Mà Bách Sát, đúng là thiên kiêu của Hung Cát nhất tộc, tu vi đạt tới Thiên Nhân Tam Cảnh, tuy không phải tuyệt đỉnh, nhưng cộng thêm thiên phú thần thông, có khả năng bộc phát ra chiến lực lại có thể so với Thiên Nhân Tam Cảnh đỉnh phong.
- Ở trong cơ thể tu sĩ Nhân tộc này, ta không cảm ứng được khí tức cường đại, vừa rồi thần thông ra tay uy năng vô cùng, nhất định là người này có cơ duyên gì, kế thừa đạt được uy lực cường đại của thần thông kia, nhưng tu vi lại thường thường!
- Người này có thể đuổi giết Bất Hành, tuyệt không phải như mặt ngoài đơn giản như vậy, mà là Bất Hành sớm bị Thủ Vô Địch trọng thương, lại bị người này nắm lấy thời cơ không có cơ hội áp chế thương thế, nếu không hôm nay thắng bại như thế nào còn không biết.
- Dùng tu vi của ta, nếu liều mạng hao tổn thi triển Thuỷ tổ thần thông, xem tu sĩ Nhân tộc này làm sao ngăn cản. Bách Sát ta huyết mạch tinh thuần, kế thừa thần thông Lục Hồn của Hung Cát Thuỷ tổ, thế tất có thể chém giết hắn! Đến lúc đó không chỉ có Thạch Mộc đan, càng có cơ hội cướp đoạt hết thảy cơ duyên trên thân người này, học được đại thần thông hắn thi triển vào trong tay!
Người này tâm niệm bốc lên, đáy mắt hung quang lóng lánh, khóe miệng càng lộ ra vẻ dữ tợn.
- Sát!
Ở trong tiếng gào thét, sát khí vô tận lập tức từ trong cơ thể Bách Sát bộc phát, sát khí này rất mạnh, tựa hồ có một ít khí tức Man Hoang hung thú xen lẫn, khiến cho nguyên thần ở dưới cảm ứng như là một hung thú hình người.
Vươn tay ra, hung hăng trảo một cái. Dưới một trảo này, cả phiến hư không chấn động, vô số sợi tơ từ trong hư không hội tụ, tản ra ánh sáng âm u nhàn nhạt, hóa thành một tấm lưới đầy trời, thẳng đến Tiêu Thần.
Tấm lưới này, là một môn thần thông cực kỳ lợi hại của Hung Cát tộc, vô cùng âm độc, có thể ăn mòn thân thể tu sĩ, hòa tan nguyên thần, vô cùng cường hoành, khí tức âm lãnh khủng bố ầm ầm bộc phát.
Sắc mặt của Tiêu Thần âm trầm, đáy mắt lóe lên sát cơ, lại thật có người đưa tới cửa, vậy đừng trách hắn vô tình.
Lần này giết người lập uy, liền từ tu sĩ Hung Cát tộc bắt đầu! Một cổ sát cơ từ trong lòng hắn sinh sôi, tiếp theo điên cuồng bạo trướng, khiến cho độ ấm của hư không chung quanh chợt hạ xuống, vô số tuyết hoa ngưng tụ, từ vân tiêu rơi xuống. Chỉ có điều hôm nay, tuyết hoa kia tất cả đều là huyết sắc nhàn nhạt, tựa hồ tỏ rõ hôm nay sẽ có thiên kiêu của tộc đàn vẫn lạc!
Tiêu Thần ngẩng đầu, hai tay xé ra, trong miệng gào thét:
- Liệt thiên!
Trong tiếng gào thét, hư không rung động lắc lư, có lực đạo vô tận sinh ra, hội tụ đến, hóa thành hai bàn tay lớn vô hình, cắm vào trong không gian, hung hăng kéo một phát!
Răng rắc!
Răng rắc!
Ở trước Tiêu Thần, một vết nứt không gian ngàn trượng xuất hiện, ở dưới lực lượng vô hình xé nát, ở trong đó bao hàm lưới lớn của Bách Sát.
Thần thông Liệt Thiên, dùng tu vi của Tiêu Thần làm cơ sở, rút ra Bản Nguyên chi lực của Không Gian phân thân dung nhập, bộc phát ra một đạo Bản Nguyên thần thông, có thể cưỡng ép xé rách vô tận thương khung, khiến cho tất cả sát kiếp không dính bản thân.
Thần thông này, chính là hắn tự nghĩ ra ra, dù chưa nguyên vẹn, nhưng bởi vì có Không Gian Bản Nguyên, bộc phát ra uy năng như trước cường hoành tới cực điểm!
Không gian bị cưỡng ép xé rách không có một chút dừng lại, xa xa nhìn tới như một con mãng xà màu đen uốn lượn đi về phía trước, nhanh như bôn lôi, lóe lên cũng đã xuyên qua mấy ngàn trượng, thẳng đến tu sĩ Hung Cát tộc.
Sắc mặt của Bách Sát đại biến, đồng tử bỗng nhiên co rút lại, toát ra vẻ khiếp sợ, ở trong khiếp sợ, lại có vài phần sợ hãi khó có thể che lấp. Một cảm giác cực kỳ không ổn quanh quẩn trong lòng, tựa hồ tu sĩ Nhân tộc này không yếu như hắn tưởng tượng, trong nội tâm sinh ra ý niệm này, càng làm cho hắn vừa sợ vừa giận.
Chẳng qua thế cục hiện nay, mặc dù biết rõ Tiêu Thần khó giải quyết, hắn cũng không có đường lui, lập tức cắn răng, hai mắt hóa thành màu ngăm đen. Màu đen này cực kỳ thuần túy, so với màn đêm còn muốn dễ làm người khác chú ý hơn, như hai vòng xoáy chậm rãi xoay tròn, có thể thôn phệ hết thảy thế gian.
Nương theo đôi mắt đen kịt kia, thân thể Bách Sát đại biến, hết thảy sợ hãi bất an lập tức biến mất, lưu lại chỉ có lạnh như băng cùng tĩnh mịch, không một chút cảm xúc chấn động, một nụ cười quỷ dị dử tợn xuất hiện, khắc nghiệt vô cùng.
Khí tức thê lương, bàng bạc, âm lãnh, tàn nhẫn từ trong cơ thể người này ầm ầm bộc phát, nhảy vào vân tiêu, bỗng nhiên hóa thành một thân ảnh khổng lồ, thân ảnh ấy, đúng là Thượng Cổ hung thú Hung Cát, đầu nhỏ thể lớn, trong đôi mắt tản mát ra vẻ dữ tợn, khí tức hung thần bộc phát, giống như có thể che khuất bầu trời, khiến cho chân trời bỗng nhiên âm u. Giống như trong nháy mắt này, hồn trong cơ thể Bách Sát đã đổi thành Hung Cát chi hồn!
Hung Cát hư ảnh ngửa đầu gào thét, nhưng rơi vào trong tai rất nhiều tu sĩ, lại có thể trực tiếp chui vào không gian nguyên thần của bọn hắn, hóa thành tiếng gào thét thê lương, như mũi nhọn, có thể đâm thấu nguyên thần, tạo thành tổn thương rất nặng.
Gào thét này, hoàn toàn là một thần thông nguyên thần cực kỳ mạnh!
Đám thiên chi kiêu tử ở chung quanh khẽ nhíu mày, thoáng lui ra phía sau, vung tay áo ngăn cản, nguyên thần công kích này đến từ một tia thần niệm của Hung Cát, phàm là ở trong phạm vi thần thông bao phủ, tất cả mọi người đều không cách nào miễn đi.
Về phần tu sĩ còn lại, người khoảng cách khá xa còn dễ nói, nếu không một khi ở trong phạm vi của thần thông, tất cả đều sắc mặt trắng bệch, trong miệng mũi phun ra máu tươi, thần sắc lo sợ không yên, nào còn dám tiếp tục dừng lại, giờ phút này điên cuồng lui về phía sau.
Bất quá thủ đoạn như vậy đối với tu sĩ khác có lẽ có hiệu quả, nhưng đối mặt Tiêu Thần, lại chỉ có thể là phí công. Dùng tu vi nguyên thần Tam Cảnh đỉnh phong của hắn, còn có Bồ Đề cổ thụ thủ hộ, chỉ cần không phải nguyên thần công kích Thái Cổ cảnh, tất cả đều không cách nào tạo thành tổn thương với hắn!
Bất quá giờ phút này nhìn về phía Hung Cát chi ảnh kia, trên mặt hắn vẫn toát ra vài phần nghiêm nghị.
Rống!
Liệt Thiên thần thông hình thành khe hở gào thét mà đến, trong mắt Bách Sát bỗng nhiên bộc phát ra tinh mang vô tận, một chỉ điểm về phía trước.
Bình luận