Đạo (Dịch) – Chương 1346

Thiên Nhân Ngũ Cảnh, mỗi một cảnh giới tầm đó thực lực sai biệt đều là khác nhau một trời một vực.

- Thủy Ma chi bia, chính là Thánh vật của Ma tộc ta, mặc kệ trả cái giá lớn gì, cũng phải mang về tộc đàn.

- Kinh Ma Vương, ta và ngươi ra tay, chém giết tu sĩ Nhân tộc, đoạt lại Thánh vật.

Trong tiếng quát khẽ, Tư Ma không hề báo hiệu, một quyền oanh ra. Mà cùng lúc đó, Tổ Ma hư ảnh sau lưng hắn đồng dạng ngửa mặt lên trời gào rú, tùy theo một quyền về phía trước.

Đáy mắt của Thủ Vô Địch lóe lên lệ mang, miệng quát một tiếng “tới tốt, cánh tay hung hăng nắm chặt, dùng sức kéo một phát, thương khung hung hăng run lên, từ trong Lôi Vân có Lôi Đình chi lực vô tận bị cưỡng ép giam cầm, hóa thành một thanh Lôi Đình chi mâu!

- Đi!

Ở trong tiếng gào thét, người này toàn lực ném về phía trước, Lôi Đình chi mâu kia bắn ra, hóa thành một Lôi Long hư ảnh, tuy mơ hồ, nhưng có khí phách cao quý từ trong hư ảnh phát ra, rung đùi đắc ý, mở ra miệng lớn điên cuồng nuốt xuống.

Sát Phá Thiên Tư Ma ứng đối Cuồng Lôi Thần Thủ Vô Địch, cả hai ra tay, Kinh Ma Vương cùng Nho đạo Thánh Tử Phó Vân Khinh tự nhiên không cam lòng rớt lại phía sau, gần như ở cùng thời khắc đó ra tay.

- Vô hình Thiên Ma, kinh hãi chi nguyên, phân liệt thần hồn, thôn phệ luyện hóa!

- Dùng huyết mạch Thiên Ma hậu duệ của ta, triệu hoán Thiên Ma chi hồn đến thế gian, thôn phệ linh hồn người này, vì ta hiến tế.

- Thiên Ma đại thuật, Phệ Hồn!

Trong tiếng gầm nhẹ, Kinh Ma Vương toàn lực ra tay, trên tay đánh ra vô số pháp quyết, chỉ trong nháy mắt liền hoàn thành, hội tụ thành một Ma vân tản ra ô quang quỷ dị, bỗng nhiên bắn ra, dung nhập trong hư không biến mất không thấy gì nữa. Sau một khắc, ở chỗ Ma vân dung nhập, không gian đột nhiên kịch liệt rung động lắc lư, hóa thành tầng tầng gợn sóng lan tràn bốn phương tám hướng, cuối cùng một điểm đen ở trong gợn sóng đản sinh ra, điên cuồng mở rộng, cho đến ngàn trượng. Động đen này vô cùng tối, liếc nhìn lại không biết cuối cùng, một khí tức âm lãnh, tàn khốc, từ cổ chí kim tán phát ra, tựa hồ thần thông của Kinh Ma Vương ra tay, trực tiếp liên thông một chỗ không gian cách nay vô số tuế nguyệt.

Rống!

Trong giây lát, một tiếng gào thét từ trong lỗ đen bỗng nhiên truyền ra, xen lẫn khí tức bạo ngược, ngang nhiên bộc phát.

Vô số tu sĩ các tộc, sau khi cảm ứng được cổ khí tức này, sắc mặt nhịn không được biến đổi, trắng bệch, trong đáy mắt toát ra sợ hãi, quay người thối lui.

Một tiếng gào thét này, như phát ra ở bên tai bọn hắn, trực tiếp chui vào trong nguyên thần không gian, muốn sinh sinh xé rách nguyên thần của bọn chúng.

Loại uy năng này, thực quá khủng bố.

Một Thiên Ma chi hồn mấy trăm trượng từ trong hắc động kia bước ra, toàn thân đen nhánh, tản ra tử khí mục nát nồng đậm, trên người có nhiều địa phương hư ảo nghiền nát, như khi còn sống bị thương thế rất nặng, bị người đánh giết.

Bất quá dù vậy, từ trong Thiên Ma chi hồn tản mát ra khí tức, như trước đạt tới tình trạng long trời lở đất. Một cổ khí tức điên cuồng bạo hành, muốn thôn phệ muôn dân trăm họ tàn sát bừa bãi, ầm ầm từ trong cơ thể hắn bộc phát, như khói báo động, xuyên thẳng vân tiêu, khiến cho tử khí ở phía chân trời càng thêm âm tối.

Thiên Ma tử hồn hiện thế, quay đầu nuốt Kinh Ma Vương vào, việc này lập tức đưa tới vô số tu sĩ thấp giọng hô. Bất quá giờ phút này, Kinh Ma Vương lại cực kỳ trấn định, như đối với cái này sớm có đoán trước, trên tay nặn ra một pháp quyết, nhìn tử hồn kia quát:

- Dẫn!

Một chỉ điểm rơi, chỗ mi tâm của nó lập tức có một Ma vân hiển hiện, đúng là cái trước khi dung nhập hư không không thấy. Nương theo Ma vân hiển hiện, trong miệng ma hồn bỗng nhiên phát ra một tiếng gào thét, nhưng xu thế nuốt xuống lại bỗng nhiên dừng lại.

Kinh Ma Vương không dám có một chút đình trệ, lại một chỉ điểm rơi, thẳng đến Phó Vân Khinh.

- Nuốt!

Tiếng quát vang lên, Thiên Ma tử hồn lại ngửa đầu gào thét, bỗng nhiên quay người, ầm ầm thẳng đến Phó Vân Khinh. Ở dưới một nuốt này, trong tối tăm có một lực cắn nuốt kinh khủng bỗng nhiên bộc phát, như muốn sinh sinh lôi kéo nguyên thần của Phó Vân Khinh ra.

Đối mặt Thiên Ma thần thông quỷ dị này, sắc mặt của Phó Vân Khinh lập tức biến đổi, đáy mắt có vài phần kinh hãi, giờ phút này không dám có một chút vô lễ, toàn lực ra tay ngăn cản.

- Nho đạo Lục Nghệ, lễ!

Ở trong tiếng quát, vô số Thiên Địa chính khí mênh mông cuồn cuộn mà đến, hội tụ ở trước người Phó Vân Khinh, hóa thành một thân ảnh lớn như Thiên Ma tử hồn, thân ảnh ấy mặc đạo bào, đầu đội khăn vuông, tuy khuôn mặt mơ hồ, lại có thể cảm ứng được trên người hắn có một cổ khí tức ôn hòa.

Nho đạo Lục Nghệ, hư ảnh của Lễ nghệ đại nho hiển hóa, nhìn Ma Hồn kia chắp tay cúi đầu.

Dưới cúi đầu, không thấy có một chút thần thông nào, nhưng Thiên Ma tử hồn lại phát ra tiếng gầm thống khổ, hắc khí từ trong cơ thể hắn dật tán ra, thân thể vốn hư ảo, bỗng nhiên ảm đạm xuống. Tựa hồ ở dưới cúi đầu, có một cổ lực lượng cưỡng ép rút ra lực lượng ở trong tử hồn này, hắn bái tiễn đưa nó ly khai không gian không thuộc về nó này.

- Lại bái!

Trong miệng Phó Vân Khinh quát, Lễ nghệ Đại Nho hư ảnh chắp tay lần nữa, nhìn Thiên Ma tử hồn bái xuống. Nương theo cái bái thứ hai, hắc khí dật tán thêm nữa... hình thể cũng mơ hồ có dấu hiệu sụp đổ.

Kinh Ma Vương biến sắc, giờ phút này vội vàng cong ngón búng ra, lập tức có một tia máu từ đầu ngón tay của hắn bắn ra, lập tức chui vào trong cơ thể Thiên Ma tử hồn. Nương theo máu tươi dung nhập, trong cơ thể tử hồn dật tán hắc khí lập tức đình trệ, một tơ máu quỷ dị bỗng nhiên sinh ra, dùng một loại tốc độ điên cuồng khuếch tán đến toàn thân, để cả hồn thể tản mát ra tia máu quỷ dị, khí tức vốn suy yếu lại tăng vọt lần nữa, so sánh với trước kia còn hơn ba phần.

Đầu ngón tay bắn ra máu chính là tinh huyết của hắn, cực kỳ trân quý, giờ phút này hao tổn khiến cho sắc mặt của Kinh Ma Vương hơi trắng, nhưng giờ phút này hắn lại không dừng lại, ý niệm khẽ động, điều khiển Thiên Ma tử hồn ra tay, thôn phệ Phó Vân Khinh.

- Huyết hồn, phệ!

Ở dưới một nuốt, sinh ra phệ hồn chi lực cường hoành hơn trước gấp đôi, khiến cho Phó Vân Khinh kêu rên, sắc mặt tái nhợt .

- Nho đạo Lục Nghệ, thư!

Thần thông Nho đạo, tất cả đều do Lục Nghệ diễn biến mà đến, trăm khoanh vẫn quanh một đốm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...