- Ngươi mang nó ở trên thân thể, nếu không dùng là tốt nhất, nếu không tuyệt đối không nên gượng chống. Hôm nay chiến một trận nhìn như đơn giản, nhưng là ngươi cùng Tiêu Thần kia chính thức xác lập địa vị, người thắng có thể đạt được vô số vinh dự và địa vị vô thượng, kẻ bại thì ảm đạm phai mờ, từ nay về sau không có cơ duyên là khó có thể xoay sở. Cho nên, trận chiến này chỉ có thể thắng không cho phép bại!
- Nhớ kỹ bổn tọa nói, thế giới này chỉ có người thắng mới có địa vị, chờ đợi thất bại chỉ có ảm đạm cùng dày vò, bổn tọa cực kỳ coi trọng ngươi, không nên để cho ta thất vọng.
Hàn Lâm chi chủ nhàn nhạt mở miệng, nhưng trong thanh âm lại có uy nghiêm chân thật đáng tin, giao bảo vật vào tay Di Thần Nguyên. Thoáng trầm mặc mới nói:
- Hôm nay đừng cho Tiêu Thần kia bình yên ly khai Nhân Nguyên tháp, nếu có thể để cho hắn vẫn lạc ở chỗ này càng tốt. Không nên hỏi nguyên nhân, chiếu ý tứ của bổn tọa đi làm là được.
Nói xong quay người rời đi.
Tuy Di Thần Nguyên kiêu ngạo, nhưng như cũ không có lực lượng cự tuyệt Hàn Lâm chi chủ, hắn nắm quyền thật chặc, thu bảo vật hình dáng viên châu kia vào trong không gian giới chỉ, trong nội tâm chỉ có nhục nhã!
Mặc dù đối thủ của hắn là Tiêu Thần!
- Tiêu Thần, có lẽ ngươi thực rất cường đại, tiềm lực vô tận, nhưng hôm nay ta như trước sẽ cho ngươi biết, ai mới là đệ nhất cường giả tương lai của Nhân tộc!
- Mặc dù ngươi có được Bản Nguyên, có thể ngưng tụ Chiến tự, cũng sẽ bại trong tay ta!
Trong nội tâm Di Thần Nguyên gào thét, trong mắt hàn ý phun ra nuốt vào.
.........
Nhân Nguyên tháp.
Uy áp mênh mông cuồn cuộn đột nhiên hàng lâm, ngoài tháp có vô số tu sĩ khoanh chân khôi phục tâm thần hao tổn đều bừng tỉnh, bỗng nhiên ngẩng đầu, trong mắt toát ra vẻ kính sợ.
- Bái kiến chư vị Đại trưởng lão!
Vô số tu sĩ kính cẩn xoay người, thanh âm lộ ra kính cẩn.
Vô luận 18 môn phiệt, 36 tông, hay 108 phe phái truyền thừa, lúc đối mặt Trưởng Lão điện đều phải bảo trì đầy đủ kính cẩn, tuy bọn hắn rất cường đại, nhưng nếu khiêu khích uy nghiêm của Trưởng Lão điện, đợi bọn hắn chỉ có kết cục diệt vong!
Dùng Vạn Kiếm chi chủ cầm đầu, Nhân tộc 8 vị Đại trưởng lão đều tới, bên ngoài cơ thể đều tản ra khí tức cường đại, uy áp như nước thủy triều, bốn phương tám hướng tùy ý quét ngang, dẫn tới vô số lão bất tử bế quan không ra kinh ngạc hiện thân, nhìn hình chiếu cực lớn trên vân tiêu, sắc mặt âm tình bất định.
- Đứng lên đi.
Vạn Kiếm chi chủ nhàn nhạt mở miệng, uy thế của Đại trưởng lão nhàn nhạt phát ra:
- Hôm nay bản tọa và chư vị Đại trưởng lão tới đây, là chứng kiến Tiêu Thần cùng Di Thần Nguyên tỷ thí, hai người sẽ tiến vào Nhân Nguyên tháp, ai có thể đặt chân cao hơn, liền tính toán chiến thắng.
- Người thắng, sẽ được tộc đàn ban thưởng chí bảo Thiên Thần sáo trang đồng giá 150 ngàn tỷ linh thạch, kẻ bại sẽ trả 150 ngàn tỷ tộc đàn cống hiến. Trận chiến này chính là cường giả tương lai của Nhân tộc ta đối bính, mở ra hình chiếu đại trận, chính là hi vọng để cho tu sĩ Nhân tộc ta cộng đồng chứng kiến một khắc này xuất hiện.
Thanh âm của Vạn Kiếm chi chủ lập tức truyền ra, vô số tu sĩ trong Tổ thành, cả Nhân tộc lãnh địa rõ ràng có thể nghe, đợi cho thấy rõ hai tu sĩ kia, trên mặt đột nhiên toát ra kích động khó có thể áp chế.
Tiêu Thần!
Những năm gần đây danh tiếng cao nhất, bất luận tin tức gì có liên quan đến hắn đều làm cho tâm thần người rung mạnh, sau đó đột nhiên nghĩ đến, nguyên lai người với người tầm đó chênh lệch lại đạt tới loại trình độ này.
Nguyên lai trong Linh giới trừ thiên tài và người bình thường ra, còn có một loại gọi là yêu nghiệt.
Di Thần Nguyên!
Cường giả Nhân tộc thành danh đã lâu, trưởng tử Di gia, hôm nay là hộ vệ thống lĩnh của Trưởng Lão điện, vô cùng cường đại, đã từng như Tiêu Thần chấn động cả Nhân tộc lãnh địa, tuy hôm nay ít xuất hiện hơn rất nhiều, nhưng vẫn có vô số tu sĩ vững tin, hắn mới là đệ nhất cường giả tương lai của Nhân tộc!
Về phần Tiêu Thần, bất quá là một tiểu bối cường đại, rõ ràng dám can đảm khiêu chiến Di Thần Nguyên đại nhân, quả thực là tự rước lấy nhục!
Phải biết rằng, Di Thần Nguyên đại nhân năm đó liền xông 18 tầng Nhân Nguyên tháp, sau đó phiêu nhiên mà đi, hôm nay đã qua hơn 3 nghìn năm, thực lực của đại nhân nhất định gia tăng vô số lần, tuy chưa tấn chức Thiên Nhân Ngũ Cảnh, nhưng chiến lực tuyệt đối không kém nhiều.
Trận chiến này, nhất định là Di Thần Tuyền đại nhân thắng!
- Di Thần Tuyền đại nhân tất thắng! Tất thắng!
Nhưng sự tích ở chiến trường tộc đàn của Tiêu Thần truyền khắp lãnh địa Nhân tộc, đồng dạng vì hắn mang đến danh vọng cực cao, mặc dù không nhiều như số lượng ủng hộ Di Thần Nguyên, lại đồng dạng có không ít người hô to danh tự của Tiêu Thần, hung dữ cùng người ủng hộ của Di Thần Nguyên đối mặt.
Tỷ như Tô Tô bị nhốt trong nhà không cho phép ra cửa, đang hung dữ nhìn xem mấy vị sư huynh sư tỷ, ồn ào bảo ai còn dám nói bậy Tiêu Thần đại ca, nhất định sẽ đi chỗ gia gia nói phái nhiệm vụ khó khăn nhất cho hắn làm.
Tỷ như ở Đổng gia lộ, một đám tán tu tự nhận “hàng xóm với Tiêu Thần đại nhân, đều liên tục hô hào ủng hộ thần tượng.
Tỷ như Bàn Thạch, Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu, Giang Minh, Dạ Tức cách Tổ thành không xa, còn có Ôn Tam Nương đã cùng Bàn Thạch kết làm đạo lữ, gia nhập trong đó.
Tỷ như vô số tu sĩ Nhân tộc ở chiến trường tộc đàn tận mắt nhìn thấy Tiêu Thần ra tay, bọn hắn đã thành người ủng hộ kiên định nhất của hắn. Như trong nội tâm bọn hắn suy nghĩ, bất luận địch nhân cường đại như thế nào, Tiêu Thần đại nhân luôn có thể vượt quá tất cả mọi người dự kiến đả đảo, lúc này đây cũng sẽ như thế.
Bất quá hiện tại cũng không người có tinh lực đi để ý tới đám tu sĩ vì ủng hộ thần tượng àm đấu đá, tất cả ánh mắt rơi vào trên hình chiếu, ngay cả hô hấp cũng vô ý thức phóng nhẹ rất nhiều.
Sắc mặt của Di Thần Tuyền lãnh đạm, trong cơ thể như trước tản ra tự tin cường đại, giờ phút này nhìn về phía Tiêu Thần, đột nhiên nhàn nhạt mở miệng:
- Tuy Di Thần Tuyền cực kỳ phế vật, thậm chí có thể nói để cho ta có chút đáng ghét, nhưng hắn chung quy là đệ đệ của ta, cho nên sự tình ở Chư Thành để cho ta rất không cao hứng.
- Trước mắt nếu đánh bạc đấu, ta liền nói ra việc này, sau khi thắng được liền dẫm nát ngươi dưới chân, cũng coi là ta đòi lại công đạo cho đệ đệ không nên thân kia.
Bình luận