chi chủ, như vậy sẽ bị một đại trưởng lão Nhân tộc ghi hận, hiển nhiên không phải chuyện gì tốt đẹp cả.
Nếu như hắn lui bước, uy danh Tiêu Thần tích lũy đến nay sẽ bị tổn thương thật lớn, mặc dù cúi đầu trước mặt Đạo Nguyên chi chủ thì cũng là cúi đầu, dù sao hắn chưa bao giờ là người chịu lùi bước trước kẻ khác.
Hiện tại là lựa chọn khó khăn.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, trong mắt tu sĩ khác thì đây là quyết định khó lựa chọn, trong mắt hắn căn bản không có chút khó khăn gì cả.
Hàn Lâm chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ, Ban Lan chi chủ sớm đã kết thù kết oán với hắn, song phương nhất định là kẻ địch đối lập, nếu như thế Tiêu Thần cần gì cố kỵ quá nhiều phải cho Đạo Nguyên chi chủ nửa điểm thể diện.
Đắc tội là địch nhân.
Không đắc tội vẫn là địch nhân.
Nếu như vậy tại sao không để chính mình sống thoải mái một ít.
Thoáng chắp tay, Tiêu Thần nhàn nhạt lên tiếng:
- Đạo Nguyên chi chủ cũng biết chuyện đã xảy ra? Những tán tu này được bổn tọa triệu hoán tới đây là muốn gia nhập Tiêu phủ trở thành tu sĩ dưới trướng bổn tọa, trước kia bổn tọa cũng đã nói không để bọn họ thừa nhận chút nhục nhã nào.
- Hôm nay bổn tọa khai phủ lập nha, đao hữu khắp nơi tới đây chúc mừng, vốn là ngày đại hỉ, Sa La này lại trọng thương tu sĩ của bổn tọa, càng thống hạ sát thủ, cử động lần này không phải chỉ một câu nói xin lỗi là có thể bỏ qua như vậy.
- Coi rẻ uy tín của bổn tọa, không xem Tiêu phủ của ta ra gì, không biết việc này cũng thôi, Đạo Nguyên chi chủ lại cười trừ nói không đáng truy cứu! Nếu như hôm nay không nghiêm trị tiểu bối này, ngày sau bổn tọa làm gì có uy tín dừng chân trong tộc quần! Chuyện hôm nay bổn tọa sẽ không dừng tay đơn giản như vậy, kính xin Đạo Nguyên chi chủ chớ nhúng tay vào.
Nói tới điểm này Tiêu Thần nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn lên người Lý Tử Thông.
- Người này thân là tu sĩ dưới trướng Đạo Nguyên chi chủ, kính xin Đạo Nguyên chi chủ phải quản giáo một phen, nếu lần sau hắn còn dám vô lễ với bổn tọa, nhất định nghiêm trị không tha!
- Bổn tọa tâm ý đã định, Đạo Nguyên chi chủ không cần nhiều lời.
Tiêu Thần lên tiếng, lời nói cũng không cần che lấp hóa thành sóng âm khuếch tán khắp bốn phương tám hướng.
Tiêu Thần đại nhân xem chúng ta là tu sĩ dưới trướng, bảo hộ chúng ta không bị khi nhục, có thể chính diện ngăn cản uy thế của Đại trưởng lão, chúng ta há có thể không xả thân tương báo!
Ngày sau nguyện dùng thân này hiệu lực đại nhân, vĩnh viễn không tương phụ!
Nội tâm các tu sĩ tới chúc mừng vô cùng chấn động, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thân ảnh áo xanh với gương mặt kiên định và lạnh lùng kia, trong nội tâm chấn động nhưng nỗi lòng lại sinh ra phức tạp khó nói nên lời, càng có kính nể trước can đảm của hắn.
Sau khi thấy rõ vô số tu sĩ tán tu quỳ xuống, nội tâm càng cảm thán hơn nữa.
Tiêu Thần đúng là dám làm, thủ đoạn thu mua nhân tâm vô cùng cao minh, nếu ngày sau có người muốn xếp tai mắt vào dưới trướng của hắn, chỉ sợ vô cùng khó khăn.
Sắc mặt Đạo Nguyên chi chủ tái nhợt, ánh mắt mang theo hàn quang đáng sợ, đại thế bốc lên.
Đáng giận!
Tiêu Thần hoàn toàn không đặt hắn vào trong mắt, ngôn từ lạnh lùng đến cực điểm, hoàn toàn không cho hắn chút thể diện nào, càng mượn chuyện Lý Tử Thông ám chỉ mình ngự hạ vô năng thì làm sao có tư cách lên tiếng nói đối phương cái gì chứ.
Có một điểm trọng yếu nhất, Tiêu Thần cũng không ăn nói lung tung mà thật có việc này, cho dù Đạo Nguyên chi chủ muốn mở miệng phản bác nhưng không tìm được lý do. Hôm nay hắn đã hiện thân, nếu xám xịt rời đi như vậy uy tín Đại trưởng lão của hắn còn đâu! Có lẽ lúc này nội tâm Đạo Nguyên chi chủ đã có phần hối hận vì nhúng tay vào việc này, nhưng hôm nay hắn không có lựa chọn, chỉ có thể cường ngạnh tới cùng, nếu không chắc chắn sẽ bị vô số lão quỷ giễu cợt, ngược lại càng thành tựu uy danh của Tiêu Thần.
Trong mắt Đạo Nguyên chi chủ xuất hiện lệ quang, hắn muốn ra tay cưỡng ép mang Sa La đi, đột nhiên hắn quay người nhìn hư không sau lưng. Trong nháy mắt có một thân ảnh xé rách hư không xuất hiện, sau khi nhìn rõ người tới, đồng tử Đạo Nguyên chi chủ co rút lại, hắn áp chế khí tức, sắc mặt vô cùng âm trầm.
Ánh mắt Tiêu Thần nhìn sang, chắp tay nói:
- Tiêu Thần bái kiến Thiên Sách chi chủ.
Tu sĩ xé rách hư không hiện thân chính là một trong các Nhân tộc Đại trưởng lão Thiên Sách chi chủ, người này mỉm cười gật đầu với Tiêu Thần, nói:
- Bổn tọa cố ý tới chúc mừng Tiêu Thần, phát hiện nơi này có chút chuyện ngoài ý muốn nha.
- Ah, thì ra Đạo Nguyên chi chủ cũng ở chỗ này, không biết cần làm chuyện gì, có thể nói với bổn tọa một tiếng hay không?
Đạo Nguyên chi chủ hừ nhẹ một tiếng, dùng tu vi của Thiên Sách chi chủ làm sao không biết đang xảy ra chuyện gì chứ, chẳng qua là cố ý nói thế làm hắn mất mặt mà thôi.
Sắc mặt Tiêu Thần bình thản, hắn nói rõ chuyện xảy ram sau đó nói với Đạo Nguyên chi chủ:
- Dường như Sa La có quan hệ huyết thống với Đạo Nguyên chi chủ, cho nên Đạo Nguyên chi chủ mới nhúng tay bắt buộc Tiêu Thần buông tay việc này, nếu Thiên Sách chi chủ đến, kính xin chủ trì công đạo một phen.
Đạo Nguyên chi chủ lập tức khó thở, quát lên:
- Bổn tọa đến tận đây chưa từng nói nhúng tay việc này bức bách ngươi, chớ có tín khẩu nói bậy.
- Tiêu Thần, nếu như ngươi có can đảm bại hoại thanh danh bổn tọa, bổn tọa nhất định sẽ không tha cho ngươi!
Bình luận