Di Thần Nguyên cũng không kích động nhiều lời, chỉ là lông mày chăm chú nhăn cùng một chỗ, khí tức bá đạo trong cơ thể càng thêm cường hoành, trầm mặc một lát mới chắp tay nói:
- Vạn Kiếm chi chủ, Thiên Sách chi chủ và chư vị trưởng lão, Di Thần Nguyên quay về Tổ thành, một là vì mừng thọ cho lão tổ, một chuyện khác chính là muốn hoàn thành hối đoái Thiên Thần sáo trang, không nghĩ hôm nay lại bị Tiêu Thần đạo hữu đoạt trước một bước.
- Nhưng Thiên Thần sáo trang chính là chí bảo cùng ta cực kỳ phù hợp, nếu hôm nay bỏ qua, còn muốn tìm được kiện thứ hai là ngàn khó muôn vàn khó khăn, cho nên vãn bối hi vọng chư vị Đại trưởng lão có thể cho ta một cơ hội, cùng Tiêu Thần đạo hữu công bình cạnh tranh Thiên Thần sáo trang.
Đang khi nói chuyện, Di Thần Nguyên trở tay từ trong không gian giới chỉ lấy ra một bảo vật tản ra sát khí cường đại:
- Nó là bảo vật trong tay một tu sĩ tà ác của Đông Mãn tộc, bị vãn bối đánh giết đoạt đến, hôm nay hiến cho tộc đàn chắc hẳn bổ túc đủ 150 ngàn tỷ linh thạch, kính xin chư vị Đại trưởng lão thành toàn.
Đang khi nói chuyện, người này quỳ một gối xuống, giọng điệu vô cùng thành khẩn.
Hàn Lâm chi chủ khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên vài hân thưởng, Di Thần Nguyên quả nhiên nhạy bén, tình hình hôm nay hắn vốn ở vào tình thế bất lợi, nếu đại náo một hồi tất nhiên sẽ dẫn tới Đại trưởng lão khác tức giận, sự tình Thiên Thần sáo trang tự nhiên không cách nào sửa đổi. Nhưng hôm nay hắn lấy ra 150 ngàn tỷ linh thạch hối đoái, hơn nữa thời gian chờ đợi lâu dài, hôm nay thành khẩn cầu tình, chưa hẳn không có cơ hội thành công nghịch chuyển.
- Vạn Kiếm chi chủ, Di Thần Nguyên đối với Thiên Thần sáo trang ngưỡng mộ đã lâu, nếu không phải tộc đàn quy định vật hối đoái phải chém giết dị tộc đoạt được mới có thể đưa về tộc đàn tích lũy cống hiến, thì sớm đã bị hắn hối đoái đắc thủ.
- Hôm nay hắn thiên tân vạn khổ chuẩn bị hết thảy, nếu chúng ta không cho hắn một cơ hội, phải chăng lộ ra quá mức vô tình. Bởi vậy bổn tọa đề nghị, cho Di Thần Nguyên một cơ hội cạnh tranh công bình, không biết chư vị trưởng lão định như thế nào?
Lần này Hàn Lâm chi chủ mở miệng lại hợp tình lý, có sức thuyết phục.
Hoa Lệ chi chủ vội vàng gật đầu nói:
- Hi vọng chư vị trưởng lão cho Thần Nguyên một cơ hội.
Đạo Nguyên chi chủ gật đầu tỏ vẻ đồng ý, thần sắc của Ngự Thú chi chủ cũng trở nên có chút do dự .
Vạn Kiếm chi chủ thấy thế khẽ nhíu mày, đáy mắt lóe lên lãnh mang, lập tức giãn ra, thản nhiên nói:
- Đã như vậy, vậy liền cho Di Thần Nguyên một cơ hội tranh đoạt, hiển lộ rõ ràng Nhân tộc Trưởng Lão điện ta tuyệt không phải nơi không để ý tình cảm.
- Tiêu Thần, việc này mặc dù đối với ngươi có chút bất công, nhưng lại hợp tình lý, không biết ngươi có nguyện ý đáp ứng việc này hay không?
Tuy trong miệng hỏi thăm, nhưng trong mắt Vạn Kiếm chi chủ lại tràn đầy cổ vũ.
Di gia Di Thần Nguyên, tựa hồ ở trong tu sĩ trẻ tuổi của Nhân tộc có địa vị cực cao, ngày đó đẩy lui Thủ gia lão tổ, có lẽ mỗi người đều chỉ coi Tiêu Thần có được át chủ bài rất mạnh, nhưng nếu hắn có thể quang minh chính đại ở trong đấu pháp đánh bại Di Thần Nguyên, không thể nghi ngờ có thể khiến cho địa vị bản thân lại tăng lên lần nữa, thành đệ nhất nhân dưới tộc đàn đỉnh phong!
Hoặc là, đây cũng là Vạn Kiếm chi chủ muốn nhờ tay hắn gõ phái hệ của Hàn Lâm chi chủ, thay hắn dựng nên quyền uy.
Nhưng mặc kệ vì sao, hôm nay trận chiến này Tiêu Thần đều không muốn bỏ qua, Di Thần Nguyên này đã muốn tranh đoạt Thiên Thần sáo trang, như vậy liền để cho hắn dùng một loại phương thức hoa lệ đánh tan tác, trở thành đá kê chân dưới chân Tiêu Thần!
Bất quá chính như Vạn Kiếm chi chủ nói, việc này chung quy đối với hắn bất công, đã như vậy, muốn hắn đáp ứng, Di Thần Nguyên phải thêm chút đền bù tổn thất.
- Hồi bẩm Vạn Kiếm chi chủ, việc này Tiêu Thần có thể đáp ứng, nhưng để báo lại, nếu như trận chiến này Tiêu Thần thắng, thì Di Thần Nguyên đạo hữu tích góp 150 ngàn tỷ tộc đàn cống hiến tất cả quy ta, trái lại Tiêu Thần sẽ chắp tay dâng Thiên Thần sáo trang, không cần Di Thần Nguyên đạo hữu tốn hao một chút tộc đàn cống hiến. Đây cũng là điều kiện duy nhất của Tiêu Thần, nếu như Di Thần Nguyên đạo hữu đáp ứng, ta liền cho hắn một cơ hội cùng ta cạnh tranh Thiên Thần sáo trang.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, tuy thanh âm bình thản, nhưng trong nháy mắt khiến cho cả điện lặng im xuống.
Di Thần Nguyên khẽ nâng đầu, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, đáy mắt hiện lên vài phần ngưng trọng.
Di gia trưởng tử Di Thần Nguyên, chính là thiên chi kiêu tử cao hơn Tiêu Thần, Phó Vân Khinh một đời, ở trong cả Nhân tộc hậu bối có được uy vọng rất lớn, chiến lực cường hãn, từ trước đến nay tầm mắt cực cao, có rất ít tu sĩ được hắn để vào mắt.
Nhưng Tiêu Thần tuyệt đối là một cái.
Chiến trường tộc đàn uy danh như sấm bên tai, quay về Nhân tộc bức bách Thủ gia cúi đầu, càng truyền ra tin tức đánh chết Huyễn Ma chi chủ, từng kiện từng kiện đủ khiến cho danh tiếng của Tiêu Thần truyền khắp cả Nhân tộc, bị hàng tỉ tu sĩ biết được.
Loại nhân vật này tuyệt không phải thế hệ cuồng ngạo đơn thuần, đã dám đánh bạc như thế, hiển nhiên trong lòng có nắm chắc rất lớn.
Trong mắt Di Thần Nguyên toát ra vài phần sáng ngời, trong tu sĩ Nhân tộc rốt cục lại xuất hiện một gia hỏa có ý tứ, chỉ hi vọng hắn cường đại hơn một chút, đừng cho mình thất vọng mới được.
- Hồi bẩm các vị Đại trưởng lão, Di Thần Nguyên đáp ứng điều kiện của Tiêu Thần đạo hữu.
Tiêu Thần quay đầu, ánh mắt hai người đối bính, tuy lặng im không nói gì, nhưng tất cả đều nhìn ra tự tin cường đại trong nội tâm.
Vạn Kiếm chi chủ nhíu mày, sự tình hôm nay diễn biến đã có chút vượt quá hắn tưởng tượng, vốn đề điểm Tiêu Thần thừa cơ yêu cầu một ít chỗ tốt, không nghĩ tới khẩu vị rõ ràng lớn như vậy, trực tiếp muốn nuốt 150 ngàn tỷ linh thạch trong tay Di Thần Nguyên. Phải biết rằng những cống hiến này chính là Di Thần Nguyên hao phí gần vạn năm mới miễn cưỡng tích lũy ra, một khi bị thua, vạn năm cố gắng trôi theo nước chảy, không thể nghi ngờ là tổn thất rất nặng!
Bình luận