Ma khí cuồn cuộn, đen như mực nước, tản mát ra khí tức bá đạo vô tận.
Ở trong ma khí cuồn cuộn, một ma quái đầu sinh song thủ, thân cao 2000 trượng đi nhanh về phía trước, bàn chân trần trụi sinh ra móng vuốt sắc bén, có thể đơn giản đâm vào nham thạch, thoáng dùng sức, là xẹt qua khoảng cách vô tận.
Ở trong tiếng hít thở ồ ồ, từng đạo ma khí hóa thành cột khói bị ma quái này hút vào trong cơ thể, sau đó phun ra, kích động ma khí quanh thân càng thêm quay cuồng.
Trên bờ vai của nó, riêng phần mình đứng một gã tu sĩ bị ma khí nồng đậm bao bọc.
Hai người này, đúng là tuyệt thế thiên tài của Ma tộc Sát Phá Thiên cùng Kinh Ma Vương!
Sát Phá Thiên, hậu duệ huyết mạch Vương tộc của Ma tộc, vốn tên là Tư Ma, ở trong Ma tộc bí cảnh Luyện Ma Tháp tu luyện mấy ngàn năm, chiến lực sặc sỡ, hung hãn thị sát khát máu, chính là tồn tại khủng bố trong chiến trường tộc đàn.
Người thứ hai thân thể khôi ngô, đầu đầy tóc đỏ, mặc dù trong cơ thể không một chút khí tức dật tán, lại có một cổ sát khí nồng đậm tới cực điểm quanh quẩn, khiến người tới gần sắc mặt không khỏi trắng bệch, như rơi vào Địa phủ.
Kinh Ma Vương, tuy không phải huyết mạch Vương tộc, nhưng lại là thiên tài của Thiên Ma nhất tộc, chuyên chú thần thức tổn thương, am hiểu thôn phệ nguyên thần lớn mạnh bản thân, chính là một trong số ít mấy tộc tinh thông nguyên thần chi đạo trong Ma tộc.
Không giống với Ma tộc bình thường thân thể cường đại, bề ngoài Thiên Ma nhất tộc này có chút suy nhược, duy có một đôi mắt tản ra tia máu nhàn nhạt, vô cùng quỷ dị.
- Kinh Ma Vương, Thánh khí của tộc ta thất lạc mấy vạn năm, đến nay không thể thu thập toàn bộ, lần này đấu giá, ngươi ta được tộc đàn chống đỡ, không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải mang về tộc đàn.
Tư Ma trầm thấp mở miệng, thanh âm hùng hậu, phát ra khí tức bá đạo, bễ nghễ vạn vật, tựa hồ cả Thiên Địa cũng không được hắn để ở trong mắt.
- Tư Ma đại nhân yên tâm, lần này chúng ta mang theo xu thế ngập trời tiến đến, nhất định có thể lấy đi Thánh vật, nếu không Thần ngăn sát Thần, Phật ngăn giết Phật!
Kinh Ma Vương thoáng chắp tay, thấp giọng nói.
Ma tộc chú trọng huyết mạch, mặc dù Kinh Ma Vương có chiến lực không kém gì Tư Ma, nhưng bởi vì huyết mạch uy áp, như trước sẽ bảo trì tôn kính nhất định.
Ở dưới ma quái gào thét đi về phái trước, hai người nói chuyện với nhau lại rõ ràng có thể nghe được, ầm ầm như sấm, giống như Ma Thần gào thét, vô cùng kinh người!
Ma khí cuồn cuộn, hội tụ Ma vân, tản ra sát cơ vô cùng lạnh lùng, tiến lên rất nhanh.
.........
Sắc trời âm u, lôi quang lập loè, va chạm tầm đó bộc phát thanh âm Lôi Đình nổ vang, chiếu rọi khắp thương khung.
Ở dưới Lôi Vân, trong Lôi Đình, có một tu sĩ trường bào màu bạc bước chậm đi về phía trước, theo bước chân của hắn rơi xuống, Lôi Đình quanh thân lập tức hội tụ đến, ở dưới chân hắn hóa thành nơi đặt chân, cung cấp hắn giẫm đạp. Người này, như Thượng Cổ Lôi Thần, có thể điều khiển Lôi Đình làm nô bộc cho hắn.
Trên hư không, lôi quang lóng lánh, có tu sĩ chân đạp Lôi Đình mà đến, ánh mắt rơi xuống, hình thành lực trùng kích thị giác hung hãn! Người này cao lớn, sắc mặt bướng bỉnh, trong mắt có lôi quang phun ra nuốt vào, có một cổ khí tức bá đạo từ trong cơ thể hắn tán phát ra, hỗn hợp Lôi Đình uy áp, hình thành áp bách không thể nghi ngờ càng kinh người hơn.
Tu sĩ Nhân tộc này, đúng là Thủ Vô Địch được xưng Cuồng Lôi Thần!
- Phó Vân Khinh, nếu ngươi không hiện thân mà nói, thì đừng trách ta không khách khí, trực tiếp ra tay bức ngươi đi ra.
Thủ Vô Địch trầm thấp mở miệng, vì tu luyện Lôi đạo thần thông, thanh âm của người này rất lớn, mặc dù ở trong Lôi Đình kịch liệt nổ vang cũng có thể nghe cực kỳ tinh tường, xa xa truyền bá ra.
Ngay khi thanh âm của hắn rơi xuống, trong Lôi Đình đột nhiên truyền đến một tiếng cười ôn hòa:
- Thủ đạo hữu, hồi lâu không thấy, tính tình của ngươi vẫn táo bạo như vậy, thật là khiến người đau đầu.
Trong tiếng cười, một khí tức công chính, bình thản, to lớn trực tiếp từ trong Lôi Đình phong tỏa hiện ra, hơn nữa cấp tốc khuếch tán bốn phương tám hướng, một thanh niên tu sĩ mặc đạo bào, đầu đội khăn vuông, cầm trong tay trúc quyển xuất hiện, giờ phút này khóe miệng mang theo nụ cười khổ nhàn nhạt, hiển nhiên vừa rồi người nói chuyện đúng là hắn.
Nho đạo Thánh Tử, Phó Vân Khinh!
- Hừ! Tuy ta có một ít tiến bộ, nhưng mà hiện tại xem ra chẳng những không có đuổi theo ngươi, ngược lại chênh lệch càng lớn hơn một chút.
Thủ Vô Địch hừ lạnh một tiếng, đáy mắt hiện lên vài phần bất đắc dĩ, lập tức bị hắn áp chế xuống.
Dù sao đối phương được xưng là người thừa kế ưu tú nhất của Nho đạo ngàn vạn năm qua, có tốc độ tiến bộ như vậy chẳng có gì lạ. Bất quá Thủ Vô Địch cũng không có buông tha, chỉ cần lần này đấu giá thuận lợi, đạt được Lôi Nguyên Bảo Châu, là hắn có thể thực lực đại tiến, đến lúc đó có thể cùng Phó Vân Khinh tranh phong tương đối, bình khởi bình tọa.
Phó Vân Khinh cũng không phải cực kỳ anh tuấn, lại có khí tức nho nhã, như bảo ngọc, chất phác ôn hòa, làm cho người tiếp xúc không khỏi cảm thấy cực kỳ thân cận. Đối với tâm tư của Thủ Vô Địch, trong lòng hắn thanh minh, nhưng lại không dây dưa, cười nhạt một tiếng nói:
- Đi thôi, đấu giá sắp tới, ta và ngươi tổng không thể tới muộn a.
Nói xong, dưới chân phóng ra, ở trong chính khí mênh mông cuồn cuộn, đạo bào phiêu diêu, cưỡi gió đi về phía trước, dáng vẻ như Viễn Cổ Thánh Nhân .
Khí chất của Phó Vân Khinh này tương tự Quân Bất Lỗi, so với người thứ hai càng thêm thuần túy, phát hồ tại tâm, từ trong ra ngoài, không phải ngụy trang, mà là một loại khí độ quân tử chính thức. Loại người tâm tư chính trực này, tất nhiên là người thừa kế Nho đạo tốt nhất, nếu không mặc cho ngươi tu vi lại cao, không cách nào kế thừa tinh túy của Nho đạo, như trước không cách nào đuổi theo bước chân của Chư Tử, tấn thăng đến cảnh giới cao nhất.
Thủ Vô Địch nhàn nhạt gật đầu, tâm niệm vừa động, lôi quang quay cuồng như nước thủy triều, bao hắn ở trong đó, cấp tốc đi về phía trước, thanh thế vô cùng to lớn.
Phó Vân Khinh cười cười, lơ đễnh.
........
- Lần này đấu giá cử hành ở trong địa bàn Độc Giác Tộc ta, việc này tuyệt đối không thể xảy ra sự cố, nếu không tất nhiên sẽ tổn hại uy danh tộc đàn ta.
- Ở đấu giá hội, cường giả các tộc hội tụ, nhất định sẽ không gió êm sóng lặng. Lần này, là lúc Tang Bác ta quật khởi, bỗng nhiên nổi tiếng!
Chương 1329vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận