Đạo (Dịch) – Chương 1326

Tu sĩ áo đen đi tới, trong nội tâm Ôn Tam Nương đắng chát, cũng không có một chút vui sướng, đối với nàng mà nói, đổi ai cũng là kết cục đồng dạng, căn bản không có bất cứ ý nghĩa gì. Bất quá vào thời khắc này, thân thể mềm mại của nàng đột nhiên cứng đờ, lập tức cúi đầu, sợ bị người nhìn ra thần sắc kích động trong mắt.

- Bàn Thạch đạo hữu để ta đến đây, có một câu muốn đưa cho cô nương.

Tu sĩ áo đen nói, lập tức để cho Ôn Tam Nương vừa mừng vừa sợ.

Cả kinh là khi nào Bàn Thạch kết bạn với một vị tiền bối tu vi thâm bất khả trắc như thế, hỉ là rốt cục đạt được tin tức của Bàn Thạch, cho thấy hắn giờ phút này an toàn không ngại, đã tới địa phương an toàn.

Hít sâu, dẹp loạn kích động trong lòng, Ôn Tam Nương vén áo thi lễ, cười nói:

- Mời tiền bối theo thiếp thân đi vào nói chuyện.

Thanh âm kiều mỵ, toàn bộ không một chút sơ hở.

Tu sĩ áo đen, tất nhiên là Tiêu Thần, giờ phút này nghe vậy gật đầu, hai người một trước một sau, ở trong rất nhiều ánh mắt kính sợ, đi vào hậu viện.

Đợi cho đi vào phòng, Ôn Tam Nương đóng cửa, trực tiếp mở ra cấm chế, vẻ bình tĩnh trên mặt sớm đã hóa thành lo lắng nói:

- Vị tiền bối này, ngài thật sự là được Bàn Thạch đại ca phó thác đến đây sao?

Tiêu Thần cũng không nhiều lời, trực tiếp dương tay thu áo bào, lộ ra diện mục bản thân.

Ôn Tam Nương “Ah một tiếng, hiển nhiên nhận ra thân phận của hắn, thất thanh nói:

- Lưu Vân đạo hữu, lại là ngươi!

Tiêu Thần cười gật đầu nói:

- Tam Nương đạo hữu không cần lo lắng, hôm nay bọn người Bàn Thạch đạo hữu bình yên vô sự, đã ly khai nơi này, tiến về Liệt Diễm thành, hôm nay tại hạ quay về, chính là cố ý thay Bàn Thạch đạo hữu mang đến một lời.

Nói đến chỗ này, hắn thoáng dừng lại nói:

- Hắn nói, không biết Tam Nương đạo hữu có nguyện ý cùng hắn lưu lạc thiên nhai hay không, nếu như cam nguyện, có thể đi Liệt Hỏa thành tìm hắn.

Thân thể mềm mại của Ôn Tam Nương run lên, lập tức nhắm hai con ngươi, hai hàng nước mắt chảy xuống.

Những năm này chờ đợi, trông mong, nhung nhớ, ngay ở thời điểm nàng muốn tuyệt vọng, đột nhiên nghe được câu này, loại kích động này, người ngoài không thể nhận thức, chỉ có nàng mới tinh tường minh bạch.

Một lúc sau, nàng mở mắt ra, chém đinh chặt sắt nói:

- Ta đi.

Trên mặt Tiêu Thần toát ra vẻ hài lòng, Ôn Tam Nương này xác thực chân tâm thật ý với Bàn Thạch, hắn có thể bất kể thân phận tiếp nhận nàng, tuyệt đối là một sự tình trăm lợi vô hại, lập tức gật đầu nói:

- Tốt, đã như vậy, tất cả sự tình liền giao cho ta xử lý, ngươi ở đây chờ là được.

Nói xong, quay người đẩy cửa mà đi.

Lúc này Ôn Tam Nương mới nhớ tới, Tiêu Thần rời đi cũng không xúc động cấm chế trong phòng nàng, trong nội tâm lập tức chấn động, đối với hắn càng nhiều ra mấy phần kính sợ.

Tú bà coi Ôn Tam Nương là cây rụng tiền, tất nhiên không muốn đơn giản thả người, nhưng chịu không được uy áp lạnh lùng của Tiêu Thần, lại không dám công phu sư tử ngoạm, cuối cùng nhất đành phải dùng cái giá hơi cao một chút đổi tự do của nàng.

Đưa mắt nhìn nàng rời đi, Tiêu Thần quay đầu, thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.

.........

Thanh sơn lục thủy, cầu nhỏ lung linh.

Tiểu viện này là nơi hoang vu, không biết là người phương nào dựng, sớm đã không có người ở, bị mấy con dẹp mao súc sinh làm nơi cư ngụ.

Độn quang của Tiêu Thần đi đến chỗ này, ánh mắt rơi xuống, liền không cách nào dịch chuyển, hơi trầm ngâm, liền thu liễm độn quang, rơi xuống đất mặt.

Một giòng suối nhỏ vui sướng chảy xuôi, uốn lượn khúc chiết, xuôi theo đường núi tiến lên, có mấy con cá ở trong nước bơi lội, khoan thai tự đắc.

Nước mát lạnh, không sâu, ánh mắt có thể nhìn tới đáy.

Bên bờ suối, có vài cây đại thụ, không biết sinh trưởng bao nhiêu năm, thân cây tráng kiện, cành lá rậm rạp, sinh cơ bừng bừng. Có chim chóc làm tổ ở trên cây, chi chi tra tra, ở trong hoàn cảnh đẹp và tĩnh mịch, nghe cũng có chút vui tai.

Tiểu viện do cỏ tranh dựng thành, hơi rách nát, cỏ dại mọc lan tràn, nhưng tọa lạc ở nơi cảnh sắc di người, lại càng lộ ra thanh mỹ, không hề có vẻ hoang vắng.

Ánh mắt của Tiêu Thần đảo qua, lập tức phất tay, trong hư không có một cổ lực lượng hư ảo xuất hiện, sửa chữa tiểu viện, nhổ cỏ dại, khôi phục bộ dáng nguyên lai, hơn nữa quét sạch tro bụi.

Dương tay hư nhiếp, xa xa có một tảng đá bay lên, ngón tay như kiếm khẽ động, có kiếm quang bắn ra, lập tức giải thể tảng đá, hóa thành một bàn đá, 7 ghế ngồi, im ắng rơi xuống đất, bầy đặt chỉnh tề.

Tiêu Thần cất bước ngồi xuống, trở tay lấy ra một vò rượu ngon, dương tay chè chén, tư thái phóng đãng, nhưng sắc mặt lại ẩn ẩn có chút ảm đạm.

Đặt chân tu đạo, vốn là cơ duyên xảo hợp, vận mệnh tạo hóa bố trí, hôm nay khốn cùng bất định, sinh hoạt chém giết mưu toan tuyệt không phải suy nghĩ trong nội tâm Tiêu Thần, nếu có thể lựa chọn, có lẽ hắn không muốn nhập đạo, làm người bình thường, lấy vợ sinh con, hầu hạ song thân, sau đó trăm năm, bình yên xuống mồ. Nếu như thế, cũng không cần thừa nhận quá nhiều áp lực, cực khổ, một mình một người cô độc.

Tiêu Thần cũng không phải Thánh Nhân, hắn có thất tình lục dục như thường nhân, mấy ngàn năm tu đạo đại bộ phận lẻ loi một mình, đã để cho hắn cảm thấy mỏi mệt, đơn giản là trong nội tâm có quá nhiều gánh nặng, để cho hắn không được dừng lại, chỉ có thể cưỡng ép áp chế mỏi mệt, tiếp tục đi về phía trước.

Hôm nay nhìn thấy tiểu viện này, để đáy lòng của hắn hướng tới sinh hoạt bình thường, ở cùng cha mẹ, tiếp đến bốn thê tử, sinh một ít hài nhi, im lặng, bình bình đạm đạm.

Lúc bề bộn nam canh nữ dệt, sau cơm chiều ngồi dưới tàng cây, nhìn xem tinh đấu đầy trời, vui vẻ chuyện đùa.

Lúc nhàn rỗi đến bên suối thả câu, kiếm vài con cá làm món ngon mỹ vị, trước bàn một nhà đoàn tụ, hoan thanh tiếu ngữ.

Tiêu Thần nhắm mắt, che đậy vẻ đắng chát kia, hết thảy tưởng tượng, đều thật sâu nhớ dưới đáy lòng, bởi vì hết thảy, ở ngày hắn bắt đầu đặt chân tu đạo, cũng đã trở thành hy vọng xa vời.

Hắn mệt mỏi, lại không thể nghỉ ngơi, đành phải ở một ít thời điểm thích hợp, cho mình cơ hội thả lỏng một chút mà thôi.

Tỷ như trước mắt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...