Đẩy tới đẩy đi, cuối cùng nhất vẫn là Bàn Thạch kiên trì mở miệng, mặt mũi tràn đầy nịnh nọt nói:
- Lam Thu muội tử, hôm nay chúng ta săn bắn trở lại ngày đầu tiên, mấy ca ca thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, bức thiết cần tìm địa phương hảo hảo tĩnh dưỡng một phen, này… hắc hắc, nếu không chính ngươi về điểm dừng chân trước, chúng ta đi một chút, tuyệt sẽ không trì hoãn quá nhiều thời gian, như thế nào?
- Lam Thu muội tử ngươi phải biết, nếu như chúng ta không nghỉ ngơi thật tốt mà nói, thực lực sẽ giảm nhiều, thực lực giảm nhiều, ở trong tộc đàn thí luyện sẽ nguy hiểm, nói không chừng lần sau săn bắn chẳng những không có thu hoạch, còn có thể bị người khác làm thịt. Đây cũng không phải là chuyện nhỏ, ta là rất nghiêm túc thảo luận với ngươi, trước khi trả lời, ta nghĩ ngươi nên nghĩ sâu tính kỹ một phen lại làm ra quyết định.
Thằng này trợn mắt nói mò, ý tứ biểu đạt quá tinh tường, bọn ta muốn đi uống hoa tửu, kỵ hoa nương, lại kéo chuyện này tới sinh tử tồn vong của cả tiểu đội, rất có cảm giác lẽ thẳng khí hùng a.
Trong lúc nhất thời, trong mắt bốn người Vương Hổ, Kim Thượng, Dạ Tức, Giang Minh phóng quang, nhìn về phía Bàn Thạch sinh ra ý cực kỳ kính ngưỡng, không hổ là lão đại, trình độ này quá cao a, đi lầu xanh cũng có thể giảng ra một phen đạo lý lớn như vậy, phục, phục, không phục không được! Khó trách người ta có thể làm lão đại, trình độ này xác thực không phải nhân vật bình thường có thể đạt tới.
Đôi mi thanh tú của Lam Thu hơi nhíu, hung hăng trừng năm gia hỏa kia, có chút căm tức khoát tay nói:
- Không biết những nữ nhân kia có cái gì tốt, lại để cho các ngươi nhớ mãi không quên như vậy, nhanh đi thôi, miễn cho ta nhìn phiền não.
- Nhớ kỹ không cho phép dẫn người trở lại, nếu không ta cho các ngươi đẹp mắt.
Nói xong, liền vội vàng đi về phía trước.
- Ha ha, thành rồi, các huynh đệ theo ta, hảo hảo sung sướng một hồi.
Bàn Thạch cười ha ha, đột nhiên phất tay, rất có khí thế lão đại, nếu người không biết sự tình chứng kiến màn này, có lẽ cho là hắn sắp đi làm đại sự gì a:
- Lưu Vân lão đệ, lần này ngươi cùng chúng ta đi, sống phóng túng một lần a, lần này sáu huynh đệ chúng ta cần phải cho đám tiểu nương tử ở Hoa Mãn Lâu kia cầu xin khoan dung.
Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng lập tức tình cảm quần chúng xúc động, xoa tay soàn soạt, trong hai mắt toát ra ánh sáng xanh mơn mởn, xem ra trong nội tâm sớm đã bức bách đến không thể đợi được rồi.
Tiêu Thần nghe vậy âm thầm cười khổ, chậm rãi lắc đầu nói:
- Bàn Thạch đạo hữu, chuyện hôm nay, 5 vị đạo hữu cứ tự nhiên, Lưu Vân sợ là không thể phụng bồi.
- Nguyên nhân liên quan đến tư ẩn, liền không thể ở chỗ này giải thích với chư vị.
Bàn Thạch nhìn trong mắt Tiêu Thần có một tia bất đắc dĩ, không biết nghĩ đến cái gì, trên mặt đúng là toát ra vài phần thương hại, có chút bi tráng thò tay vỗ vỗ bả vai hắn, trầm giọng nói:
- Lưu Vân lão đệ không cần như thế, người tu đạo ta chú trọng tu vi, về phần hưởng lạc giữa nam nữ, từ trước đến nay nhìn cực nhạt.
- Yên tâm đi lão đệ, hôm nay ngươi có thể cùng chúng ta nói ra loại chuyện này, ta cam đoan huynh đệ chúng ta đều thủ khẩu như bình, tuyệt đối sẽ không tiết lộ ra ngoài. Cứ như vậy, ngươi mau trở về cùng Lam Thu đi, chúng ta liền đi trước một bước.
Nói xong thở dài, im ắng vỗ vỗ bả vai của Tiêu Thần, quay người bước nhanh rời đi.
Tiêu Thần ngạc nhiên, trong nội tâm khó hiểu cử động của Bàn Thạch, nhưng rơi vào trong mắt mấy người khác, lại thành hắn bị lão đại nói trúng tâm sự tạo thành thất thần ngắn ngủi. Cần biết đại bộ phận tu sĩ tâm niệm kiên định, nếu không phải trong nội tâm cảm xúc phập phồng, tuyệt đối sẽ không xuất hiện loại tình huống này.
Xem ra, Bàn Thạch lão đại nói không sai, Lưu Vân lão đệ quả nhiên là… Ai, đáng thương ah, vì tu luyện, rõ ràng ngay cả loại hưởng thụ giữa nam nữ cũng không thể đạt được.
Vương Hổ:
- Lão đệ ngươi yên tâm, chuyện này ta tuyệt đối không nói với người khác.
Kim Thượng:
- Huynh đệ, nghị lực tu đạo của ngươi tuyệt đối để cho ta xấu hổ, cố gắng lên, ngày sau trong cường giả Nhân tộc ta tuyệt đối có một chỗ cắm dùi của ngươi.
Giang Minh:
- Đại trượng phu lấy lên được buông xuống được, Lưu Vân đạo hữu, ta bội phục ngươi.
Dạ Tức:
- Lưu Vân đại ca, này… ta nghe nói thế gian có một loại Linh Dược, sau khi sử dụng, Đoạn Chi Trọng Sinh cũng không là vấn đề. Ta sẽ giúp ngươi lưu ý Linh Dược phương diện này, ngươi chờ tin tức đi.
Năm người trước sau rời đi, để Tiêu Thần đầu đầy sương mù, nhịn không được cao giọng hỏi:
- Này, các ngươi đây rốt cuộc là có ý gì?
Bọn người Bàn Thạch quay đầu, sắc mặt bi thương nhìn về phía Tiêu Thần, thoáng chần chờ, thằng này vẫn dương tay ném ra một ngọc giản nói:
- Lưu Vân lão đệ yên tâm, vấn đề này ở trong Tu Chân giới chúng ta cũng không hiếm thấy, ngươi hoàn toàn không cần có tâm lý áp lực.
- Này… Bọn ta đi trước.
Nói đi, năm người vội vàng mà đi.
Tiếp nhận ngọc giản, Tiêu Thần nhíu mày, lập tức phân ra một tia thần thức thăm dò vào, sau một khắc sắc mặt lập tức ngốc trệ.
- Quỳ Hoa Bảo Điển, công pháp tu đạo Cực Âm, cần dùng nam tử chi thân, tu luyện pháp lực thuần âm, vì ngăn ngừa dương hỏa cực nóng, Âm Dương không cân bằng, dẫn phát pháp lực thôn phệ tẩu hỏa nhập ma, trước khi tu luyện công pháp này, cần tự đoạn dương căn, từ nay về sau dùng thân bán nam bán nữ tu hành, uy năng cường đại, chính là công pháp tà đạo số một. Trong đó nhân vật đại biểu tu luyện, là Nhật Nguyệt giáo Đông Phương giáo chủ, người này thiên tư dị bẩm, tu luyện Quỳ Hoa Bảo Điển tới cảnh giới cao thâm, gần như hoàn toàn chuyển thành nữ nhi chi thân, uy năng cái thế, chính là siêu cấp cường giả tiếng tăm lừng lẫy trong Nhân tộc.
- Tịch Tà Kiếm Phổ, Thượng Cổ thần thông mà Lâm gia ngẫu nhiên đạt được, cùng Quỳ Hoa Bảo Điển nhất mạch tương thừa, điều kiện tiên quyết tu luyện hoàn toàn giống nhau, chủ tu kiếm đạo. Sau đó công pháp này bị Hoa Sơn tông tông chủ Nhạc Bất Quần đạt được, cuối cùng ở trong tay hắn phát dương quang đại, trở thành tuyệt thế cường giả nổi danh như Đông Phương giáo chủ.
Bình luận