Đạo (Dịch) – Chương 1414

- Theo tin tức, trên người Tiêu Thần có chí bảo nào đó, có thể ngăn cản nguyên thần của Thiên Nhân Ngũ Cảnh trùng kích, cho nên thời điểm động thủ, ta và ngươi tất cả đều dùng thần thông ra tay, lập tức chém giết kẻ này, không để cho Nhân tộc có cơ hội ngăn cản!

- Tốt!

Bốn tồn tại đỉnh phong của Yêu Ma hai tộc đạt thành hiệp nghị, thần thức ầm ầm tản ra, riêng phần mình quay về.

Một sát cục khủng bố, đã bố trí thỏa đáng.

Hết thảy, chỉ đợi tộc đàn thí luyện chấm dứt mà thôi!

.........

Chư Thành.

Tiêu Thần khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, giờ phút này bỗng nhiên mở hai mắt ra, chau mày, trong mắt toát ra vẻ ngưng trọng.

Hôm nay tộc đàn thí luyện sắp chấm dứt, hắn đã tiến vào điểm tập kết Nhân tộc, chỉ đợi thời gian đến, sẽ cùng rất nhiều tu sĩ nơi này phản hồi lãnh địa Nhân tộc, kết thúc một hành trình chém giết. Hết thảy đều rất bình thường, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng hắn lại có chút bất an, tựa hồ sự tình không đơn giản như hắn nghĩ.

Nhíu mày trầm tư, một lát sau Tiêu Thần lắc đầu, hít một hơi thật sâu, đè xuống tất cả cảm xúc bất an trong nội tâm.

Đã tìm không thấy nơi phát ra bất an, thì cần gì phải phí công đa tưởng. Hôm nay cách tộc đàn thí luyện chấm dứt chỉ không đến 1 năm, nếu như thật sẽ xuất hiện biến cố gì, chắc hẳn rất nhanh sẽ xuất hiện, trước đó, hắn có thể làm là không ngừng đề thăng tu vi, để cho mình ở trong nguy cơ không biết, có thể nhiều ra vài phần nắm chắc bảo vệ tánh mạng.

Giờ phút này, Tiêu Thần đã làm ra quyết định, từ nay về sau thẳng đến ngày thí luyện chấm dứt, hắn sẽ không ly khai mật thất tu luyện nửa bước. Trầm ngâm nửa ngày, Tiêu Thần phất tay bố trí xuống tầng tầng cấm chế, toàn lực thi triển, tuyệt đối không người nào có thể vô thanh vô tức thăm dò thần thức vào, một khi ngoài ý muốn nổi lên, hắn có thể ở trong thời gian ngắn nhất làm ra phản ứng.

Làm xong những thứ này, Tiêu Thần mới phóng ra một bước, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa, một cục đá màu đen xuất hiện ở trên mặt đất.

Tô Tô không như bọn người Tiêu Thần tiến vào trạng thái bế quan tu luyện, nàng im lặng ở lại đây, mỗi ngày sự tình thích làm nhất là ngồi ở trên bàn đá cách mật thất Tiêu Thần bế quan không xa ngẩn người.

Đám người Đông Thịnh xuất quan, nhìn thấy Tô Tô cũng có chút kính cẩn. Tuy hiện tại biểu hiện của Tiêu Thần đối với Tô Tô cực kỳ lạnh nhạt, nhưng người với người tầm đó quan hệ rất khó nói, nhất là giữa nam nữ, nói không chừng ngày nào đó lại đột nhiên biến hóa.

Thời gian im ắng trôi qua, Chư Thành hội tụ đến tu sĩ Nhân tộc càng ngày càng nhiều, thậm chí bởi vì chỗ ở không đủ mà phát sinh một ít tranh chấp, nhưng chỗ tiểu viện của Tiêu Thần cực kỳ thanh tịnh, không có bất kỳ tu sĩ nào dám sinh sự ở chỗ này.

Thủ Vô Địch mai danh ẩn tích, đã thật lâu không có xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người.

Hết thảy đều lộ ra cực kỳ bình tĩnh, nhưng ở trong bình tĩnh ấy, lại cất dấu phong ba vô tận.

Một ngày này, Tô Tô đi tới ngoài mật thất của Tiêu Thần, đổi sam y hoàn toàn mới, khuôn mặt hơi thi phấn trang, càng thêm chói lọi, đôi mắt dễ thương rơi vào đại môn kia, sáng lóng lánh, có ý chờ mong tràn ngập.

Đám người Đông Thịnh trước sau xuất quan, vội vàng tới đây, kính cẩn đứng ở bên cạnh, không người mở miệng nói chuyện.

Cũng không đợi quá lâu, nương theo thanh âm cửa đá bay lên, một thân ảnh cất bước đi ra, sắc mặt bình tĩnh, nhìn mấy người khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên vui vẻ nhàn nhạt.

Khoảng cách ngày cuối cùng càng gần, vẻ bất an trong nội tâm Tiêu Thần càng nặng, càng về sau thậm chí hóa thành cảm giác sinh tử nguy cơ mãnh liệt. Nhưng giờ phút này trong lòng của hắn đã nghĩ thông suốt, nếu tránh cũng không thể tránh mà nói, mặc dù hắn ngày đêm sầu lo lại có thể thế nào, đồng dạng cần đi đối mặt.

Đã như vậy, không bằng thản nhiên ứng đối. Huống hồ, hôm nay Tiêu Thần đã không phải tồn tại nhỏ yếu lúc trước, có lẽ ở trong mắt tu sĩ đỉnh phong xem ra, hôm nay hắn như trước không chịu nổi một kích, nhưng trong lòng hắn có tự tin cường đại.

Hôm nay nếu như thật có biến, bất luận người phương nào ra tay bất lợi với hắn, đều sẽ phải trả giá thật nhiều!

Bề ngoài bình thản, nhưng trong lòng đã làm tốt chuẩn bị tùy thời dốc sức liều mạng chiến một trận.

.........

- Tiêu Thần đại ca.

Hai gò má của Tô Tô hồng hồng, nhẹ giọng mở miệng.

- Sư tôn.

Đông Thịnh kính cẩn nói, tu vi của hắn đột phá Nguyên Anh cảnh, hôm nay đã đạt tới Vô Ngã trung kỳ đỉnh phong, hiệu quả của đan dược chồng chất khủng bố, có thể thấy được lốm đốm.

- Đại nhân.

Thần sắc mấy huynh đệ Thiết Thủ kính sợ, có cảm kích phát ra từ trong nội tâm. Đạt được đại nhân chỉ điểm và đan dược bang trợ, bình cảnh tu vi của bọn hắn bắt đầu buông lỏng, để cho bọn hắn chứng kiến một chút hi vọng Thiên Nhân cảnh.

Nhưng giờ phút này, bọn hắn không cảm giác được tiếng lòng căng cứng của Tiêu Thần.

Hôm nay, là ngày cuối cùng ngàn năm tộc đàn thí luyện, cũng là cơ hội tốt nhất để cường giả dị tộc giết chết Tiêu Thần, bọn hắn sẽ bỏ qua sao?

Ý niệm của Tiêu Thần hơi đổi, lập tức cười khẽ lắc đầu nói:

- Đi.

Cất bước đi về phía trước, Tô Tô đi theo phía sau, Đông Thịnh tự động rơi xuống nửa bước, bọn người Thiết Thủ ở cuối cùng, một nhóm 11 người đi ra cửa, tiến vào trong thành.

Chư Thành là chí bảo, có thể nghiền nát không gian, mang trăm vạn tu sĩ về lãnh địa Nhân tộc, nhưng ở thời điểm truyền tống, tất cả kiến trúc đều tiêu mất dung nhập vào trong bảo vật, dùng để giảm bớt hao tổn không tất yếu, bảo đảm truyền tống an toàn.

Hôm nay đã có vô số tu sĩ khởi hành tiến về trước, dựa theo trình tự, theo thứ tự đi về phía trước, không hề xuất hiện náo loạn.

Cấm chế tiểu viện của Tiêu Thần tiêu tán, cửa sân mở ra, tất cả tu sĩ đi trên đường phố đều xoay người lại, nhìn tu sĩ áo bào xanh đi tới kia, thần sắc kính cẩn thi lễ, vẻ kính sợ hiển nhiên phát ra từ đáy lòng, tuyệt không hư giả.

Tiêu Thần có cảm xúc, thoáng ôm quyền hoàn lễ, lập tức dẫn tới rất nhiều tu sĩ kích động, càng lộ ra kính sợ.

Dù sao Tiêu Thần hôm nay, đã ở thời điểm hắn không phát giác được, đã thành lập uy vọng cực cao.

Đám người vô thanh vô tức như mặt nước tách ra, tự nguyện lui về phía sau, đi theo bên cạnh bọn người Tiêu Thần. Dùng Tiêu Thần cầm đầu, sau lưng hội tụ càng ngày càng nhiều tu sĩ, bọn hắn cũng không nhiều lời, tất cả đều thi lễ, sau đó im ắng theo đuôi.

Chương 1415vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...