Nếu như Thủ lão quái thật muốn tìm cái chết, vậy liền thành toàn hắn!
Trong đáy mắt Tiêu Thần lóe lên lệ mang, nhưng giờ phút này hắn lại chưa từng phát hiện đôi mắt mình lại triệt để hóa thành đạm mạc, cổ đạm mạc này cũng không phải lãnh đạm, mà là một loại hờ hững nhìn chăm chú, tựa hồ trong thiên địa hết thảy đều ở trong khống chế, nhất niệm có thể sinh, nhất niệm có thể vong, mọi sự vạn vật tất cả đều ở trong khống chế!
Tinh Thần chi chủ bỗng nhiên quay người, ánh mắt khiếp sợ nhìn về phía Tiêu Thần, rõ ràng hắn không có bất kỳ động tác, nhưng giờ phút này khí tức lại đại biến, cùng lúc trước như hai người, một cảm giác nguy hiểm xông lên đầu, thậm chí để cho thân thể của hắn cứng ngắc!
Cổ nguy cơ này mãnh liệt như thế, để cho hắn lập tức cảm ứng được khí tức tử vong, vô cùng nồng đậm!
Chẳng lẽ, đây là át chủ bài trong tay Tiêu Thần!
Thủ lão quái vội cúi đầu, lúc này mới phát hiện áo bào sau lưng đã bị mồ hôi lạnh ướt nhẹp, gió lạnh thổi đến, càng rét thấu xương!
Tiêu Thần này thật đúng là có át chủ bài, át chủ bài có thể giết chết hắn!
Vừa rồi một tia ánh mắt kia, Thủ lão quái vĩnh viễn không cách nào quên, đó là một đôi mắt như thế nào, đạm mạc vô tình, tựa hồ trong mắt hắn cả Thiên Địa đều ở trong khống chế, chỉ cần tâm niệm biến ảo, liền có thể điều khiển hết thảy! Đối mặt ánh mắt này, hắn tâm kinh đảm hàn, có khả năng cảm ứng được chỉ là khí tức tử vong!
- Thủ lão quái, chiến hay không chiến ở một ý niệm của ngươi, nhưng bổn tọa nhắc nhở ngươi trước, một bước sai lầm có lẽ là Thâm Uyên vạn trượng trọn đời thoát thân không được.
Tiêu Thần mở miệng, thanh âm đạm mạc, lại xen lẫn một cổ rét lạnh có thể trực tiếp xâm nhập nguyên thần, làm cho lòng người nhịn không được sinh ra sợ hãi.
Trầm mặc một lát, Thủ gia lão tổ chắp tay, khuôn mặt tựa hồ đột nhiên già nua rất nhiều, thân hình vốn cao ngất cũng trở nên còng xuống, ống tay áo vung lên, xoáy lên thân ảnh của Thủ Vô Địch, trực tiếp xé rách không gian biến mất không thấy gì nữa.
Thủ gia lão tổ, không đánh mà lui.
Chỉ có tu sĩ áo bào xanh, ngạo nghễ lăng lập!
....
Dùng tu vi chưa tấn chức Thiên Nhân, chấn nhiếp tộc đàn đỉnh phong tránh lui, sự tình như thế, Linh giới to lớn, vô số tuế nguyệt, người có thể làm được lại có mấy cái?
Trong lúc nhất thời, vô số ánh mắt hội tụ, rơi vào trên thân ảnh cao ngất kia, tất cả đều toát ra kính sợ thật sâu!
Hôm nay Tiêu Thần, giết tu sĩ Thủ gia, cướp đoạt tu vi Thủ Vô Địch, chấn nhiếp Thủ gia lão tổ lui bước, dùng một loại phương thức cường hãn, trực tiếp dựng nên uy tín của hắn ở trong Nhân tộc, cực kỳ bá đạo, mãnh liệt tàn nhẫn!
Từ hôm nay trở đi, trong Nhân tộc, không người còn dám xem nhẹ hắn một chút!
Tinh Thần chi chủ liếc nhìn Tiêu Thần thật sâu, ánh mắt ngưng trọng, nhưng đáy mắt lại có vẻ vui mừng sâu đậm, hít một hơi thật sâu mới áp chế cảm xúc xuống, trầm giọng nói:
- Tiêu Thần, chuyện hôm nay như vậy chấm dứt, không biết ý của ngươi như nào?
Dùng Đại trưởng lão tôn sư mở miệng hỏi ý kiến, đầy đủ chứng minh địa vị của hắn bây giờ, cũng là Tinh Thần chi chủ trong lúc vô hình nâng hắn, nếu không dùng thân phận Đại trưởng lão tôn sư của hắn, tuyệt đối không cần như thế.
Nhưng hiệu quả hiển nhiên vô cùng tốt, một đám cường giả Xuân Viên sắc mặt biến đổi, đồng tử co rút lại, trong nội tâm kính sợ càng lớn, mặc dù là vô số thần niệm kéo dài đến, giờ phút này cũng dừng lại, sau đó lui tán sạch sẽ.
Trong nội tâm Tiêu Thần nghi hoặc, nhưng đối với hảo ý của Tinh Thần chi chủ lại cực kỳ cảm kích, lập tức kính cẩn thi lễ:
- Tinh Thần chi chủ xử trí Xuân Viên, Tiêu Thần không có bất cứ ý kiến gì, chuyện hôm nay cứ như vậy kết thúc.
Tinh Thần chi chủ thoả mãn gật đầu, Tiêu Thần cũng không phải loại hung ác cường ngạnh, thủ đoạn cực kỳ cao minh.
Giết Thủ Mạc Vân, Thủ La Lập, gọt thể diện Thủ gia, nhưng lưu lại Thủ Vô Địch một mạng, không có đẩy Thủ lão quái vào ngõ cụt, để tránh tạo thành thế cục không thể vãn hồi, lưỡng bại câu thương. Hôm nay đồng ý Tinh Thần chi chủ xử trí đối với giảng sư của Xuân Viên, đã có thể hòa hoãn quan hệ với tu sĩ Xuân Viên, mau chóng dẹp loạn việc này. Nếu như hắn không thuận theo, dùng địa vị của Xuân Viên tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp như Thủ gia, sự tình tất nhiên sẽ mất đi khống chế.
Trước mắt lựa chọn, không thể nghi ngờ là cực kỳ thỏa đáng.
Tinh Thần chi chủ nhíu mày, hơi trầm ngâm mới mở miệng nói:
- Tiêu Thần, hôm nay bản tọa vốn là đến mang ngươi đến Trưởng Lão điện, hỏi thăm một ít sự tình, luận công ban thưởng, nhưng trước mắt xem ra ngươi không có đủ thời gian a.
- Cũng được, 3 ngày sau đợi ngươi xử lý tốt tất cả việc vặt, có thể kích phát ngọc điệp này, đến lúc đó tự nhiên sẽ có tu sĩ đến đây dẫn ngươi tiến về Trưởng Lão điện.
Tiêu Thần kính cẩn tiếp nhận, miệng nói cảm ơn.
Tinh Thần chi chủ gật đầu, vung ống tay áo, quay người một bước đạp rơi, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.
Trong mắt Tiêu Thần lóe lên dị sắc, từ chiến trường tộc đàn bắt đầu cho đến hôm nay, Tinh Thần chi chủ này đối với hắn tựa hồ quá mức thân mật, tuy hắn không cảm thấy được một chút ác ý, nhưng trong Tu Chân giới chưa từng có vô duyên vô cớ yêu, vô duyên vô cớ hận, xem ra ngày sau trong lòng của hắn phải cẩn thận một ít.
Ác ý phỏng đoán thái độ của người khác, tuy chưa hẳn là như thế, nhưng ở trong Tu Chân giới muốn sống được lâu dài, thì không có con đường thứ hai. Khẽ lắc đầu, đè xuống ý niệm này, Tiêu Thần quay người cất bước, tu sĩ Xuân Viên ở chung quanh kính cẩn thi lễ, lui ra phía sau.
Tô Tô nhìn bóng dáng quen thuộc trước mắt, trong nội tâm tràn ngập kiêu ngạo, Tiêu Thần đại ca quả nhiên như nàng tưởng tượng, cường đại không thể chiến thắng, hôm nay chiến một trận, kết quả làm người xem vô cùng chấn động, nhưng Tô Tô lại cảm thấy nên như vậy.
Tiêu Thần nhìn Đông Thịnh lâm vào trong hôn mê, sắc mặt như trước nhịn không được hơi lộ ra âm trầm, xoay người ôm lấy hắn, thấp giọng mở miệng:
- Đông Thịnh, hôm nay vi sư hứa với ngươi, ngày sau tuyệt đối không người nào có thể khi nhục ngươi, nếu không… Bổn tọa liền để cho Thiên Địa này kêu khóc, huyết sắc nhuộm thấu!
Nói xong, ở dưới sự dẫn dắt của Tô Tô chậm rãi rời đi.
Tu sĩ Xuân Viên như thủy triều tránh lui, tu sĩ trước kia cùng Đông Thịnh quan hệ kém cỏi thì trái tim băng giá, sắc mặt lập tức trắng bệch!
.........
Bình luận