Trong nội tâm Thủ Vô Địch nhảy dựng, nhưng không dám toát ra chút dị sắc nào:
- Đều ở trong lòng bàn tay.
- Tiễn đưa bọn hắn lên đường đi.
Thủ gia lão tổ trầm mặc một lát mới nói, nói xong một bước phóng ra, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa.
Thủ Vô Địch bỗng nhiên ngẩng đầu, trong miệng nhịn không được sinh ra đắng chát. Dùng tính tình bá đạo bao che khuyết điểm của lão tổ từ trước đến nay, tuyệt đối sẽ không đơn giản ra tay với tu sĩ nhà mình, biểu hiện trước mắt chỉ có thể nói rõ trong lòng của hắn bất an, lo lắng bọn hắn sẽ mang đến phiền toái cho Thủ gia.
Tiêu Thần, ngươi đã cường đại đến loại tình trạng này sao, đủ để cho lão tổ cảm thấy uy hiếp!
Thủ Vô Địch nắm quyền thật chặc, sắc mặt tái nhợt!
.........
Tiêu Thần khai phủ lập nha, mang cho tu sĩ bình thường là khiếp sợ cùng tò mò, nhưng ở rất nhiều thế lực của Tổ thành xem ra, lại là một tín hiệu cực kỳ rõ ràng, có lẽ trong tương lai, thế lực của Tổ thành sẽ xuất hiện phân cách cùng cải biến phạm vi lớn.
Tỷ như thế lực tân tấn Tiêu phủ, một cường giả đỉnh phong ở trong tộc đàn có được địa vị hết sức quan trọng, huống chi Tiêu Thần tư chất vô song, tiền cảnh tương lai bừng sáng, mơ hồ lộ ra sẽ thành vị Đại trưởng lão thứ chín của Nhân tộc.
Ở dưới loại tình hình này, tự nhiên sẽ kích thích tiếng lòng của vô số thế lực ở Tổ thành, quay mắt về phía biến cố mà tương lai vô cùng có khả năng xuất hiện, phòng ngừa chu đáo.
.........
- Tiêu Thần đại nhân, này là tiểu viện ở Lục Thủy hồ, khởi công xây dựng đến nay đã hơn ngàn năm, nhưng chưa có người vào ở, ngài là chủ nhân đầu tiên của nó.
Đồng Uyên kính cẩn mở miệng, giọng điệu đắn đo vô cùng tốt, lộ ra kính sợ xứng đáng, nhưng không để cho người cảm thấy quá mức a dua nịnh hót.
Tiêu Thần nhìn mặt hồ sóng xanh ngàn dặm, có thanh phong thổi tới, dương liễu buông cành, cảnh sắc đẹp và tĩnh mịch. Bởi vì là nơi ở quy cách Đại trưởng lão, phương viên mấy trăm dặm cấm tu sĩ bình thường tiến vào, hồ nước phương viên ngàn dặm hơn phân nửa bị đình đài lầu các vờn quanh.
Đông Thịnh kính cẩn đứng ở sau lưng sư tôn, ánh mắt không có quá nhiều lưu luyến ở trên đình viện, ở hắn xem ra chỉ cần có thể đi theo sư tôn, ở đâu cũng đồng dạng.
Thiết Thủ mặt mũi tràn đầy hưng phấn, hô hấp nhịn không được trở nên dày đặc, ánh mắt nhìn đình viện chiếm diện tích hơn vạn mẫu kia, trong nội tâm một mực lo lắng chỗ ở sau này của mình. Thân là nhóm thuộc hạ đầu tiên đi theo, dù thế nào cũng có thể được một đình viện độc lập a, đến lúc đó lấy mấy nữ nhân, sinh hoạt sẽ rất thoải mái. Bất quá giờ phút này nhìn Đồng Uyên dẫn dắt ở phía trước, trong lòng thằng này căng thẳng, bỗng nhiên sinh ra áp lực vô tận.
Không xong, chỉ lo đắc ý, lại để cho tiểu tử này lợi dụng sơ hở, nếu bị hắn thành công lấy được niềm vui của đại nhân, bằng vào tu vi của hắn, về sau còn có địa phương cho huynh đệ chúng ta lăn lộn sao!
- Đại nhân, chúng ta nhanh chút ít a, tiểu nhân ở phía trước dẫn đường.
Thiết Thủ mặt dày chui qua, không để lại dấu vết gạt Đồng Uyên đi, âm thầm cười lạnh, cho dù tiểu tử ngươi tu vi lại cao, ở trước mặt đại nhân cũng biết đạo ai mới là thân tín a, cùng ta so ngươi còn kém xa lắm.
Tiêu Thần gật đầu, làm như không có phát giác được tâm tư của Thiết Thủ nói:
- Đồng Uyên, ngươi trở về phục mệnh, nơi này có một đạo thần thông, chính là ta chém giết dị tộc đoạt được, chắc có lẽ thích hợp với ngươi.
- Ngày sau nếu có chuyện mà nói, có thể tới chỗ này tìm ta.
Đồng Uyên mừng rỡ, mặc kệ Tiêu Thần đại nhân tiễn đưa là cái gì, hôm nay thái độ đã lộ ra, xem như sơ bộ tiếp nhận hắn dựa vào.
- Đa tạ Đại nhân ban thưởng.
Đồng Uyên kính cẩn tiếp nhận, thi lễ lui về phía sau mấy bước, quay người khống chế độn quang rời đi.
Đợi cho ly khai Lục Thủy hồ, lúc này mới lấy ra ngọc giản, thần thức thăm dò vào trong đó.
Thần thông Phần Thiên, thần thông Hỏa thuộc tính chí cường, tu luyện thành công có thể triệu hoán hỏa linh lực của thế gian, hóa thành Diễm hỏa thao thiên, thiêu Chư Thiên, uy năng hủy thiên diệt địa.
Thân ảnh của Đồng Uyên bỗng nhiên dừng lại, trên mặt khó dấu vẻ kích động, thần thông Phần Thiên này tuyệt đối là bí thuật rất mạnh, dùng tu vi của hắn nếu tu luyện thành công, chiến lực nhất định có thể gia tăng mấy thành, phần lễ vật này của Tiêu Thần đại nhân, thật sự quá quý trọng!
Mặt hướng Lục Thủy hồ, Đồng Uyên kính cẩn thi lễ, nhưng so với trước nhiều hơn mấy phần cảm kích.
Tiêu Thần cất bước đi tới, giờ phút này đột nhiên quay đầu, nhìn về phía phương hướng Đồng Uyên rời đi, khóe miệng toát ra vài phần vui vẻ, tuy hắn không muốn xếp vào ánh mắt, nhưng ở Trưởng Lão điện lưu lại một nhân vật có thể truyền tin lại cực kỳ trọng yếu, như thế một khi xuất hiện sai lầm, cũng có thể mau chóng nhận được tin tức, để tránh bị động.
Hôm nay xem ra, một bước này có lẽ đã bắt đầu phát huy tác dụng.
- Lão nô dẫn đầu một đám hạ nhân của phủ viện, bái kiến Tiêu Thần đại nhân!
Tuy viện không có chủ nhân, nhưng đã sớm an bài hạ nhân thu dọn. Tuy nhập phủ làm nô, nhưng có thể tiến vào trong mắt một vị tộc đàn đỉnh phong tự nhiên có cơ hội phát triển hơn nữa, cho nên loại chuyện này thường thường có rất nhiều tu sĩ nguyện ý đi làm.
Tỷ như vị quản gia kính cẩn thi lễ ở trước mặt Tiêu Thần kia, là một lão giả Độ Kiếp cảnh, chỉ bất quá hắn thu liễm toàn bộ khí tức, bảo trì kính cẩn, tựa như hạ nhân trong phủ thế tục.
Gia đinh mặc thanh sam, hình dạng thanh tú, thị nữ xinh đẹp, bưng trà đưa nước, không ai tu vi thấp hơn Hợp Thể cảnh.
Phải biết rằng, này là đình viện dựa theo quy cách của Đại trưởng lão kiến tạo, đẳng cấp tôi tớ như thế mới có thể xứng với chủ nhân nơi này.
Ánh mắt của Tiêu Thần đảo qua một đám tôi tớ, sắc mặt bình tĩnh không có biến hóa gì, thản nhiên nói:
- Đứng lên đi.
- Đa tạ Đại nhân.
Quản gia tên là Đức Phúc, thân thể hơi mập, quần áo vừa vặn, thái độ bao giờ cũng bảo trì đầy đủ kính cẩn, làm cho ánh mắt người rơi xuống liền cảm thấy trong nội tâm thoải mái, sẽ không sinh ra phiền chán.
- Phủ đệ mới mở, tấm biển chưa viết nội dung, kính xin đại nhân đề bút, đồng thời mở ra trận pháp phòng hộ, hướng Tổ thành tuyên cáo chính thức lập nha, đặt chân khu vực Tổ thành!
Đức Phúc trầm giọng mở miệng, thần sắc kính sợ, như trước khó dấu vài phần vui mừng trong mắt.
Bình luận