Đạo (Dịch) – Chương 1457

- Xâm nhập năng lượng triều tịch, cướp đoạt cơ duyên thuộc về ta, mặc dù là tu sĩ Nhân tộc lại có thể thế nào, chẳng lẽ ta phải thu tay lại, mặc cho bọn hắn cướp đoạt sao!

Tính tình của Tiêu Thần bình thản, nhưng trong lòng có ngông nghênh, mặc kệ ở trong chiến trường tộc đàn động cơ ra sao, nhưng hắn gạt bỏ vô số cường giả hậu bối của dị tộc, vì Nhân tộc lập nhiều đại công là sự thật không thể tranh cãi, Hoa Lệ chi chủ, Đạo Nguyên chi chủ liên tục chất vấn đã để cho trong lòng của hắn cười lạnh không thôi.

- Làm càn!

- Tiêu Thần, chớ cho rằng ngươi vì Nhân tộc lập nhiều đại công liền có thể cuồng vọng như thế, dám can đảm không để bổn tọa ở trong mắt, ta đồng dạng có thể ra tay nghiêm trị ngươi!

Đạo Nguyên chi chủ quát khẽ, khí tức của Thiên Nhân Ngũ Cảnh ầm ầm bộc phát, một cổ uy áp trực tiếp đè xuống Tiêu Thần.

Tiêu Thần kêu rên, sắc mặt hơi trắng, nhưng trong mắt lại toát ra bất khuất, lưng eo thẳng tắp không muốn lui ra phía sau một chút!

Tuy chẳng biết tại sao hôm nay gặp phải cục diện như thế, nhưng trong lòng hắn tự tin vô luận như thế nào Đạo Nguyên chi chủ này cũng sẽ không thật ra tay với hắn, dùng tư chất của hắn hôm nay, chỉ sợ đã dẫn động Nhân tộc Thái Cổ cảnh chú ý.

Trước mắt, mặc dù là Nhân tộc 8 vị Đại trưởng lão cũng không cách nào quyết định vận mệnh của hắn!

Vạn Kiếm chi chủ nhíu mày, thản nhiên nói:

- Đạo Nguyên chi chủ không nên kích động, Tiêu Thần nói cũng không phải không có đạo lý, việc này truy cứu nguyên nhân cũng không ở hắn.

Đạo Nguyên chi chủ hừ nhẹ một tiếng, ống tay áo vung lên, thu lại khí thế, hiển nhiên cực kỳ kiêng kị Vạn Kiếm chi chủ, bất quá ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, lại càng thêm âm trầm .

Hàn Lâm chi chủ nhíu mày nhìn về phía Tiêu Thần, tuy hắn cố gắng bảo trì thần sắc bình tĩnh, thậm chí khóe miệng treo một tia vui vẻ ôn hòa, nhưng một tia chán ghét cùng lãnh đạm ở chỗ sâu trong đáy mắt lại không cách nào thanh trừ:

- Tiêu Thần, bổn tọa Hàn Lâm chi chủ, hôm nay ta cũng có câu hỏi, không biết ngươi có thể trả lời không?

Tiêu Thần kính cẩn thi lễ:

- Hàn Lâm chi chủ cứ hỏi, nếu không liên quan đến bí mật của Tiêu Thần, nhất định biết gì nói nấy.

Trong miệng nói rất hay, lại có thể giải thích thành một loại thuyết pháp hoàn toàn bất đồng khác.

Nếu như liên quan đến bí mật của Tiêu Thần, như vậy không có ý tứ, không thể trả lời!

Tựa hồ khóe miệng của Vạn Kiếm chi chủ toát ra vài phần vui vẻ.

Hàn Lâm chi chủ trầm mặc, tựa hồ không ngờ Tiêu Thần rõ ràng dám nói chuyện hai mặt với hắn như thế, nhưng biểu hiện ra cực kỳ kính cẩn như hoàn toàn không biết, để cho hắn tìm không được đề tài nói chuyện.

- Tiêu Thần, bổn tọa chỉ hỏi ngươi một chuyện, sau khi diệt sát Huyễn Ma chi chủ, trong tay hắn có một không gian giới chỉ, không biết hôm nay có ở trong tay ngươi hay không?

Sắc mặt của Tiêu Thần kính cẩn, nhưng trong lòng đã kiêng kị tới cực điểm, tuy Hàn Lâm chi chủ che dấu sâu đậm, nhưng khi hắn tiến vào nội điện, đã nhạy cảm phát giác được trong lòng của hắn che dấu một tia sát cơ!

Sát cơ này không phải nhằm vào người khác, mà là đối với Tiêu Thần!

Nói cách khác, Hàn Lâm chi chủ muốn giết chết Tiêu Thần! Nếu không có Cổ Ma phân thân nắm giữ Sát Lục Bản Nguyên, hắn tuyệt đối không thể cảm giác đến điểm ấy, tất nhiên sẽ bị người này giấu diếm qua.

Tuy không biết nguyên nhân vì sao, nhưng lúc đối mặt Hàn Lâm chi chủ, hắn cẩn thận tới cực điểm, hơi trầm ngâm lúc này mới mở miệng nói:

- Đúng vậy, sau khi Huyễn Ma chi chủ kia chết, xác thực tồn tại một không gian giới chỉ, không biết Hàn Lâm chi chủ hỏi có ý gì?

Hàn Lâm chi chủ gật đầu, trên mặt toát ra vẻ cảm khái nói:

- Bốn vạn năm trước, bổn tọa vừa mới thành Đại trưởng lão Nhân tộc không lâu, Ngoại Vực Truyền Thừa điện mở ra, bổn tọa tiến về trước tranh đoạt cơ duyên, từng cùng Huyễn Ma chi chủ gặp nhau.

- Ngày đó vừa vặn trong Truyền Thừa điện có bảo vật xuất thế, bổn tọa trong lúc kích chiến bị thương rất nặng, hậu bối bị Huyễn Ma chi chủ đuổi giết, không gian giới chỉ bị hắn cướp đi, trong không gian giới chỉ này có bảo vật Ngọc Cung gia ta truyền thừa, không nghĩ tới trằn trọc vài vạn năm, nó lại lần nữa quay về trong tay tu sĩ Nhân tộc ta.

Nói đến đây, Hàn Lâm chi chủ thoáng dừng lại, lập tức trầm giọng nói:

- Tiêu Thần, bổn tọa nguyện ý dùng chí bảo tương đương cùng ngươi trao đổi, hơn nữa thiếu nợ ngươi một nhân tình, không biết ngươi có thể trả lại không gian giới chỉ kia hay không?

Đang khi nói chuyện, thần sắc người này hơi lộ ra kích động, trong mắt ẩn ẩn có vẻ chờ mong.

Tiêu Thần khẽ nhíu mày, nếu đổi lại người khác mới vào Nhân tộc, nghe nói có thể dùng chí bảo tương đương cộng thêm nhân tình của Hàn Lâm chi chủ, lại có chăn đệm trước đó, có lẽ sẽ đáp ứng trao đổi, dùng để đổi lấy hảo cảm của một gã Đại trưởng lão.

Nhưng những cái này hiển nhiên không ở trong phạm vi Tiêu Thần cân nhắc.

Hàn Lâm chi chủ muốn giết hắn, tuy hai người bọn họ lần đầu gặp mặt, cũng đã nhất định ngày sau chắc chắn đấu đến ngươi chết ta sống, đã như vậy, ta sao phải cố kỵ thể diện của ngươi?

Huống hồ cái không gian giới chỉ này có hữu dụng với hắn, càng sẽ không lấy ra, lập tức lộ ra vài phần áy náy, kính cẩn nói:

- Hàn Lâm chi chủ mở miệng như thế, Tiêu Thần tất nhiên là nên hai tay dâng lên, nhưng không khéo nó đối với ta đồng dạng vô cùng trọng yếu, cho nên đối với yêu cầu của Hàn Lâm chi chủ chỉ có thể cự tuyệt.

Tuy là áy náy mở miệng, nhưng thanh âm của Tiêu Thần bình thản, vô cùng kiên định, là một ngụm từ chối không có để chỗ trống.

Khóe miệng vui vẻ của Hàn Lâm chi chủ rốt cục không cách nào bảo trì, nhưng không tức giận, chỉ cau mày nói:

- Tiêu Thần, bổn tọa thành tâm cùng ngươi trao đổi, việc này ngươi có thể cân nhắc một thời gian ngắn, bổn tọa giao dịch tùy thời hữu hiệu.

Dùng Đại trưởng lão Nhân tộc tôn sư mở miệng bị cự tuyệt, người này còn có thể bình tĩnh như thế, nếu không phải lòng dạ rộng lớn, là lòng dạ sâu tới cực điểm, ở Tiêu Thần xem ra, Hàn Lâm chi chủ không thể nghi ngờ là cái sau.

- Nếu Hàn Lâm chi chủ cần giới tử, thì nên nghĩ biện pháp khác a, giới tử ở trong tay Tiêu Thần là tuyệt đối sẽ không trao đổi.

Mở miệng như thế, đã trực tiếp đánh vỡ trì hoãn mà Hàn Lâm chi chủ lưu lại, đồng đẳng với lần nữa cự tuyệt đề nghị của hắn, nói rõ một chút cũng không xem xét việc này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...