Đạo (Dịch) – Chương 1384

Vừa rồi một sát na kia, bị ánh mắt của Tiêu Thần tập trung, làm cho nàng sinh ra cảm giác bị Thiên Địa trấn áp, tựa hồ chỉ cần người trước mặt ý niệm khẽ nhúc nhích, có thể làm cho nàng triệt để vẫn lạc. Hơn nữa càng làm cho bà lão này sợ hãi là, ở dưới một ánh mắt, nguyên thần pháp lực của nàng đều lọt vào phong trấn, không cách nào điều động một chút!

Về phần Nguyên Anh tu sĩ còn lại, thì bị triệt để phong trấn, sắc mặt hoảng sợ.

- Tử Yên.

Tiêu Thần thấp giọng mở miệng, một ngón tay điểm rơi, lấy ra trí nhớ trong nguyên thần của hắn, dung nhập đến trong cơ thể nàng.

Thân thể mềm mại của Tử Yên run lên, đợi cho khôi phục thanh tỉnh, hơi có chút mê mang, nhìn về phía Tiêu Thần, nước mắt theo má chảy xuống.

Tiêu Thần đưa tay, ôm nàng vào lòng, nhẹ giọng an ủi.

Một đám nữ tu của Yêu Nguyệt cung sớm đã triệt để khiếp sợ, lại không người dám can đảm phát ra một chút thanh âm, vừa rồi ánh mắt của Tiêu Thần quét ngang, chấn nhiếp lão tổ và chư vị cung chủ, đã làm cho các nàng triệt để sợ hãi.

Tiêu Thần quay người, nhàn nhạt mở miệng nói:

- Từ nay về sau, Tử Yên là thê tử của bản tọa.

Nói xong, ống tay áo vung lên, bao phủ tam nữ ở bên người vào trong, chân bước tiếp theo phóng ra, trực tiếp dung nhập không gian không thấy.

Thẳng đến Tiêu Thần rời đi, một đám nữ tu của Tinh Thần Yêu Nguyệt cung mới khôi phục tự do hành động, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt nhìn bà lão khô gầy kia.

Sắc mặt bà lão chán nản, một lúc lâu sau thở dài một tiếng nói:

- Đối ngoại tuyên bố, Tử Yên bế quan tu luyện, chuyện hôm nay, quyết không cho phép truyền ra, nếu không nhất định nghiêm trị không tha!

Nói xong, bà lão này trực tiếp thuấn di rời đi.

Lan Nhược Ly nhìn sư tôn bị nam tử áo bào xanh mang đi, chẳng biết tại sao, trong nội tâm nhịn không được sinh ra một chút phiền muộn, miệng phát ra một tiếng thở dài.

.........

Gió thu như đao, phát ra thanh âm “vù vù, ở giữa thiên địa du đãng, thổi vào người, lạnh đến trong xương.

Trên đường phố rất ít tu sĩ, đại bộ phận đi lại vội vàng, ai cũng không muốn ngốc ở bên ngoài chịu đau khổ. Bất quá giờ phút này, lại có một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn hành tẩu ở trên đường phố, cái đầu có chút co lại, lạnh run rẩy, có chút đáng thương.

Nếu từ phía sau lưng nhìn lại, thân ảnh của nữ tử này rất thon thả, mặc dù có chút thiếu nữ non nớt, nhưng có thể xưng tụng bốn chữ có lồi có lõm. Bất quá trên mặt nàng chẳng biết tại sao, lại sinh ra rất nhiều màu điểm lấm tấm màu đỏ sậm, gập ghềnh, nhìn lại có chút đáng sợ.

Nếu có một khuôn mặt thanh tú, nàng liền có thể được xưng một tiếng xinh đẹp, hôm nay lại chỉ có thể làm cho người tiếc hận.

Bất quá ở trên khuôn mặt đáng sợ ấy, lại có một đôi con ngươi trong trẻo, vô cùng linh động, chỉ là hôm nay ở trong gió thu rét thấu xương, hơi lộ ra ảm đạm.

- Hóa Linh tán, bán Hóa Linh tán đây.

- Bán tiện nghi, chiết khấu bảy mươi phần trăm bán tháo, đạo hữu cần mau đến xem xem.

Thanh âm mềm mại ở trong gió thu xa xa tản ra.

- Tuy xấu một chút, nhưng thân thể này coi như không tệ ah, so với Tiểu Đào Hồng trước kia ta chơi đùa còn muốn tốt hơn rất nhiều.

- Mặc kệ, hiện tại không có linh thạch, lại nổi hứng, chỉ có thể cầm tiểu nha đầu này giải khát. Thời điểm làm việc lấy quần áo che lên mặt là được, nói không chừng tiểu nha đầu này vẫn là xử nữ, hắc hắc, tiện nghi bổn đại gia a.

Người này âm hiểm cười vài tiếng, lập tức khôi phục thần sắc, trong nội tâm nóng tính đè xuống, kêu lên:

- Thanh Mai, hôm nay còn có bao nhiêu Hóa Linh tán chưa bán đi? Trời lạnh như vậy còn ở bên ngoài.

Thanh Mai nghe được thanh âm, nhìn tu sĩ nhỏ gầy kia, nhíu mày nói:

- Hầu Nguyên, ta hôm nay chỉ bán được 5 phần, ngay cả tiền tài liệu cũng không có thu trở lại, ngươi thì sao, hôm nay sinh ý có được không?

Hầu Nguyên như Thanh Mai, đều là tu sĩ không có căn cơ trong Tu Chân giới, tu vi Trúc Cơ trung kỳ, so với Thanh Mai cao hơn một bậc, dựa vào luyện chế một ít đan dược cấp thấp gian khổ chèo chống. Hai người ngẫu nhiên nhận thức, quan hệ chỉ có thể coi là sơ giao.

Hầu Nguyên nghe vậy trên mặt lập tức lộ ra vài phần vui mừng nói:

- Này thật quá tốt, ta nhận thức một khách hàng lớn, muốn đi một Bí Cảnh thám hiểm, cần không ít đan dược cấp thấp, trong tay của ta vốn có 15 phần Hóa Linh tán, nhưng căn bản không đủ người ta sử dụng, ta đang muốn đi nơi nào thu mua một ít, vừa vặn gặp được ngươi.

- Hóa Linh tán của hai chúng ta hợp cùng một chỗ bán, lại dựa theo số lượng của mình linh thạch, như thế nào?

Trong lòng Thanh Mai vui vẻ, lại có chút kinh nghi, thần quang trong mắt có chút âm tình bất định, nhưng nghĩ đến một lần có thể bán hết đan dược, đổi lấy đủ nhiều linh thạch, vẫn để cho nàng khẽ cắn môi đáp ứng.

Hầu Nguyên thấy con cá mắc câu, trong nội tâm lập tức đại hỉ, quay người mang theo Thanh Mai thẳng đến chỗ “khách hàng lớn kia.

- Đến, ngay ở chỗ này, chúng ta vào đi thôi.

Hầu Nguyên cố gắng biểu hiện thản nhiên một ít, nhưng ở chỗ sâu trong đáy mắt có một tia cực nóng, vẫn không thể đè nén được xuất hiện, để cho hô hấp của hắn nhịn không được trở nên dày đặc một ít.

Thanh Mai nhảy dựng, tuy tiểu nha đầu tham tài, lại không ngu xuẩn, nhìn xem quanh thân một mảnh hoang vu không có người, lại chú ý tới bộ dáng của Hầu Nguyên, lập tức sinh ra cảm giác cực kỳ không ổn, nhưng lại không biểu lộ ra, ra vẻ kinh ngạc nói:

- Ah, ta còn có một chút Hóa Linh tán để ở trong nhà, sao không thừa dịp này lấy ra bán chứ.

- Hầu Nguyên, ngươi chờ ta một chút, ta về nhà lại lập tức tới tìm ngươi.

Đang khi nói chuyện, tiểu nha đầu ra vẻ lo lắng, vội vã bước ra ngoài.

Bất quá nàng chỉ phóng ra mấy bước, thân thể đột nhiên cứng đờ, rốt cuộc không cách nào nhúc nhích một chút, trên mặt sinh ra sợ hãi vô tận, lại miễn cưỡng áp chế nói:

- Hầu Nguyên, ngươi khi nào đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ, ta còn không có chúc mừng ngươi đây này.

- Bất quá ngươi làm cái gì vậy, nhanh thả ta ra.

Khóe môi của Hầu Nguyên nhếch lên cười lạnh nói:

- Thanh Mai, người khác không biết ngươi, Hầu Nguyên ta còn không rõ ràng sao, tính tình ngươi chú ý cẩn thận, dám để đan dược ở trong nhà, không sợ bị người âm thầm trộm đi sao.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...