Đạo (Dịch) – Chương 1417

Người đến, đúng là ba người Độc Giác Tộc Lưu Tô, lúc trước ở chỗ sâu trong hoang mạc chi nguyên, ba người này chờ ở bên ngoài đợi thu trọng bảo của tộc đàn, không nghĩ tới bị Tiêu Thần vượt lên trước, chẳng những chí bảo bị đoạt, càng rơi vào trọng thương. Ngàn năm thời gian, ba người nghiến răng nghiến lợi điên cuồng tu luyện, ở dưới sự trợ giúp của tộc đàn, tất cả đều đạt tới Thiên Nhân Tam Cảnh đỉnh phong, thi triển bí thuật liên thủ, thậm chí có thể cùng Thiên Nhân Tứ Cảnh chiến một trận!

Hôm nay, bọn hắn biết được uy danh của Tiêu Thần, nhưng trong lòng nắm chắc có thể chém giết, rửa sạch sỉ nhục!

Đây cũng là chuẩn bị của Độc Giác Tộc!

Bọn hắn không dám tùy tiện phái Thiên Nhân Ngũ Cảnh ra tay, nếu không thành công hay không còn khó nói, vạn nhất để Nhân tộc không tiếc bất cứ giá nào ra tay, Độc Giác Tộc bọn hắn là không cách nào thừa nhận lửa giận như thế!

Cho nên, hôm nay phái Lưu Tô, Tàn Dạ, Độc Giác không thể nghi ngờ là thủ đoạn thích hợp nhất, đã có thể ở một mức độ nào đó giữ gìn thể diện của Độc Giác Tộc, lại có cơ hội giết chết Tiêu Thần tiết hận!

Nếu như Tiêu Thần bị giết, giải quyết sự tình so với đỉnh phong của tộc đàn ra tay thì dễ dàng hơn rất nhiều!

Cừu nhân gặp mặt, hết sức đỏ mắt, ba người Độc Giác Tộc sớm đã căm thù Tiêu Thần đến tận xương tuỷ, giờ phút này sát cơ như nước thủy triều, điên cuồng bạo trướng:

- Tiêu Thần, nhanh chóng tiến lên nhận lấy cái chết!

Ba người gào thét, khí thế ầm ầm bộc phát, khí tức của Thiên Nhân Tam Cảnh vô cùng kinh người, hơn nữa khí tức của ba người này mơ hồ tương liên, điệp gia, uy thế càng lớn, đủ để bằng cường giả Thiên Nhân Tứ Cảnh bình thường.

Sắc mặt của Tiêu Thần lạnh lùng, nhưng lông mày vẫn nhăn cùng một chỗ.

Tuy xuất hiện biến cố, nhưng nguy cơ trong lòng của hắn vẫn còn, tuy ba người trước mặt không kém, lại không phải ngọn nguồn của nguy cơ! Tuy trong nội tâm kiêng kị, bất quá trước mắt ba người đã muốn tìm cái chết, hắn há có thể để cho bọn hắn thất vọng!

- Ha ha ha ha, năm đó ba người các ngươi liên thủ cũng không phải đối thủ của Tiêu mỗ, hôm nay tu vi của ta phóng đại, giết các ngươi lại có khó gì!

- Đã đưa đầu lâu đến, như vậy Tiêu mỗ liền nhận lấy!

Trong tiếng cười dài, Tiêu Thần triệt để buông ra, hôm nay sát kiếp trùng trùng điệp điệp, như vậy hắn liền điên cuồng một lần!

Thần ngăn sát Thần! Phật ngăn giết Phật!

Áo bào xanh phần phật, tóc đen tung bay, Tiêu Thần phóng ra, khí thế bễ nghễ quét ngang, như trường thương chỉ thiên, muốn xuyên thủng thương khung, vỡ vụn đại địa!

Uy danh của Tiêu Thần như sấm bên tai, tuy không muốn tin tưởng hắn phát triển nhanh chóng như thế, nhưng hôm nay công bằng giao thủ, Lưu Tô, Tàn Dạ, Độc Giác tự nhận tuyệt không có phần thắng, giờ phút này, đối mặt khí thế của Tiêu Thần bộc phát, ba người không hề chần chờ lựa chọn liên thủ, bộc phát uy năng chí cường cùng hắn chiến một trận!

- Sát!

- Sát!

- Sát!

Trong tiếng gào thét điên cuồng, đôi mắt lập tức hóa thành đỏ thẫm, bên ngoài cơ thể bộc phát ra khí tức giết chóc vô tận, như đao phong gào thét tung hoành, chân trời bỗng nhiên âm u, huyết sắc vô tận ngưng kết.

Khí tức của ba người nhanh chóng dung hợp, linh lực mênh mông cuồn cuộn điên cuồng vọt tới, như nước thủy triều, hội tụ thành một chiến thể, vây kín ba người này ở trong!

Chiến thể này toàn thân huyết sắc, ba đầu sáu tay, thứ nhất mỉm cười, thứ hai phẫn nộ, thứ ba hung ác, sáu tay đều cầm binh khí, dưới khí tức cảm ứng tuy là linh lực ngưng tụ ra, nhưng uy áp lại có thể so với Thượng phẩm Linh Bảo. Chiến thể ba đầu sáu tay, khí tức mạnh hoàn toàn có thể địch nổi Thiên Nhân Tứ Cảnh trung kỳ, bất quá có sát khí vô tận kia hỗ trợ, toàn lực bộc phát, tuyệt đối có thể so với Thiên Nhân Tứ Cảnh trung kỳ đỉnh phong!

Chiến lực như thế, khó trách Độc Giác Tộc sẽ tự tin như vậy!

Tiêu Thần đón gió mà đứng, áo bào bị linh lực trùng kích bay phất phới, sắc mặt sâm lãnh, đáy mắt có lệ mang khởi động.

Tin tức hắn ở Chư Thành lộ ra, bị Độc Giác Tộc biết được, chắc hẳn người đang âm thầm chờ cơ hội ra tay không chỉ một, tuy Tiêu Thần không úy kỵ, lại không muốn lãng phí quá nhiều tinh lực ở trên người bọn họ, hắn muốn toàn lực ứng phó, để ứng đối sát cơ chính thức trong nội tâm kia.

Như thế, liền chỉ có thể dùng thủ đoạn cường đại đánh chết ba người Độc Giác Tộc này, mới có thể chấn nhiếp tu sĩ âm thầm kia, không dám tiếp tục ra tay! Ý niệm trong đầu đại định, Tiêu Thần ngẩng đầu, trong tiếng gầm nhẹ, linh lực khắp trời điên cuồng vọt tới, ngưng tụ thành chiến thể! Chiến thể này, dùng khí tức của tam thể làm dẫn triệu hoán Chu Thiên linh lực, không thuộc mình không phải ma, dung nhập một tia Sát Lục Bản Nguyên, cao 55 vạn trượng, khôi ngô ngưng thực, đầu có hai sừng, đôi mắt huyết sắc như Cửu U Ma Thần, làm cho người ta vô cùng sợ hãi!

Dùng sát cơ vô tận làm gốc dung hợp khí tức của ba người tạo thành Chiến thể ba đầu sáu tay sao? Không biết, so sánh với Ma Thần chiến thể dung nhập Sát Lục Bản Nguyên của hắn thì như thế nào?

Tiêu Thần cực kỳ chờ mong, trong miệng gào thét, bộc phát áp lực ở trong lòng, một quyền oanh về phía trước, chẳng những không sợ hãi, ngược lại xuất thủ trước, một đấm ra tay, thiên sụp đất sụt!

Hư không sụp đổ, Chư Thành cấm chế tự hành mở ra, ngăn cản hết thảy khí tức chấn động, nếu không chỉ cần một quyền này, mang theo dư âm cũng có thể để cho vô số tu sĩ Độ Kiếp cảnh Nhân tộc bị thương.

Rống!

Ba người Độc Giác Tộc thi triển Thượng Cổ bí thuật ngưng tụ Chiến thể ba đầu sáu tay, tâm thần bị sát ý điều khiển, hôm nay sớm đã triệt để cuồng bạo, trong nội tâm còn thừa ý niệm duy nhất là giết chết Tiêu Thần, cho nên giờ phút này đối mặt Tiêu Thần ra tay, Chiến thể ba đầu sáu tay không có một chút chần chờ, trong tiếng gào rú, điên cuồng lao ra.

Hai đại chiến thể, một người khôi ngô ngưng thực, đầu có hai sừng, một người ba đầu sáu tay, cầm binh khí, ở trên hư không ầm ầm gặp nhau, cũng không có sức tưởng tượng gì, gặp nhau liền chém giết.

Quyền qua cước lại, nhìn như bình thường, nhưng ở dưới thân hình khổng lồ trên 50 vạn trượng trì xuống, lại có thể tạo thành thủ đoạn phá hư mạnh nhất!

Loại công kích nhìn như nguyên thủy ấy, không phải thần thông, lại có thể so với Thiên Nhân Tứ Cảnh toàn lực ra tay!

Chiến thể, chính là thủ đoạn chí cường mà tu sĩ dưới Thái Cổ cảnh có khả năng thi triển, trừ số ít thần thông nghịch thiên ra, nó đại biểu chiến lực mạnh nhất của tu sĩ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...