Ở trước khi Mộng Đạo thần thông chính thức bộc phát, Tiêu Thần nhất định phải đánh chết Thất Thương, không được cũng phải để cho hắn tránh lui, nếu không hắn làm sao có thể an tâm ngăn cản Mộng Đạo thần thông của Vận Song Tử!
Cho nên một chỉ này hắn không hề giữ lại, thân thể lập tức xuất hiện tiều tụy, trong miệng kêu rên, nhưng đáy mắt lại bùng lên thần mang, sát cơ gào thét!
Một chỉ điểm rơi, có ánh sáng màu vàng mịt mờ xuất hiện, như cỏ khô cuối thu, bốc lên tầm đó sáng tối chập chờn, giống như thời gian lưu chuyển, hóa thành Luân Hồi, trong nháy mắt, liền giống như đã qua ngàn vạn tuế nguyệt, quỷ dị huyền ảo.
Ở dưới ánh sáng màu vàng bao phủ, một bóng đen trực tiếp rơi vào trong đó, có thanh âm kêu rên truyền ra, im bặt mà dừng, thật giống như bị phong ấn . Tịch Diệt chỉ phai mờ sinh cơ, tàn khốc vô cùng, mang đến đau nhức không phải người thường có thể tưởng tượng, Ảnh Sát tộc Thất Thương rõ ràng có thể lập tức đè xuống đau đớn, đủ biết là loại tâm tính cứng cỏi, đối với người khác tàn nhẫn vô tình, đối với mình cũng giống như thế.
Tịch Diệt chỉ rơi xuống, vây khốn Thất Thương, Tiêu Thần vốn nên buông lỏng, nhưng chẳng biết tại sao một cảm giác nguy cơ mãnh liệt bỗng nhiên sinh ra, để cho sắc mặt hắn lập tức đại biến! Cảm giác nguy cơ này, chính là từ khi hắn tu đạo đến nay chưa thấy, tựa hồ sau một khắc hắn sẽ trực tiếp tử vong!
- Tả Mi thủ hộ!
Ở dưới bất an mãnh liệt, Tiêu Thần không có một chút do dự, lập tức lấy ra thủ đoạn phòng ngự mạnh nhất, trong linh quang, một hư ảnh cung điện chỉ vẹn vẹn gần trượng bỗng nhiên bao phủ hắn, cấm đạo thủ hộ này, hôm nay thời gian kéo dài đến 10 tức!
Trong đoạn thời gian này, đủ cho hắn ngăn cản bất luận công kích gì.
Ngay khi Tả Mi thủ hộ phát động, một vòng ô quang lập tức từ trong Tịch Diệt chỉ bắn ra, gào thét thẳng đến Tiêu Thần. Tốc độ nhanh đến mức mắt thường không thể bắt, lóe lên, liền lập tức tới!
Bành!
Bành!
Bành!
Thanh âm va chạm trầm đục như gió táp mưa rào điên cuồng truyền đến, trong thời gian thật ngắn, ô quang kia không biết đã làm ra bao nhiêu lần công kích, từ trên Tả Mi thủ hộ truyền đến rung động lắc lư, để cho nội tâm Tiêu Thần kịch chấn, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Công kích cấp độ Thiên Nhân Ngũ Cảnh!
Theo Tả Mi thủ hộ rung động lắc lư, Tiêu Thần đơn giản đạt được kết luận để cho hắn rung động, thấy lạnh cả người từ lòng bàn chân sinh ra, lập tức truyền khắp toàn thân.
Nguy hiểm thật!
Vừa rồi nếu Tiêu Thần phản ứng chậm hơn một chút, chỉ sợ giờ phút này đã vẫn lạc! Ô quang kia không biết là vật gì, rõ ràng có thể bộc phát ra sát thương khủng bố như thế, mỗi kích đều có thể đạt tới cấp độ Thiên Nhân Ngũ Cảnh!
Mồ hôi lạnh hiện ra, chậm rãi chảy xuống, tùy ý nhỏ vào trong mắt hắn, hắn lại không có đi lau một chút.
1 tức, 2 tức, 3 tức .
Nương theo thời gian trôi qua, tốc độ công kích của ô quang chẳng những không có chậm lại, ngược lại càng lúc càng nhanh, phát ra tiếng thét thê lương, mặc dù có Tả Mi thủ hộ ngăn trở, vẫn mơ hồ truyền đến một tia, khiến cho sắc mặt của Tiêu Thần càng thêm khó coi.
7 tức, 8 tức, 9 tức, sắc mặt của Tiêu Thần âm trầm như nước, đáy mắt bùng lên thần quang, Tiểu Điếm xuất hiện ở trong tay, khí tức cuồng bạo lập tức từ trong cơ thể hắn bộc phát, như Man Thú ngủ say thức tỉnh, ngửa đầu gào thét.
Mặc dù biết rõ ô quang này mạnh mẽ, nhưng lấy tâm tính của Tiêu Thần, há sẽ nhẹ nhàng buông tha, đại trượng phu đứng trong trời đất, mặc dù chết, cũng muốn đứng chết!
Tức thứ 10!
Thời gian ngắn ngủn như thế, ngày thường quay đầu có thể qua, nhưng đối với Tiêu Thần hôm nay mà nói, lại như phàm nhân cả đời dài dằng dặc, lo nghĩ bất an, tất cả sợ hãi đều bị hắn dằn xuống đáy lòng, không cách nào đối với hắn tạo thành một chút ảnh hưởng.
Gặp tình thế nguy hiểm, có tĩnh khí, bác sinh cơ!
10 tức trôi qua, Tả Mi thủ hộ lập tức tiêu tán.
- Sát!
Tiêu Thần quát lớn, trường kiếm trong tay chém rụng, chưa từng có từ trước đến nay, quyết tuyệt tàn nhẫn!
Cho dù hắn chết, bất luận là ai, cũng phải trả một cái giá lớn, mặc dù ô quang này vô cùng cường đại, cũng mơ tưởng để cho hắn khoanh tay chịu chết!
Tiểu Điếm gào thét, mặc dù lần này trong nội tâm kêu khổ, nhưng đối mặt ô quang quỷ dị kia, cũng chỉ có thể lần nữa hao tổn Bản Nguyên, bộc phát ra chiến lực mạnh nhất, liều chết ngăn cản.
Oanh!
Như bị tuyệt thế hung thú va chạm, có lực đạo bàng bạc không thể chống cự bộc phát, lập tức tác dụng lên người Tiêu Thần, huyết nhục trong cơ thể phá nát, cốt cách bị đánh gảy, tạng phủ tổn hại, phát ra tiếng vang đùng đùng.
Tiểu Điếm gào thét, trực tiếp rời khỏi tay, ở dưới lực đạo bàng bạc tác dụng, gào thét bay về phía chân trời, không biết tung tích.
Tiêu Thần bay ngược ra, thất khiếu chảy máu tươi, sắc mặt trắng bệch, lại không một chút huyết sắc. Mặc dù lực lượng trùng kích đã giảm, nhưng dùng cường độ thân thể của hắn cũng như giấy mỏng, căn bản không cách nào ngăn cản.
Thiên Nhân Ngũ Cảnh, không hổ là tồn tại đỉnh phong của tộc đàn, dù một kích, cũng có thể đánh hắn rơi vào bụi bậm, không sức hoàn thủ.
Mặc dù trong nội tâm không cam lòng, nhưng nhìn xem bóng đen thoáng dừng lại, liền trực tiếp chém xuống kia, hôm nay Tiêu Thần chỉ có cười khổ, không cách nào làm ra một chút phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn nó rơi xuống.
Tiêu Thần không có dự liệu được, Ảnh Sát tộc Thất Thương này rõ ràng dấu diếm lấy sát chiêu khủng bố như thế, hôm nay, chỉ sợ thật muốn vẫn lạc.
XÍU...UU!!
Tật phong đập vào mặt, ô quang rơi xuống, Tiêu Thần rõ ràng cảm ứng được khí tức sắc bén nó phát tán ra, chưa tới gần, chỗ mi tâm của hắn đã bị ô quang phát ra khí tức cắt thương, có máu tươi nhỏ ra, chưa rơi xuống, liền bị cắn nát tiêu tán.
Nhắm mắt, đợi chết.
Nhưng khi ô quang trảm rơi đến mi tâm của Tiêu Thần, ô quang đột nhiên run rẩy kịch liệt, nó giống như muốn kiên trì một hơi, chém giết Tiêu Thần, nhưng cuối cùng lại không có thành công, trực tiếp tán loạn.
Mất đi ô quang, uy năng của vật này bỗng nhiên tiêu tán, như đánh mất toàn bộ năng lượng, chỉ có thể dựa vào quán tính chém tới, lại không có khí thế không cách nào ngăn cản như trước kia, hiển lộ ra hình dạng.
Dưới ô quang, chính là một thanh đoản đao màu vàng, chuôi khá ngắn, vẻn vẹn chỉ đủ tay nắm, lưỡi đao hẹp dài, chừng hơn một xích, mỏng như cánh ve sầu, tựa hồ thoáng dùng sức liền có thể niết đoạn.
Chương 1375vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận