Nàng lắc đầu không muốn tin tưởng, Tiêu Thần ở trong nội tâm Tô Tô là Chiến Thần bất bại, hắn cho tới bây giờ luôn có thủ đoạn nắm chắc thắng lợi trong tay.
- Sẽ không, Tiêu Thần đại ca sẽ không có chuyện, tuyệt đối sẽ không!
Tô Tô thì thào mở miệng, trên mặt lại không một chút huyết sắc.
- Sư tôn!
Đông Thịnh quỳ xuống, sắc mặt bi thương, dùng tu vi của hắn căn bản không cách nào nhúng tay, sư tôn trọng thương, sắp lâm vào tử cục, mà hắn không có biện pháp, một cổ áy náy và thống hận in dấu thật sâu vào nguyên thần của hắn.
Áy náy không cách nào trợ giúp sư tôn thoát nạn, oán hận bản thân nhỏ yếu vô năng!
Đám huynh đệ Thiết Thủ cũng quỳ một gối xuống, đôi mắt đỏ bừng, lại hung dữ nhìn bộ dáng của Ma Huyễn đạo nhân, như muốn vĩnh viễn nhớ kỹ.
Sắc mặt của Phó Vân Khinh ngưng trọng, trên mặt tràn đầy vẻ thương tiếc, Nhân tộc hắn thật vất vả mới xuất hiện một tuyệt thế thiên kiêu, thậm chí có tư cách trùng kích Thiên Nhân cảnh trở lên, hôm nay lại chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn vẫn lạc!
Người tiết lộ tin tức kia, không cần biết là ai, Phó Vân Khinh thề cuộc đời này nhất định phải tìm ra hắn, để cho hắn đạt được trừng phạt xứng đáng!
Thủ Vô Địch cúi đầu, không muốn để cho người chứng kiến vẻ mừng như điên trong đáy mắt hắn.
Tiêu Thần, cho dù ngươi chiến lực cường hoành vô song, cho dù cao tầng tộc đàn vô cùng coi trọng thì như thế nào, hôm nay ngươi như trước phải chết, không người nào có thể cứu ngươi!
Chết đi! Chết đi!
Thủ Vô Địch điên cuồng gào thét, nếu không phải nơi này không tiện, sợ là hắn sớm đã nhịn không được cuồng tiếu .
Sắc mặt của Quân Bất Lỗi bi thống, không giống như tu sĩ ở chung quanh, trong lòng cực kỳ đắc ý, thậm chí có loại cảm giác nhẹ nhõm. Đối mặt Tiêu Thần, hắn như đụng phải thiên địch, đụng phải khắc tinh, mọi việc bất lợi! Hôm nay tên kia rốt cục chết, chỉ cần Tiêu Thần chết, hết thảy đều tan thành mây khói, Quân Bất Lỗi tin tưởng, ngày sau nhất định còn có cơ hội Đông Sơn tái khởi! Nhất định sẽ!
Nhưng điều kiện tiên quyết là, Tiêu Thần nhất định phải chết!
Tu sĩ Nhân tộc ở Chư Thành, giờ phút này trên mặt đều toát ra bi thương, oán hận, ở tất cả tu sĩ xem ra, hôm nay Tiêu Thần đại kiếp khó tránh khỏi.
Ma Huyễn chi chủ cũng nghĩ như vậy, khóe môi hắn nhếch lên vui vẻ lạnh như băng, ánh mắt nhìn giống như tản mạn, lại chờ đợi lúc hư ảnh cung điện kia tán loạn, đến lúc đó hắn sẽ lập tức ra tay, đánh chết tiểu bối Nhân tộc này, hoàn thành giao dịch, càng có thể thu hoạch một đám bảo vật.
Nhưng vào thời khắc này, lông mày hắn lại nhịn không được có chút nhíu, trong mắt toát ra vài phần kinh ngạc, lập tức hóa thành đùa cợt, đối mặt Ma Huyễn chi chủ hắn, tiểu bối Nhân tộc kia còn có thể tạo ra bọt nước sao.
Bàn tay của Tiêu Thần đặt lên núi đá, ấn xuống hai dấu tay đầm đìa máu tươi, chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, khí tức suy yếu, nhưng đôi mắt lại sáng ngời tới cực điểm, sáng chói như tinh thần, u ám như biển.
Ra tay đánh lén, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, đáng chết!
Hai phiên biến ảo hình dáng tướng mạo, ngụy trang tiên phụ đã qua đời, càng đáng chết hơn!
Cho nên, Ma Huyễn chi chủ này nhất định phải chết!
Tiêu Thần phất tay, xé rách không gian liên thông Không Gian Loạn Lưu, thân ảnh khẽ động, trực tiếp chui vào trong đó, nhưng trước khi lâm nhập, hắn liếc nhìn lại Ma Huyễn chi chủ, đúng là cái nhìn này để cho thể người kia hơi cương, trong nội tâm không hiểu sinh ra vài phần hàn ý, lúc này mới không có ra tay ngăn cản Tiêu Thần.
Ma Huyễn chi chủ nhướng mày, trên gương mặt càng thêm dữ tợn đáng sợ, hàn ý vừa mới sinh ra liền bị hắn đè xuống! Hắn đường đường là Thiên Nhân Ngũ Cảnh, Ma Huyễn chi chủ uy danh lan xa, há có thể bị một tiểu bối Nhân tộc hù sợ, chuyện này nếu để người biết được, chỉ sợ uy danh của hắn sẽ tiêu tán hầu như không còn.
Một loại cảm giác bị nhục nhã xông lên não, để cho sắc mặt của Ma Huyễn chi chủ triệt để vặn vẹo, hắn là vật gì, cũng dám để cho Ma Huyễn chi chủ vĩ đại sợ hãi!
.....
Đáng chết!
Trong nội tâm Huyễn Ma chi chủ sát cơ tăng vọt, khóe miệng toát ra vui vẻ lạnh như băng, bước chân phóng ra, thân ảnh trực tiếp xé rách không gian tiến vào Không Gian Loạn Lưu. Có lẽ đối với tu sĩ Thiên Nhân Ngũ Cảnh khác mà nói, Không Gian Loạn Lưu như cũ là một địa phương nguy hiểm, nhưng Huyễn Ma chi chủ có thể từ thời kỳ Viễn cổ tồn tại đến nay, trải qua vô số lần nguy cơ cũng không vẫn lạc, chỗ dựa là hắn có thể tùy ý tung hoành trong Không Gian Loạn Lưu!
Tiến vào Không Gian Loạn Lưu liền muốn tránh hắn đuổi giết, vọng tưởng!
Thân ảnh của Tiêu Thần cùng Huyễn Ma chi chủ một trước một sau xé rách không gian tiến vào Không Gian Loạn Lưu, cả phiến không gian bỗng nhiên an tĩnh lại.
Trong không gian phong trấn của Thanh Đằng diệp, kịch chiến như trước bộc phát, trong mắt Tinh Thần chi chủ hiện lên giãy dụa kịch liệt, cuối cùng nhất vẫn ảm đạm xuống, nhưng thủ đoạn chém giết với Kình Thiên Ma Chủ lại lập tức lăng lệ ác liệt, rất có ý định không để ý bản thân tổn thương, không chết không ngớt, ngược lại làm cho Kình Thiên Ma Chủ luống cuống tay chân, hắn chỉ muốn ngăn chặn Tinh Thần chi chủ, tuy âm thầm chửi bới, lại không có ý định dốc sức liều mạng.
Hôm nay Huyễn Ma chi chủ cùng Tiêu Thần đã tiến vào trong Không Gian Loạn Lưu, không có gì bất ngờ xảy ra, mấy tức sau là có thể giết chết hắn, dù sao Huyễn Ma chi chủ là tồn tại có được bí pháp thần thông có thể tung hoành Không Gian Loạn Lưu.
Một lát sau, Yêu tộc Bách Diệp chấp sự, Dạ Chấp sự đồng thời ra tay, miễn cưỡng ly khai thần thông của Vạn Kiếm chi chủ bao phủ, không dây dưa kịch chiến nữa, thân ảnh lập tức bắn ngược quay về, càng dương tay lấy đi Thanh Đằng diệp.
Ma tộc Bá Thiên Ma Chủ, Kình Thiên Ma Chủ gần như đồng thời gào thét, thoát ly Thiên Sách chi chủ, Tinh Thần chi chủ dây dưa, song phương lại lập vào hư không lần nữa, xa xa tương đối.
- Ha ha ha ha! Vạn Kiếm chi chủ, mặc dù hôm nay 3 vị Đại trưởng lão của Nhân tộc ngươi đích thân đến cũng mơ tưởng cứu Tiêu Thần, hôm nay đi qua một lát, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chắc hẳn Ma Huyễn chi chủ đã chém giết hắn.
- Việc này đến đây kết thúc, thì tam tộc ta bình an vô sự, nếu như Nhân tộc ngươi muốn chiến một trận, Yêu, Ma hai tộc tất phụng bồi đến cùng!
Bình luận