Đạo (Dịch) – Chương 1361

Phó Vân Khinh nhíu mày, giờ phút này phất tay áo vung lên, quát khẽ:

- Nho môn Lục Nghệ, ngự!

Nương theo một tiếng quát khẽ, không gian đột nhiên xé rách, lập tức có một Man Thú đầu sinh kim quan, ánh mắt lợi hại bay ra, trực tiếp mang hắn, theo Phó Vân Khinh chỉ dẫn, gào thét đi về phía trước.

.........

Ở dưới các loại tâm tư, bởi vì Tiêu Thần đột nhiên đi nhanh về phía trước, khiến cho rất nhiều tu sĩ ở sau lưng tùy theo mà động, tất cả đều bộc phát toàn lực, kể từ đó khoảng cách bị chậm rãi kéo ra, dần dần mở rộng.

Như thế, liền cho Tiêu Thần cơ hội đánh chết.

Đây hết thảy đang dựa theo hắn suy nghĩ tiến hành, thời cơ ra tay, càng ngày càng gần!

.........

Xé rách không gian đi về phía trước, khóe miệng của Tiêu Thần cười lạnh càng ngày càng đậm, ở trong đôi mắt đen kịt của hắn, lại một mảnh bình tĩnh, như giếng cổ, đạm mạc không có sóng, rồi lại có sát cơ sáng ngời tới cực điểm, ở trong đó chậm rãi xoay quanh.

Đi về phía trước tầm đó, trong tay hắn xuất hiện ba miếng ngọc giản, thường cách một đoạn thời gian sẽ đánh ra một đạo, thẳng đến mặt đất. Ngọc giản này thường thường không có gì lạ, càng không có một chút khí tức pháp lực ẩn chứa trong đó. Trong này bao hàm, vẻn vẹn chỉ là một tia thần niệm không có ý nghĩa của Tiêu Thần, khí tức yếu ớt bị tầng tầng cấm chế phong trấn, ngoài bản thân hắn có thể thông qua nguyên thần cảm ứng, người khác tuyệt đối không thể nhận ra.

Trong quá trình hành tẩu, trên tay hắn liên tục ném ra ngọc giản.

Một quả.

Hai quả.

Ba quả.

Khi miếng ngọc gian thứ ba rơi xuống, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, ở chỗ sâu trong đôi mắt lập tức xẹt qua sát ý vô tận!

Hôm nay, hắn muốn giết người!

Hôm nay, nhất định có thiên chi kiêu tử lại vẫn lạc lần nữa!

Hôm nay, là ngày Tiêu Thần hắn từ khi phi thăng Linh giới đến nay, bộc phát ra lực lượng cường đại nhất, uy chấn vạn tộc!

Đây hết thảy, liền từ người kia bắt đầu.

Một tia huyết sắc xuất hiện ở chỗ sâu trong đôi mắt của Tiêu Thần, đây là sát cơ tung hoành, tăng vọt đến cực hạn biểu hiện, hắn xé rách không gian, thân ảnh bỗng nhiên dừng lại, cũng không như trước kia tiếp tục đi về phía trước, mà phất tay áo quay người, nhìn chân trời phía sau, lặng im chờ đợi.

Kiếm đã ở trong tay, chỉ xem hôm nay huyết hoa tách ra, nhuộm thấu trời xanh!

Một hồi sát kiếp khiếp sợ Linh giới, chậm rãi triển khai.

Bá!

Một đạo kim mang vạch phá Thiên Địa đi về phía trước, giờ phút này bỗng nhiên tiêu tán, lộ ra thần sắc kinh nghi bất định của Tang Bác ở trong đó:

- Rõ ràng không có tiếp tục bỏ trốn, ngược lại dừng ở đây chờ ta tiến lên, việc này phải chăng có lừa dối?

Người này thần sắc âm trầm, tiếp theo đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra sát cơ vô tận.

- Tiêu Thần này thi triển bí thuật đào tẩu, có lẽ là bí thuật hao tổn quá nặng, không cách nào ở dưới ta đuổi giết thoát thân, lúc này mới bất đắc dĩ dừng lại, cố bố mê trận, để ta âm thầm kinh nghi không dám lên, cho hắn thời gian điều tức.

- Hừ hừ! Thủ đoạn thấp kém như thế, há có thể giấu diếm được ta! Hôm nay ta liền nắm chắc thời gian, nếu không đợi cho mấy người sau lưng đến, mặc dù giết chết Nhân tộc Tiêu Thần này, cơ duyên trên người hắn cũng sẽ bị chia cắt, ta tuyệt đối không cách nào độc chiếm.

- Đã như thế, vậy liền nhanh chóng ra tay! Nhân tộc Tiêu Thần, hôm nay là được tử kỳ của ngươi!

Trong nội tâm nhe răng cười, đồng thời thân ảnh của Tang Bác bỗng nhiên biến mất.

3 vạn dặm .

2 vạn dặm .

1 vạn dặm .

5000 dặm.

1000 dặm.

Đến!

Thân ảnh Tang Bác xuất hiện, cánh chim sau lưng hắn chưa biến mất, không những trợ giúp hắn ở trong chiến đấu tốc độ tăng vọt, một khi ngoài ý muốn nổi lên, còn có thể dùng tốc độ nhanh nhất rời đi, thoát ly hiểm cảnh.

Bất quá giờ phút này khi hắn thấy rõ người mình đuổi giết, sắc mặt lại nhịn không được lập tức biến đổi.

Tỉnh táo, thật sự là quá lãnh tĩnh, Tiêu Thần này căn bản không có một chút cảm giác phập phồng không yên ngoài mạnh trong yếu, như đứng ở chỗ này, là vì chờ hắn đến. Đúng là phần khí định thần nhàn này, khiến cho tín niệm kiên định của Tang Bác lại xuất hiện dao động lần nữa, một cổ kinh nghi không bị khống chế hiện ra ở trong lòng, mà nương theo nó xuất hiện còn có một cổ kinh hãi phát ra từ nội tâm. Cảm giác này đến đột nhiên như thế, rồi lại chân thật tồn tại.

Mà ở lúc này, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sâm lãnh rơi vào trên người Tang Bác, lệ mang lóe lên, cũng không lãng phí một chút miệng lưỡi, tiến lên một bước quát khẽ:

- Sát!

Một tiếng gào thét này, xen lẫn sát cơ vô tận.

Sau một khắc, khí tức kinh khủng từ trong cơ thể hắn ầm ầm bộc phát, như sóng to gió lớn, bỗng nhiên điên cuồng lan tràn bốn phương tám hướng, không gian bình tĩnh nơi này hóa thành kinh đào nộ lãng, tựa như biển cả.

Đã có ý niệm muốn giết hắn, tự nhiên không cần lãng phí miệng lưỡi, huống hồ hắn cũng không có quá nhiều thời gian, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, nếu không một khi lâm vào lớp lớp vòng vây, có khi sẽ bị mài đến chết.

- Thôn Thiên Nhất Chỉ!

Tiêu Thần tiến lên, đơn chỉ lập tức điểm rơi, đầu ngón tay rơi ở trên hư không, linh lực ở trong phương viên vạn dặm kích bắn, ầm ầm tịch cuốn, gào thét mà đến.

Thần Ma chỉ 5000 trượng bỗng nhiên xuất hiện, xen lẫn uy năng hủy thiên diệt địa, hàng lâm thế gian!

Tang Bác nhíu mày, Tiêu Thần ra tay, trong nội tâm kinh nghi chẳng những không có tiêu tán, ngược lại càng thêm dày đặc . Dùng tu vi của hắn, tuy cảnh giới tương đương Bất Hành, nhưng tu vi lại thâm hậu hơn rất nhiều, bằng vào thần thông này tuyệt đối không cách nào tạo thành một chút tổn thương với hắn.

Tiêu Thần này lặng chờ ở đây, bộc phát sát cơ, sao chỉ có loại thủ đoạn này?

Tuy trong nội tâm khó hiểu, âm thầm đề phòng, nhưng đối mặt Thôn Thiên Nhất Chỉ của Tiêu Thần, hắn lại không có một chút chần chờ, sắc mặt ngưng trọng chắp tay ở trước ngực, giơ cao khỏi đỉnh, bỗng nhiên chém rụng. Ở hắn chém rụng, trên hai tay Tang Bác bộc phát ra linh lực chấn động, mơ hồ huyễn hóa thành bóng kiếm, Kiếm Ý ngạo nghễ, chỉ xéo hướng lên trời, như muốn chém vỡ thương khung đại địa, khiến cho nó quay về tĩnh mịch.

Lực lượng một chỉ cùng bóng kiếm gặp nhau, cả hai lâm vào giằng co, khí tức cuồng bạo bộc phát.

Nhưng vào thời khắc này, Tiêu Thần không hề dừng lại, thức thần thông thứ hai lập tức ra tay.

Phong động, vân tuôn, vũ đến, thần thông Đại Sâm La Thủ, hợp lại có thể hóa thành Già Thủ, hướng lên có thể một chưởng nắm thiên, hướng dưới có thể lực áp vạn vật.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...