Đạo (Dịch) – Chương 1435

Huyết sắc trong mắt Đông Thịnh càng lớn, đối với lời nói lạnh nhạt chung quanh hắn đều không có để ở trong lòng, toàn bộ tinh lực đều đặt ở trên Thiên Bì Ngưu Giáp, Linh Lung Tán và Liệt Nguyên quả, giờ phút này nghe vậy ngẩng đầu, khàn giọng nói:

- Ngươi lời ấy, thật chứ?

Đông Thịnh biết được mình không phải đối thủ của đám người Thủ Mạc Vân, nếu cướp đoạt chẳng những không có cơ hội thành công, thậm chí còn sẽ cho bọn hắn cơ hội ra tay.

Nhưng sư tôn lưu lại bảo vật, hắn tuyệt đối không thể mất đi, mặc dù là để cho hắn quỳ xuống!

Trong mắt Thủ Mạc Vân lập tức hiện lên vài phần đăm chiêu, cười ha ha nói:

- Bản thiếu gia vốn cho là Đông Thịnh sư đệ ngông nghênh bực nào, không muốn cúi đầu với ta, thậm chí ngay cả bảo vật cũng không muốn, hôm nay xem ra cũng không gì hơn cái này.

- Quỳ a, bản thiểu nói lời giữ lời, chỉ cần ngươi quỳ xuống, ta tự nhiên sẽ trả bảo vật cho ngươi.

Thanh âm của người này rất lớn, cố ý truyền ra, lập tức dẫn tới các tu sĩ bạo động, ánh mắt nhìn về phía Đông Thịnh càng nhiều mấy phần xem thường. Tu sĩ tu đạo, há có thể đơn giản quỳ xuống, Đông Thịnh này làm để cho người khinh thường.

Ở trong vô số tu sĩ lạnh lùng đùa cợt, thân thể của Đông Thịnh cứng ngắc, nắm tay siết chặt, mấy tức sau hai đầu gối trực tiếp quỳ xuống, bàn tay run rẩy:

- Trả bảo vật lại ta, trả lại cho ta!

- Quỳ! Ha ha ha ha! Rõ ràng thực quỳ!

Thủ Mạc Vân ngửa đầu cười to, trong nội tâm thoải mái trước đó chưa từng có, đợi hắn cười đủ, khóe miệng toát ra vài phần cười nhạo:

- Bản thiếu gia nói tất nhiên giữ lời, sư đệ đã quỳ xuống cầu ta, làm sư huynh cũng không nên quá mức tuyệt tình.

- Ừ, ba kiện pháp bảo này là đồ vật hạ nhân trong nhà ta sử dụng, tuy phẩm chất không cao, nhưng coi như đáng giá mấy khối linh thạch, sư đệ lấy đi là được.

Đang khi nói chuyện, Thủ Mạc Vân lấy ra ba kiện pháp bảo thấp kém, tiện tay ném ở trên mặt đất, quay người nghênh ngang rời đi.

Tu sĩ vây xem hơi ngốc, sau đó lại cười vang, nguyên lai người ta căn bản không có ý tứ trả lại bảo vật, hôm nay Đông Thịnh này quỳ, rõ ràng chỉ đạt được ba kiện bảo vật thấp kém, ha ha, chuyện này sợ là lại có thể trở thành một trò cười.

Xem ra, người này lưu lại cũng không phải là không có một chút chỗ tốt, ít nhất xem như trò tiêu khiển cũng được.

Thời điểm rất nhiều tu sĩ âm thầm đùa cợt, lại không người phát hiện, hai mắt của Đông Thịnh đã hóa thành đỏ thẫm, trong miệng bỗng nhiên phát ra một tiếng gào thét như dã thú, thân ảnh ầm ầm lao ra, giống như điên phóng tới bọn người Thủ Mạc Vân.

- Trả bảo vật lại cho ta! Trả lại cho ta!

.....

Gào thét như Man Thú bị tổn thương, thê lương quyết tuyệt, phát ra khí tức không đạt được mục đích thề không bỏ qua!

Biến cố như thế, lập tức để cho tu sĩ chung quanh hung hăng nhảy dựng, sắc mặt đại biến, trong cơ thể Đông Thịnh tản mát ra khí tức bạo ngược, để cho bọn hắn toàn thân phát lạnh.

Thủ Mạc Vân không quay đầu, khóe miệng nhếch lên, toát ra hàn ý vô tận.

Quả nhiên, Đông Thịnh này cực kỳ quan tâm ba kiện bảo vật kia, hôm nay nếu như đã kích thích hắn ra tay, mục đích cũng đã đạt tới.

Huống hồ, hiện tại Đông Thịnh này nhìn như muốn giết người ah, bởi vậy sự tình càng đơn giản.

Bỗng nhiên quay người, đáy mắt của Thủ Mạc Vân lóe lên lệ mang:

- Đông Thịnh hành hung bất lợi với ta, kính xin chư vị sư huynh ra tay giúp đỡ!

Hôm nay mang đến mấy đệ tử Hoàng Hoa bộ nịnh bợ muốn vào Thủ gia, chính là vì như thế.

Dùng tu vi Hợp Thể kỳ, Đông Thịnh này căn bản không có một chút sức hoàn thủ!

- Tốt!

Một tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ ở sau lưng Thủ Mạc Vân trong mắt hiện lên vẻ dữ tợn, thầm nghĩ đắc tội Thủ gia thiếu gia, chỉ có thể nói tiểu tử ngươi không may! Người này trong tiếng gầm nhẹ, trở tay đập rơi một chưởng, dùng tu vi Hợp Thể hậu kỳ ra tay, nếu muốn giết người, bất quá chỉ là nháy mắt, nhưng tu sĩ này biết rõ tính tình của Thủ Mạc Vân, mèo đùa giỡn con chuột mới là trò chơi tốt nhất, thoáng một phát chụp chết cũng không phải thú vị.

Bành!

Thân ảnh vọt tới của Đông Thịnh bị đập bay ra hơn mười trượng, thất khiếu chảy ra máu tươi, khí tức trong cơ thể bỗng nhiên suy yếu, huyết thủy rơi vãi, thân thể không ngừng run rẩy.

Thủ Mạc Vân nhìn tu sĩ ra tay, cho một ánh mắt tán thưởng, ra vẻ kinh ngạc mở miệng:

- Đông Thịnh sư đệ, ngươi này là vì sao? Sư huynh thấy ngươi đáng thương, hảo ý tặng ngươi pháp bảo, sao ngươi lại hạ sát thủ với ta?

- Nhanh đi thôi, hôm nay ta có thể không so đo với ngươi, nhưng nếu ngươi lại ra tay, sư huynh thật sẽ không khách khí!

Vừa nói như vậy, đã chối bỏ toàn bộ trách nhiệm, hơn nữa hắn tin tưởng, Đông Thịnh này tuyệt đối sẽ không dừng tay.

Chính như hắn sở liệu, hô hấp của Đông Thịnh càng thêm dồn dập, chưa từng để ý tới mặt mũi tràn đầy máu tươi, đôi mắt hắn triệt để hóa thành màu hồng đỏ thẫm, như ác quỷ, thê lương đáng sợ:

- Bảo vật, sư tôn lưu lại bảo vật, trả lại cho ta!

Đang khi nói chuyện, hắn tựa hồ tích góp đầy đủ lực lượng, giờ phút này điên cuồng gào thét, tiến lên lần nữa.

Sắc mặt của Thủ Mạc Vân khẽ biến, lập tức cười lạnh không thôi, có thể nhận phế vật như Đông Thịnh này làm đệ tử, sư tôn chắc hẳn cũng không cao minh đi nơi nào, có lẽ hôm nay đã vẫn lạc ở trong chiến trường tộc đàn, mặc dù không chết, nhưng dùng thực lực Thủ gia hắn còn có thể sợ sao!

Đông Thịnh này đã muốn chết, bản thiếu gia há có thể không thành toàn ngươi!

Khóe miệng dữ tợn, Thủ Mạc Vân cười lạnh tiến lên, đơn chưởng đánh ra. Hôm nay nếu như Đông Thịnh đã trọng thương, hắn tự nhiên sẽ không bỏ qua tự mình ra tay, đòi lại nhục nhã năm đó!

Đông Thịnh gào rú ngăn cản, nhưng hôm nay tu vi của hắn vốn kém hơn Thủ Mạc Vân một bậc, thân thể còn bị trọng thương, có thể nào ngăn cản, tuy đem hết toàn lực, nhưng vẫn bị đánh bay, miệng phun huyết.

Nhưng sau khi rơi xuống dất, hắn vẫn miễn cưỡng bò lên, mặc dù thương thế đã rất nặng, lại không có ý tứ buông tha.

Lần lượt bò lên, lần lượt bị đánh bay, dần dần tu sĩ chung quanh không còn mở miệng, ánh mắt bắt đầu xuất hiện biến hóa, toát ra vẻ đồng tình. Có lẽ Đông Thịnh này quan tâm ba kiện pháp bảo kia như thế là có lý do, vừa rồi nghe hắn nói là sư tôn ban tặng, chắc hẳn đối với hắn có ý nghĩa cực kỳ trọng yếu, nếu không há có thể không để ý sinh tử đi đòi lại như vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...