Mà cùng lúc đó, 7 tên hắc y tu sĩ khác cũng bị trọng thương, sắc mặt trắng bệch, khí tức yếu ớt, hiển nhiên không có lực lượng tái chiến.
- Ha ha ha ha! Tu sĩ Nhân tộc, Bí Cảnh nơi này quy chúng ta tất cả!
- Bất quá bổn tọa cực kỳ tò mò, các ngươi liều mạng thủ hộ sơn động này như vậy, đến tột cùng là tồn tại dạng bảo vật gì.
Dị tộc đánh bại Hung Thần đạo nhân mở miệng, ánh mắt hắn nhìn sơn động, có một tia nóng rực khó có thể che lấp.
Hơn mười tên dị tộc cường đại, giờ phút này ánh mắt đều hội tụ đến.
Sắc mặt Đông Thịnh tái nhợt, ở dưới uy áp của Độ Kiếp đỉnh phong, hắn không có một chút lực chống cự. Nhưng dù vậy, người này vẫn cường tự đứng dậy, ngăn ở cửa động:
- Ai cũng không cho vào sơn động!
Thanh âm run rẩy, lại vô cùng kiên định.
- Hừ! Tu sĩ Nhân tộc Nguyên Anh cảnh, con sâu cái kiến, cũng dám làm càn ở bổn tọa trước mặt!
Dị tộc giáp đen cười lạnh, ống tay áo vung lên, Đông Thịnh như gặp phải trọng kích, thân ảnh bay ra sau, miệng mũi phun máu:
- Các ngươi liều mạng thủ hộ như thế, hứng thú trong nội tâm bổn tọa ngược lại càng lớn.
- Vậy liền nhìn xem, trong này đến tột cùng che dấu cái gì.
Dị tộc giáp đen đột nhiên phất tay về phía sơn động, một đạo đao mang màu đen hiện lên, trực tiếp nổ nát ngọn núi trước mặt, hóa thành đá vụn đầy trời, quét ngang bốn phương tám hướng, nhưng lại không tạo thành một chút phá hư trong sơn động.
Kể từ đó, tình hình trong sơn động lập tức bạo lộ ở trước mắt bao người.
Mặt đất trống trải, chỉ có một gã tu sĩ Nhân tộc khoanh chân mà ngồi, sắc mặt bình tĩnh, hô hấp lâu dài, đối với ngoại giới hết thảy không có một chút phản ứng, như lâm vào trong hôn mê.
Tám tên Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh phong của Nhân tộc, liều chết thủ hộ, rõ ràng chỉ là một gã tu sĩ Nhân tộc bình thường, hơn nữa dưới sự cảm ứng, trong cơ thể hắn không có một chút khí tức dật tán, như thế tục phàm nhân .
Sắc mặt Dị tộc giáp đen hơi ngốc, lập tức trở nên cực kỳ khó coi!
Bất quá vào thời khắc này, hắn nhìn tu sĩ Nhân tộc trong động kia, ánh mắt âm trầm đột nhiên run lên, không thể khống chế toát ra vẻ hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch, thân thể lạnh run. Đơn giản là, hắn nhìn ra thân phận tu sĩ áo bào xanh này!
Tu sĩ Nhân tộc, Tiêu Thần!
Năm đó ở Thượng Uyển đấu giá tràng, vô số thiên chi kiêu tử hội tụ, bởi vì bảo vật phát sinh tranh đấu, cuối cùng nhất dẫn phát chém giết kịch liệt, ở ngày đó, tu sĩ Nhân tộc Tiêu Thần mai danh ẩn tích mấy trăm năm lại ra tay lần nữa, dùng tu vi vô cùng cường hãn của hắn, sinh sinh chém giết mấy tên thiên chi kiêu tử, càng có tin tức truyền đến, mặc dù Ma tộc Tư Ma bộc phát toàn bộ tu vi, như trước không phải đối thủ của người này.
Chiến một trận danh truyền thiên hạ, chấn động Linh giới vạn tộc, danh tiếng của Tiêu Thần lập tức trở thành mặt trời, hào quang vạn trượng!
Nhân tộc xuất hiện siêu cấp thiên tài, các đại tộc đàn tất nhiên là xao động bất an, trong đó dùng Yêu tộc nổi giận nhất. Đằng Quân Vương bị ép tự bạo bản thể, hốt hoảng bỏ chạy, đã tổn thương Bản Nguyên, cần tu dưỡng thương thế mấy trăm năm thời gian, thậm chí tiềm lực bản thân phát triển cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng thật lớn.
Thiên kiêu của tộc đàn Vận Song Tử, dùng bản thể diễn biến Mộng Đạo thần thông, thề cùng Tiêu Thần quyết chiến sinh tử, hôm nay hạ lạc không rõ, an nguy không biết.
Ngoài ra còn có Độc Giác Tộc, Linh Nguyên tộc, Hung Cát tộc, Đại Địa Cự Nhân tộc,… cùng Yêu tộc khởi xướng treo giải thưởng, bất luận tu sĩ tộc nào, phàm là người chém giết Tiêu Thần, tất cả đều có thể được ban thưởng đầy đủ để cho người điên cuồng.
Thân thể Dị tộc giáp đen không thể khống chế run rẩy kịch liệt, lần này thực không phải sợ hãi, mà là vì trong nội tâm kích động. Hắn hiểu được, cơ hội mình nhất phi trùng thiên, cải biến vận mệnh xuất hiện, chỉ cần thành công giết chết Nhân tộc Tiêu Thần, ngày sau hết thảy đều sẽ bất đồng.
- Huynh đệ của ta, các ngươi chứng kiến không? Nhìn rõ ràng tu sĩ Nhân tộc này là ai chưa! Giết chết hắn, chỉ cần giết chết hắn, không những đạt được chí bảo, càng có thể đạt được giải thưởng của các đại tộc đàn.
- Đây là Thượng Thiên ban cho chúng ta cơ hội!
Dị tộc giáp đen kích động không hiểu, dùng tu vi của bọn hắn, nếu dưới tình huống bình thường gặp được Nhân tộc Tiêu Thần, có thể còn sống thoát đi đã là sự tình vạn hạnh, nhưng hôm nay người này lại lâm vào trong hôn mê, tuy không biết nguyên nhân, nhưng điểm ấy đã đầy đủ.
Giết chết Nhân tộc Tiêu Thần, đạt được hết thảy cơ duyên!
Sắc mặt của Hung Thần đạo nhân trắng bệch, trong miệng phun ra một ngụm tụ huyết, cười lạnh nói:
- Nếu như đại nhân nhà ta thanh tỉnh, bằng những tôm tép nhãi nhép các ngươi, cũng dám làm càn!
- Không sợ nói cho các ngươi biết, đại nhân nhà ta tùy thời đều có thể tỉnh lại, một khi hắn thức tỉnh, toàn bộ các ngươi đều phải chết!
Người này biết hôm nay không có một chút khả năng sống, giờ phút này mở miệng tất nhiên là không cố kỵ.
Đồng tử của đám người kia hơi co lại, hiển nhiên trong nội tâm có chút kiêng kị, nhưng hừ lạnh một tiếng không nhiều lời.
Đông Thịnh cũng không ngất, giờ phút này giãy dụa đứng dậy, thở dốc hai tiếng nói:
- Hắc lão ca, ngươi biết danh hào của sư tôn đại nhân điểm ấy ta đã sớm đoán được, hôm nay ta và các ngươi đều phải chết, không biết ngươi có thể nói cho ta biết tục danh của sư tôn không.
- Nếu không mang theo nghi hoặc mất mạng, trong nội tâm của ta thật đúng là có chút không cam lòng.
Sắc mặt của Hung Thần đạo nhân phức tạp nhỉn Tiêu Thần, cười nói:
- Đông Thịnh, sư tôn của ngươi cũng không phải nhân vật đơn giản, nếu như năm đó tiểu tử ngươi không phải cùng hắn một chỗ, tuy ta nói không nhất định sẽ giết ngươi, nhưng không có huynh đệ chúng ta che chở mấy chục năm, ngươi sớm đã bị dị tộc tiện tay diệt mấy vạn lần.
- Cho nên, nay cho dù chết thật, cũng không thể oán là sư tôn ngươi liên lụy ngươi. Kỳ thật chúng ta đồng dạng nhu ngươi, cùng sư tôn của ngươi chỉ có chút kết giao, mấy chục năm này toàn lực bảo hộ hắn, cũng là lòng có sở cầu.
- Đông Thịnh, sư tôn của ngươi tên là Tiêu Thần, là thiên kiêu của Nhân tộc ta, chém giết bốn gã dị tộc thiên kiêu, thiên kiêu Yêu, Ma nhị tộc cũng ở dưới tay hắn hốt hoảng bỏ chạy bảo vệ tánh mạng! Đáng tiếc ngươi không có phúc khí đó, nếu như thật được hắn thu làm môn hạ, ngày sau thành tựu tất nhiên bất khả hạn lượng!
Đông Thịnh lập tức ngốc trệ!
Bình luận