Hôm nay Bàn Thạch tiểu đội bị người bức chiến, tất cả thành viên phát ra hơn mười truyền tin ngọc giản xin giúp đỡ, lại không có một cái hồi phục, chuyện này, là hoàn toàn chứng minh câu nói kia.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, Lưu Vân này vừa mới gia nhập chiến đội chưa đủ một ngày, đối mặt cục diện nguy cơ hôm nay, lại còn có thể hiện thân, cùng bọn họ ra tay, để trong nội tâm bọn hắn cảm khái, rất nhanh thân mật với Tiêu Thần.
- Lưu Vân lão đệ, hôm nay ta liền không nói thêm cái gì, từ nay về sau, chúng ta là hảo huynh đệ.
Ánh mắt Vương Hổ liếc nhìn Tiêu Thần, trầm giọng mở miệng, giọng điệu khẩn thiết, hiển nhiên lời ấy xuất phát từ đáy lòng.
Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức đồng thời gật đầu.
Đầu lông mày của Lam Thu có chút nhăn lại, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, tinh tế quan sát, thấy hắn cũng không có dị sắc toát ra, tuy suy đoán vừa rồi hắn nói mơ hồ để lộ ra không hài lòng đối với thái độ trước kia của nàng, lại không có bất kỳ biện pháp nào chứng minh, đành phải bất đắc dĩ.
- Tuy ngươi nguyện ý ra tay tham chiến có chút vượt qua dự kiến của ta, nhưng ngươi tu vi yếu kém chính là sự thật, lại cùng chúng ta không đủ ăn ý, tùy tiện phối hợp giao thủ, chỉ sợ không chỉ không thể tăng lên chiến lực, ngược lại còn sẽ suy yếu.
- Cho nên đợi chút nữa tiến vào Tử đấu tràng, ngươi liền hành sự tùy theo hoàn cảnh, dùng bảo toàn bản thân dây dưa đối thủ làm chủ, chỉ cần có thể chia sẻ đi một tu sĩ của đối phương, liền xem như một công lớn.
Lam Thu nhàn nhạt mở miệng, tuy lần này Tiêu Thần ra tay để cho ấn tượng của nàng đối với hắn hơi đổi mới, nhưng trong nội tâm vẫn còn có chút phiền phức khó chịu, ngữ khí hơi lộ ra lãnh đạm.
Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng nhíu mày, nhưng không nhiều lời, bất quá Bàn Thạch lại trực tiếp mở miệng nói:
- Lam Thu, hôm nay chính là ta chủ động mời Lưu Vân đạo hữu ra tay, hắn nguyện ý giúp chúng ta, cũng đã rất khó được, ngươi sao có thể có thái độ như vậy.
- Nhanh xin lỗi Lưu Vân đạo hữu.
Ở trong giọng điệu, lại toát ra vài phần trách cứ.
Lam Thu nghe vậy hơi ngốc, từ khi quen biết đến nay, nàng có chút kính trọng Bàn Thạch, thậm chí nói hắn là huynh trưởng của mình cũng không đủ, nhưng chưa từng thấy qua loại thái độ này của hắn, trong lúc nhất thời có chút ủy khuất.
Tiêu Thần thấy thế lắc đầu, khoát tay nói:
- Thế cục hôm nay nguy cấp, là lúc nên liên thủ nhất trí đối ngoại, một chút việc nhỏ như vậy, Bàn Thạch đạo hữu không cần để ở trong lòng. Huống hồ Lam Thu Đạo hữu nói cũng là sự thật, ta tự nhiên sẽ chú ý cẩn thận một ít.
Thanh âm vẫn bình tĩnh, lại có chút khẩn thiết, hiển nhiên không phải ngữ điệu tùy ý qua loa.
Bàn Thạch cảm kích gật đầu, chẳng biết tại sao ở sau khi Tiêu Thần hiện thân, lại để cho nỗi lòng căng thẳng của hắn lập tức vững vàng, tựa hồ trên thân người kia tản ra một cổ ma lực kỳ dị. Cũng chính bởi vì như vậy, mới khiến cho hắn càng thêm coi trọng Tiêu Thần.
Lam Thu bĩu môi, nhưng biết chuyện này là mình đuối lý, cũng thông minh ngoan ngoãn im lặng không nhiều lời, lại nhìn cũng không nhìn Tiêu Thần, hiển nhiên không cảm kích hắn lễ nhượng. Bất quá điểm ấy Tiêu Thần cũng không để ở trong lòng, tùy nàng đi thôi.
Sắc mặt của Lý Vân Kỳ âm trầm nhìn Tiêu Thần, giờ mới hiểu được, nguyên lai tiểu tử trước kia để cho hắn nhìn không vừa mắt, rõ ràng cũng là Bàn Thạch đội viên, sát cơ trong nội tâm tự nhiên là tăng lên lần nữa.
- Tốt! Các ngươi đã gom lại cùng một chỗ, cũng miễn cho bổn tọa phiền toái, hôm nay liền ra tay diệt trừ sạch sẽ các ngươi.
Trong lòng người này nảy sinh ác độc.
- Bàn Thạch, bổn tọa đi đầu tiến vào Tử đấu tràng, đợi các ngươi đi tìm chết!
Nói xong, Lý Vân Kỳ phóng ra, dẫn đầu 6 người sau lưng tiến vào Tử đấu tràng.
Lúc thân ảnh xuyên qua tầng năng lượng lu mờ kia, kích thích từng vòng gợn sóng, như mặt nước.
Bàn Thạch trầm mặc không mở miệng, nhưng sát cơ nồng đậm gần như hóa thành thực chất trong mắt kia, lại đủ để cho thấy nỗi lòng của hắn giờ phút này, đột nhiên phất tay, đi nhanh về phía trước.
Bàn Thạch tiểu đội, đồng dạng tiến vào trong Tử đấu tràng.
Tiêu Thần đi cuối cùng, thời điểm thân ảnh triệt để biến mất, dung nhập vào trong năng lượng, tầng năng lượng vốn mờ mịt không cách nào nhìn thấu kia, giờ phút này đột nhiên run lên, dần dần trở nên trong suốt .
Xuyên qua tầng năng lượng, cất bước tiến vào Tử đấu tràng, bên ngoài cơ thể đột nhiên truyền ra một lực lượng không gian xé rách rất nhỏ, lóe lên rồi biến mất, nhưng lại không giấu diếm được Tiêu Thần cảm ứng, khiến cho ánh mắt của hắn chớp lên, trong nội tâm sinh ra vài phần hứng thú.
Tu sĩ chém giết, thanh thế to lớn, động một chút là bao phủ phương viên vạn trượng thậm chí mười vạn trượng trăm vạn trượng, đến Độ Kiếp cảnh, càng có thể quấy vạn dặm phong vân, Tử đấu tràng chỉ có trăm trượng, có thể nào dung hạ được.
Trong nội tâm Tiêu Thần vốn có nghi hoặc, nhưng hôm nay lại rộng mở trong sáng.
Trong Tử đấu tràng có Càn Khôn khác!
Sắc trời lờ mờ, tầng mây rậm rạp, thỉnh thoảng có lôi quang lập loè, thanh âm ầm ầm truyền ra, cuồn cuộn đung đưa lan tràn ra bốn phương tám hướng. Trong thiên địa có tật phong vãng lai gào thét, gió lạnh như băng, bén như đao phong .
Sơn mạch kéo dài, phủ phục đại địa, như Viễn Cổ Thương Long, dài không biết bao nhiêu vạn dặm, liếc nhìn lại, không thấy cuối cùng. Trên sơn thể vô cùng hoang vu, ngẫu nhiên sinh ra vài bụi cỏ thấp bé, lại không có một chút dấu vết sinh linh hoạt động.
Mà giờ khắc này, Tiêu Thần cùng bọn người Bàn Thạch, thân ảnh trực tiếp xuất hiện ở trên đỉnh một tòa hùng phong, cảm thụ được tật phong lạnh lùng đập vào mặt, ngửi ngửi khí tức thê lương kia, sắc mặt đều vô cùng ngưng trọng.
Ngoài ngàn dặm, trên một đỉnh núi khác, dùng Lý Vân Kỳ cầm đầu, một đội 7 người sắc mặt âm lãnh, ánh mắt sát khí đằng đằng, đang nhìn lại bọn người Tiêu Thần!
Song phương ở Man Hoang chi địa, cách xa ngàn dặm, xa xa nhìn nhau!
......
- Lý gia hậu duệ Lý Vân Kỳ, tư chất tu luyện bình thường, dựa vào gia thế bối cảnh làm xằng làm bậy, kết thù kết oán vô số, nếu không phải sau lưng hắn có cao thủ Lý gia bảo hộ, chỉ sợ sớm đã bị người giết chết vô số lần.
- Người này dám can đảm đến địa bàn của chúng ta quấy rối, Thiếu chủ, có nên cho hắn một ít giáo huấn hay không.
Liễu Bách Sinh đang khi nói chuyện chau mày, hiển nhiên trong nội tâm có chút chán ghét Lý Vân Kỳ này.
Bình luận