Thân là thiên kiêu của tộc đàn, tồn tại cường đại nhất trong cả chiến trường tộc đàn, bọn hắn từ trước đến nay là người chế định quy tắc cao cao tại thượng, nhưng giờ phút này bọn hắn lại đột nhiên có một loại cảm giác hóa thân thành con mồi, tuy vớ vẩn, nhưng lại làm cho bọn họ càng thêm trầm mặc.
- Mặc kệ tu sĩ Nhân tộc này dùng thủ đoạn gì có thể kéo dài qua không gian vô tận, hắn muốn làm đơn giản là kéo khoảng cách, đánh chết từng cái.
- Như thế nói đến, hắn cũng không phải cường đại đến không thể ngăn cản, nếu không cần gì bỏ chạy, quay người huy kiếm, là có thể lưu chúng ta lại. Đã như thế, bản Ma càng muốn cùng hắn chiến một trận, xem hắn đến tột cùng như thế nào!
- Người bản ma muốn giết chết, thế gian này còn không có người có thể đào thoát!
Trong tiếng than nhẹ lạnh lùng, tốc độ của Tư Thiên Ma quái nhanh hơn, nhưng lại không tiếp tục đi về phía trước, mà thẳng đến nơi có khí tức gần nhất. Nếu không cảm ứng sai, người này, nên là Yêu tộc Đằng Vân Vương!
Tư Ma phán định, người Tiêu Thần sắp ra tay chém giết, là hắn! Tuy không có chứng cớ, nhưng hắn vẫn tin tưởng vững chắc!
.........
Xé rách không gian, sắc mặt của Tiêu Thần trắng bệch, mặc dù dùng tu vi của hắn, liên tục chém giết hai vị thiên kiêu của tộc đàn, cũng không phải sự tình nhẹ nhõm. Bất quá giờ phút này, thần sắc của hắn bình tĩnh như trước, cất bước đi về phía trước, đi giết người thứ ba.
Trong Không Gian Loạn Lưu không cách nào rõ ràng cảm ứng ngoại giới, nhưng trước kia Tiêu Thần ném ra ngoài ba ngọc giản, lại có thể trở thành tọa độ, để cho hắn mượn một tia nguyên thần kia, thông qua suy diễn tính toán, tuyển định thời cơ ra tay.
Chân đạp lực lượng Không Gian Loạn Lưu, bước chân của hắn dừng lại, lặng im đợi 3 tức, sau đó ngẩng đầu, đáy mắt phun ra lệ mang, một quyền oanh về phía trước!
Oanh!
Không Gian Loạn Lưu bị cưỡng ép đánh ra một khe hở trăm trượng, đủ cho hắn cất bước đi ra.
Ánh mắt như điện, lập tức vạch phá không gian, rơi vào trên người tu sĩ cách đó không xa.
Người này, là người thứ ba hắn muốn chém giết!
Tuy sắc mặt của Đằng Vân Vương bình tĩnh như nước, nhưng đồng tử lại không thể khống chế co rút lại, trong nội tâm sinh ra kiêng kị vô tận, thậm chí còn có một tia sợ hãi! Lúc trước hắn nghĩ không ra Tiêu Thần này làm sao có thể ở trong khoảng thời gian ngắn xuất hiện ở nơi trước nhất và cuối cùng, hôm nay hắn rốt cục minh bạch, nguyên lai người này lại thông qua Không Gian Loạn Lưu tiến lên! Mà chính vì nghĩ thông suốt điểm ấy, mới khiến cho lòng hắn sợ hãi không thể áp chế!
Không Gian Loạn Lưu chính là cấm địa của tu sĩ, cường giả Thiên Nhân Ngũ Cảnh ở trong đó cũng sẽ bị áp chế thật lớn, không cách nào ngưng lại quá lâu, chỉ có trên Thiên Nhân, Thái Cổ cảnh trong truyền thuyết, mới có thể tung hoành trong đó, như giẫm trên đất bằng!
Tiêu Thần này có thể làm được, tuyệt không phải tu vi, như vậy, hiển nhiên trên thân người này có bảo! Có trọng bảo! Nếu có thể đạt được bảo vật này, từ nay về sau hắn tương đương với đạt được một át chủ bài bảo vệ tánh mạng, từ nay về sau cho dù là tu sĩ Thiên Nhân Ngũ Cảnh đỉnh phong muốn giết hắn, cũng tuyệt không phải chuyện dễ!
Ghen ghét cùng tham lam trần trụi xuất hiện ở trong nội tâm Đằng Vân Vương, tuy hắn là thiên chi kiêu tử, nhưng trên người lại hoàn toàn không có một bảo vật có thể so sánh, tu sĩ Nhân tộc Tiêu Thần này có tư cách gì có thể có được.
Chỉ có tồn tại cao cao tại thượng như hắn, mới có thể làm chủ nhân của trọng bảo như vậy!
Tu sĩ vốn tham, tu vi càng cao, tham tính càng mạnh, vì bảo vật có thể liều lĩnh, có thể tìm đường sống trong cõi chết! Cho nên một tia sợ hãi trong nội tâm Đằng Vân Vương bị đè xuống, chuyển hóa thành tham lam vô tận.
Hắn là thiên kiêu của Yêu tộc… Đằng Vân Vương, tu vi chiến lực là thiên kiêu tộc đàn khác làm sao có thể so sánh, Tiêu Thần này có thể trảm giết bọn chúng, nhưng đối mặt hắn, chung quy cũng phải vẫn lạc!
Tâm niệm nhất định, khóe miệng hắn lập tức toát ra vẻ dữ tợn.
- Tu sĩ Nhân tộc, đi chết đi cho bản yêu!
Đằng Vân Vương cùng người đấu pháp chém giết từ trước đến nay rất thích chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, dùng xu thế dễ như trở bàn tay bộc phát, sinh sinh đánh tan đối thủ, triệt để gạt bỏ, hôm nay ra tay, hắn đồng dạng là phong cách này, vừa ra tay là toàn lực!
Trong tay áo, yêu lực cuồn cuộn nồng đậm bộc phát, hiện lên màu xanh lá, như một mảnh Giao Long dài hẹp, ở giữa thiên địa tung hoành quay cuồng, gào thét.
XÍU...UU!!
XÍU...UU!!
Vô số Thanh Đằng màu xanh biếc xuất hiện trong yêu lực, tản ra khí tức vô cùng kinh người, gào thét tứ tán, như một mảnh độc xà dài hẹp, tốc độ nhanh như tia chớp, thẳng đến Tiêu Thần.
Loại thủ đoạn này, Đằng Vân Vương sử dụng vô số lần, sớm đã cưỡi xe nhẹ đi đường quen, tất cả địch thủ đều sẽ ở dưới công kích này sợ hãi, bị đánh loạn trận tuyến, đến lúc đó, là thời cơ hắn nhất cổ tác khí, xoắn giết đối thủ.
Sắc mặt của Tiêu Thần bình tĩnh, nhìn về phía Thanh Đằng đầy trời tập sát đến, sát cơ trong đáy mắt càng lớn, một bước đi về phía trước, đối mặt điên cuồng xoắn giết, hắn chẳng những không có lui ra phía sau nửa bước, ngược lại chủ động ra tay chém giết!
Một quyền oanh ra, Thanh Đằng bị đánh nát, hóa thành linh lực màu xanh lá sụp đổ đầy trời, quyền tận lui về, đột nhiên khuất khuỷu tay, chiến lực bộc phát, một sợi Thanh Đằng khác lại nổ nát, khuất eo né tránh, vung cánh tay làm roi, ngang nhiên rút ra, ba cây Thanh Đằng lại bị đánh tan.
Ở trong vô số Thanh Đằng xoắn giết, có tu sĩ áo bào xanh sử dụng quyền, khuỷu tay, vai, eo, lưng, chân, mắt cá chân, chân,… như Du Long xông mạnh không cố kỵ, phàm là Thanh Đằng tới gần, tất cả đều bị đánh gãy đạp nát, hóa thành yêu lực tiêu tán.
Sắc mặt của Đằng Vân Vương ngưng trọng, trong nội tâm sinh ra khiếp sợ, Nhân tộc Tiêu Thần này cực kỳ cường đại, lại có thể dùng chiến lực thân thể đơn thuần, liền tung hoành ở trong thần thông của hắn, không bị một chút thương tổn, nếu như có thể đạt được thân thể của người này, dùng bí thuật luyện hóa thành khôi lỗi, nhất định là một đại trợ lực!
Ánh mắt hắn ẩn hàm lửa nóng đảo qua Tiêu Thần, nhưng trong lòng thì cực kỳ trấn định, cười lạnh liên tục. Nếu Tiêu Thần này cho rằng thần thông của hắn dễ phá như vậy, vậy thì mười phần sai, đánh đi đánh đi, Đằng Vân Vương ngược lại muốn nhìn xem, hắn có thể chống được bao lâu!
Bình luận