Bọn người Lý Minh Triết được dẫn vào đại điện, chắp tay thi lễ, thời điểm đối mặt Tiêu Thần bảo trì kính cẩn đầy đủ.
Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, thoáng chắp tay nói:
- Lý gia chủ không cần đa lễ, mời ngồi.
Lý Minh Triết cười gật đầu, tùy ý hạ nhân Tiêu phủ mang tu sĩ Lý gia đi, mà hắn thì lựa chọn một chỗ ở hàng đầu ngồi xuống, dùng tư cách của Lý gia, xác thực có tư cách ngồi ở đó.
- Nam Cung gia Nam Cung gia chủ mang theo hậu bối chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng Đông Hải chi châu 15 viên, Linh Bảo 15 kiện, linh thạch ngàn tỷ!
Nghe được người điều khiển chương trình mở miệng, Đức Phúc quản gia đã kiềm nén không được, xin chỉ thị của Tiêu Thần bước nhanh về đại môn. Khách nhân tôn quý như thế đến chúc mừng, nếu Tiêu phủ quản gia như hắn không có mặt, không thể nghi ngờ là biểu hiện cực kỳ thất lễ, điểm ấy tự nhiên không thể.
- Nam Cung Dự mang theo chất nhi Nam Cung Tiểu Lãnh, dâng lệnh lão tổ, chúc mừng Tiêu Thần đại nhân khai phủ lập nha, từ nay về sau uy chấn Linh giới!
Nam Cung Dự kính cẩn thi lễ, sau lưng Nam Cung Tiểu Lãnh cảm ứng được ánh mắt rơi ở trên người mình, không còn một chút ý niệm muốn “báo thù trong đầu, lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán, thầm nghĩ ánh mắt thật đáng sợ, để cho hắn có loại cảm giác đối mặt lão đầu tử, này còn đánh thế nào, xông lên không phải tìm tai vạ sao.
- Nam Cung gia chủ không cần đa lễ, mời ngồi.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng.
Nam Cung Dự mang theo Nam Cung Tiểu Lãnh ngồi xuống, nhìn về phía Lý Minh Triết, Phó Vân Khinh gật đầu bắt chuyện.
- Giang Nam gia chủ mang theo hậu bối chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng kỳ trân dị thảo, đan dược đặc biệt ngàn hạt, Linh Bảo 15 kiện, linh thạch ngàn tỷ!
- Doãn gia chủ mang theo hậu bối chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng Thông Thiên Linh Bảo ba kiện, linh thạch ngàn tỷ!
- Thác Bạt gia chủ mang theo hậu bối chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng thần binh lợi kiếm một thanh, linh thạch ngàn tỷ!
- Vương gia gia chủ mang theo hậu bối chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng Thất Thải Hoa, Thất Thải Thú, Thất Thải Vân tất cả một vật, linh thạch ngàn tỷ!
. . . .
- Hạo Thiên Tông tông chủ, chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng. . . .
- Bất Sơn Tông Đại trưởng lão, chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng. . . .
. . . .
- Sát phạt Đạo tông, chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng. . . .
- Viên đạo trưởng lão, chúc mừng Tiêu phủ thành lập, tặng. . . .
. . . .
Trên mặt Đức Phúc cười như đóa hoa, cơ bắp trên khóe miệng có chút phát cương, lại tuyệt không cảm thấy vất vả, vốn trong nội tâm còn có chút lo lắng Tiêu Thần đại nhân tính tình bá đạo gây thù hằn quá nhiều, hôm nay vừa thấy lại hoàn toàn không phải như thế.
18 môn phiệt có 10 nhà đến, 36 tông có 17 tông đến, 108 đạo có 66 đạo đến, gần như hai phần ba thế lực đỉnh cấp của Nhân tộc đều tới, loại vinh hạnh đặc biệt này đừng nói Tiêu phủ mới lập phủ, mặc dù là thọ đản của Di gia lão tổ, cũng chưa chắc sẽ có nhiều thế lực đến chúc thọ như vậy!
Thể diện, thiên đại thể diện ah, lần này Tiêu phủ sợ là sẽ danh chấn Tổ thành, lần sau mình ra đường, đám gia hỏa trước kia vênh váo tự đắc, hận không thể cầm lỗ mũi nhìn người, chỉ sợ cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu.
Nghĩ tới đây, Đức Phúc nhìn tấm biển Tiêu phủ sau lưng, trong nội tâm đột nhiên sinh ra kiêu ngạo, loại cảm giác có chỗ dựa vào này, thật tốt.
Về phần một đám hạ nhân Tiêu phủ, giờ phút này sắc mặt càng vui mừng, tuy bận trước bận sau luống cuống tay chân, lại vui mừng vô cùng, có được một chủ nhân cường đại, đối với bọn họ mà nói tự nhiên là không thể tốt hơn.
Thậm chí ngay cả đám đầu bếp trong Tiêu phủ, giờ phút này bất chấp bếp lò cực nóng, dốc sức liều mạng làm ra món ăn sở trường, đại nhân mời đến nhiều khách quý như vậy, bọn hắn tuyệt đối không thể để cho đại nhân ở phương diện này mất mặt.
Cả Tiêu phủ tuy là ngày đầu tiên sáng tạo, cũng đã hình thành một lực ngưng tụ rất mạnh, hôm nay xem ra có lẽ vẫn nhỏ yếu, nhưng theo thời gian trôi qua, chắc chắn sẽ trở thành nội tình kiên cố nhất của Tiêu Thần, trợ giúp hắn tung hoành Linh giới!
Lục Thủy hồ, vô số tán tu tu sĩ hội tụ mà đến, giờ phút này sắc mặt tất cả đều kính sợ, nhìn xem đình viện bên hồ kia, độn quang vãng lai xuất nhập trong đó, cùng với vô số danh tự như sấm bên tai, chỉ cảm thấy trong nội tâm nhiệt huyết sôi trào.
Tiêu phủ!
Phủ nha của Tiêu Thần đại nhân!
Dựa theo đại nhân nói, chúng ta đều có thể gia nhập, trở thành một thành viên dưới trướng của đại nhân, như vậy hôm nay Tiêu phủ vinh quang, cùng chúng ta cũng có chút quan hệ a.
Kết quả là, một đám tán tu nhếch miệng cười, tuy số lượng càng tụ càng nhiều, lại không ai dám can đảm tiến lên quấy rầy một chút, hôm nay là ngày đại nhân yến khách, bọn hắn không muốn thêm phiền toái cho đại nhân. Ở chỗ này thành thành thật thật, đợi sự tình hôm nay bề bộn xong, lại đi tìm nơi nương tựa cũng không muộn.
Bất quá vào thời khắc này, lại đột nhiên có thanh âm rú thảm từ phía sau truyền đến, nguyên lai là trên đường có một tu sĩ tránh không kịp, bị một Man Thú đánh bay, thân thể phá vỡ, sắc mặt trắng bệch, bị vung ra ngoài hơn mười trượng.
- Đáng chết, không có mắt sao, rõ ràng dám ngăn cản đường đi của bổn thiếu gia, nếu trì hoãn đại sự của bản thiếu gia, cẩn thận mạng chó của ngươi!
Nói chuyện là một gã tu sĩ trẻ tuổi cưỡi Man Thú, mặt mũi tràn đầy ngoan lệ, trường tiên trong tay “Ba một tiếng, rút về phía tu sĩ bị thương.
- Đả thương người còn dám kiêu ngạo như vậy, các huynh đệ vây quanh hắn cho ta!
- Cần phải cho tiểu tử này chút trí nhớ, xem về sau hắn còn dám kiêu ngạo như vậy hay không.
- Kéo tiểu tử này xuống, đánh một trận nói sau!
- Động thủ!
Tán tu thuộc về tồn tại rễ cỏ, tuy lẫn nhau không hợp, nhưng nếu tu sĩ ở đồng nhất tiểu đội lại cực kỳ đoàn kết, nếu không truyền ra thanh danh xấu, ở trong tán tu liền không có bất kỳ nơi sống yên ổn.
7, 8 tu sĩ gầm lên, tất cả đều là Hợp Thể hậu kỳ, cùng tiểu tử cưỡi Man Thú kia không sai biệt nhiều, chuẩn bị một loạt lao lên.
Hai đấm không địch lại bốn tay, cho dù tiểu tử này có chút thủ đoạn, cũng không phải đối thủ của bọn hắn.
- Muốn chết!
Bình luận