Đạo (Dịch) – Chương 1412

Nhìn xem Tô Tô cùng Tiêu Thần cười cười nói nói đi vào trong sảnh, Thiết Thủ thở dài:

- Đại nhân đúng là đại nhân, không chỉ tu vi cường hãn rối tinh rối mù, ngay cả thủ đoạn tán gái cũng làm cho người theo không kịp, thật sự là không phục không được a.

Vài tên nam tử ở sau lưng liên tục gật đầu, mặt mũi tràn đầy đồng ý.

Tô Tô đòi Tiêu Thần một gian phòng độc lập, tuy không thể mỗi ngày nhìn thấy Tiêu Thần, nhưng có thể cùng hắn sinh hoạt ở trong một tiểu viện, đã để cho Tô Tô cực kỳ thỏa mãn.

Đám người Đông Thịnh trải qua sự tình lần trước, càng nhận thức đến tu vi trọng yếu, không còn mở miệng đòi đi ra ngoài, mà như Tiêu Thần bế quan tu luyện, kêu gào nhất định phải tấn thăng đến Thiên Nhân cảnh!

Trước kia không cảm tưởng, nhưng bây giờ không phải là có đại nhân sao.

Hắc hắc, một đám gia hỏa nội tâm đắc ý cười cười.

.........

Quân Bất Lỗi đứng ở trong ngõ nhỏ âm u, nhìn tiểu viện kia, nhìn thần thái nữ tử vui mừng tung tăng như chim sẻ, hai tay siết chặt, trong mắt lóe ra vẻ oán hận điên cuồng.

Tuy hắn chưa từng yêu Tô Tô, nhưng nàng quay người yêu thương Tiêu Thần, lại làm cho Quân Bất Lỗi không cách nào tiếp nhận!

Danh dự, địa vị tất cả đều bị ngươi cướp, mà ta chỉ có thể vô lực nhìn ngươi càng ngày càng lớn mạnh, hôm nay ngay cả nữ tử đã từng yêu thích ta, ngươi cũng muốn cướp đi! Tiêu Thần, ta và ngươi quyết không cùng tồn tại!

Trong nội tâm Quân Bất Lỗi gào thét, ý niệm do dự trong đầu rốt cục định ra, quay người rời đi, thân ảnh biến mất.

.........

- Tiêu Thần! Tiêu Thần!

- Ta nhất định phải giết chết ngươi, giết chết ngươi!

- Ta thề, ngươi nhất định sẽ chết rất thảm, nhất định sẽ chết!

Hôm nay mật thất tu luyện đã hóa thành phế tích, Thủ Vô Địch điên cuồng gào thét, khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo, tản mát ra khí tức khủng bố, như một con dã thú tổn thương, cả tâm thần bị cừu hận bao phủ.

Giết chết Tiêu Thần, trở thành ý niệm duy nhất trong đầu Thủ Vô Địch.

Đinh!

Đinh!

Tiếng chuông báo hiệu trong mật thất truyền đến, Thủ Vô Địch chậm rãi ngẩng đầu, dừng lại một chút, mới cưỡng ép đè xuống khí tức cuồng bạo, sắc mặt rét lạnh phất tay, đống bừa bộn hóa thành bột mịn, lúc này mới mở cửa mật thất, cất bước đi ra.

Tuy bây giờ là ban ngày, nhưng nương theo Thủ Vô Địch xuất hiện, cả không gian lại bỗng nhiên âm lãnh xuống, sát cơ muốn làm lòng người sụp đổ.

- Nói, vì sao quấy rầy bổn tọa tu luyện, nếu không có lý do, chết.

Thủ Vô Địch nhàn nhạt mở miệng, một gã tu sĩ Thủ gia sắc mặt trắng bệch, quỳ rạp xuống đất nói:

- Thiếu chủ, ngoài cửa có Quân Bất Lỗi cầu kiến, người này chỉ nói có chuyện quan trọng bẩm báo Thiếu chủ, thuộc hạ không dám trì hoãn, kính xin Thiếu chủ minh xét!

Thủ Vô Địch bị thua, hôm nay như là cuồng sư, nếu như tu sĩ Thủ gia này không có lý do gì, chỉ sợ thực sẽ bị hắn giết chết.

- Quân Bất Lỗi?

Thủ Vô Địch thấp giọng mở miệng, lập tức phất tay:

- Để cho hắn đến đại sảnh gặp ta.

Tu sĩ Thủ gia như được đại xá, lau mồ hôi lạnh trên trán, quay người vội vàng mà đi.

Ánh mắt của Thủ Vô Địch âm tình bất định, lúc này mới phất tay áo quay người mà đi.

- Quân Bất Lỗi, bái kiến Thủ sư huynh!

Sắc mặt của Thủ Vô Địch hơi nguội, hôm nay hắn bị thua không còn mặt, không thích nhất là người khác bất kính, Quân Bất Lỗi này diễn xuất, đã để cho hắn thoả mãn, phất tay thản nhiên nói:

- Không cần đa lễ, hôm nay Quân sư đệ đến đây là có chuyện gì.

Quân Bất Lỗi mặt lộ vẻ khó xử, nhìn xem chung quanh, muốn nói lại thôi.

Thủ Vô Địch nhíu mày, lập tức phất tay bố trí xuống một tầng cấm chế:

- Có cấm chế này, không người nào có thể thám thính được ta và ngươi nói chuyện.

Quân Bất Lỗi gật đầu, hơi trầm ngâm, lúc này mới mở miệng.

Gần nửa ngày sau, sắc mặt của Quân Bất Lỗi hơi lộ ra mỏi mệt rời đi, nhưng trong mắt lại tràn ngập cảm xúc phấn khởi, Tiêu Thần, lần này ta lại lần nữa bố trí một kết quả tuyệt sát, nhìn ngươi có thể toàn thân trở ra hay không!

Trong sảnh, sắc mặt của Thủ Vô Địch giãy dụa, một lúc lâu sau hai mắt nhắm lại, lần nữa mở ra, đã hóa thành dữ tợn.

- Tiêu Thần, bổn tọa liền mạo hiểm đánh cuộc một lần, đến lúc đó mặc dù cao tầng tộc đàn hoài nghi, nhưng không có chứng cớ, lại có Thủ gia che chở, bọn hắn cũng không cách nào làm gì ta!

- Lần này, bổn tọa muốn cho ngươi chết không có chỗ chôn!

Thanh âm rét lạnh, có sát khí tràn ngập, sát cơ bốc lên.

Ba ngày sau.

Cấm chế Chư Thành mở ra, cả thành trì cho phép vào không cho phép ra, bất luận ngọc giản truyền tin gì cũng không cách nào tống xuất, nghiêm ngặt khống chế tin tức Tiêu Thần xuất hiện.

Ngày đó, một chỗ hẻo lánh của thành trì, trận pháp ngoài ý muốn tạm dừng vận chuyển, sau khi được tu sĩ giám sát xử lý, chỉ mấy tức liền khôi phục bình thường. Loại chuyện này quá bình thường, cũng không khiến cho bất luận tu sĩ nào hoài nghi.

Nhưng trong vài tức trận pháp đình chỉ vận chuyện ấy, mấy miếng ngọc giản vô thanh vô tức ly khai Chư Thành, vạch phá không gian mà đi.

.........

Trưởng Lão hội, cao tầng Nhân tộc, tất cả trưởng lão trấn thủ ở khắp lãnh địa Nhân tộc đều được triệu hoán đến, khoanh chân ngồi ở quảng trường nghị sự. Bất quá hôm nay thần sắc của các trưởng lão hơi ngưng trọng, không ai giao đầu nói nhỏ, hào khí nghiêm túc và trang trọng.

XÍU...UU!!

Tám đạo thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện, chính là 8 vị Đại trưởng lão của Nhân tộc.

- Bái kiến Đại trưởng lão!

Ngàn tên Nhân tộc trưởng lão quyền cao chức trọng đồng thời đứng dậy, kính cẩn xoay người thi lễ, thần sắc kính sợ.

Uy tín của Đại trưởng lão, ở Nhân tộc chí cao vô thượng, không người dám can đảm khiêu khích. Loại uy tín này, là thành lập ở trên thực lực tuyệt đối, mỗi một vị Đại trưởng lão, đều là Thiên Nhân Ngũ Cảnh cực hạn!

- Đứng lên đi.

Vạn Kiếm chi chủ lãnh đạm mở miệng, với tư cách siêu cấp cường giả nửa bước đặt chân Thái Cổ cảnh, Nhân tộc hội nghị từ trước đến nay dùng hắn vi tôn:

- Hôm nay lại lần nữa tổ chức hội nghị, đúng là có quan hệ sự tình tộc đàn thí luyện.

- Qua nửa năm nữa, tộc đàn thí luyện sẽ chấm dứt, tu sĩ hậu bối Nhân tộc ta phân bố ở khắp Linh giới đại lục, cần các vị trưởng lão ra mặt, đưa bọn hắn trở lại lĩnh vực của mình.

- Bổn tọa cùng chư vị Đại trưởng lão nghị định một phần danh sách, nếu như các ngươi không dị nghị, liền theo như cái này đi làm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...