Đạo (Dịch) – Chương 1286

- Lam Thu muội tử nói hay lắm, thằng này từ trước đến nay thích ba hoa, nếu như lần sau hắn còn dám nói lung tung, ngươi liền trực tiếp động thủ xé miệng hắn, xem hắn còn dám tùy tiện trêu chọc người khác hay không.

Thanh âm đạm mạc, trong trẻo nhưng lạnh lùng ở sau lưng mập mạp truyền đến, để cho thân thể thằng này lập tức cứng ngắc, trên mặt có vẻ hoảng sợ, bỗng nhiên quay người, hóa thành khuôn mặt tươi cười nịnh nọt, tốc độ biến hóa cực nhanh, làm cho người xem thế là đủ rồi.

- Nương tử, sao ngươi tự mình đến, một ít chuyện này do vi phu làm chân chạy là tốt rồi, ngươi chỉ cần ở phía sau xem xét là được.

- Đi mau đi mau, nương tử quốc sắc thiên hương, bị người liếc mắt nhìn, vi phu cũng cảm thấy có hại chịu thiệt, đau lòng a. Hiện tại nhiều người nhìn xem như vậy, sợ là vi phu đau chết mất.

Mập mạp cúi đầu, trong miệng nói chuyện càng làm lòng người nhịn không được sợ hãi, trên người nổi da gà.

Mặt mày thanh tú, thần sắc lãnh đạm, dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, có lồi có lõm, đạo lữ của mập mạp này cùng hắn so sánh, là hai cực khác hoàn toàn, bề ngoài như thế, tính tình càng là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, nhưng hai người này lại có thể đi cùng một chỗ, không thể không làm cho người cảm thán thế giới không thiếu cái lạ.

Nữ nhân kia hiển nhiên cực kỳ hiểu phu quân của mình, lẳng lặng chờ hắn nói xong, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng liếc xéo mập mạp, lập tức để cho thằng này càng thấp hơn ba phần, một bộ có tật giật mình, dốc sức liều mạng xin khoan dung, có chút buồn cười.

- Bình thường nói ngươi không có nhãn lực còn không tin, chẳng lẽ không thấy hôm nay trong đội ngũ của Bàn Thạch đạo hữu nhiều thêm nhân vật mới sao, ngươi vui đùa như vậy, Lam Thu muội tử mặt mỏng tự nhiên sẽ tức giận, ngươi thực coi da mặt của người khác cũng dày như tường thành như ngươi sao.

Nhàn nhạt nói xong, ánh mắt nàng này rơi vào trên người Tiêu Thần, đáy mắt chớp lên dị sắc.

Mập mạp nghe vậy vội vàng làm ra bộ dáng tìm kiếm, đợi cho thấy rõ Tiêu Thần, trên mặt lập tức lộ ra ý cười khổ:

- Tiểu huynh đệ, lần này ngươi là hại ta thảm, ta còn không biết vì sao lần này Lam Thu muội tử phản ứng lợi hại như vậy.

- Ngươi thật không có suy nghĩ, sao tới cũng không lên tiếng, sớm biết như vậy mà nói, ta làm sao khổ như thế chứ.

Đang khi nói chuyện, đúng là toát ra một bộ ủy khuất ai oán, khiến Tiêu Thần nhịn không được cười lên, mập mạp này ngược lại cũng có chút hứng thú.

Lam Thu tiến lên khoác cánh tay của nữ tử kia, hừ hừ nói:

- Thanh Loan tỷ, ngươi phải hảo hảo dạy bảo nam nhân của mình, mập mạp này tuyệt đối là một hoa tâm đại củ cải, cẩn thận về sau hắn ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, rước lấy một đống phiền toái.

Mập mạp nghe vậy, sắc mặt trắng bệch.

Thanh Loan nghe vậy nhàn nhạt liếc nhìn mập mạp nói khẽ:

- Nếu hắn dám mà nói, ta liền cắt hắn.

Thanh âm vẫn bình thản trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Mập mạp lập tức mặt không còn chút máu.

- Ha ha ha ha, tốt, chúng ta cũng biết Thanh Loan đạo hữu ngự phu có đạo, cũng đừng có hiển lộ rõ ràng ở trước mặt chúng ta, có chuyện gì đợi cho chúng ta giải quyết xong, nhị vị trở lại trong phòng tự mình giải quyết là được.

- Hơn nửa tháng này huynh đệ chúng ta mệt mỏi không nhẹ, bán bảo vật xong còn sớm đi trở về tu dưỡng.

Bàn Thạch cười mở miệng, thời điểm nói tới nghỉ ngơi, bốn người Vương Hổ, Kim Thượng, Giang Minh, Dạ Tức đều cười hắc hắc, trong mắt lóe ra ý tứ nam nhân đều hiểu.

Khuôn mặt của Lam Thu đỏ lên, hung hăng “phi một ngụm, nhưng lại không nhiều lời.

Mập mạp nuốt nước bọt, ánh mắt nhìn mấy người Bàn Thạch, toát ra vài phần hâm mộ, trong nội tâm thầm than liên tục, sớm biết như thế, làm gì sớm kết hôn, hôm nay treo cổ mình lên một gốc cây.

Ô hô ai tai.

Thượng Uyển đấu giá tràng, ở trong lĩnh vực Nhân tộc cũng là phòng đấu giá lừng lẫy nổi danh, bối cảnh thâm hậu, ở trong cứ điểm Nhân tộc cũng có phòng đấu giá tạm thời, đủ biết thực lực cường đại đến loại tình trạng nào.

Bọn người Bàn Thạch hiển nhiên rất được phòng đấu giá coi trọng, được mời vào phòng riêng, có thị nữ kiều mỵ đưa lên trà thơm, phục vụ có chút chu đáo.

Bàn Thạch khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, thoải mái duỗi lưng mỏi, tiện tay lấy ra một cái không gian giới chỉ nói:

- Bảo vật đều ở bên trong, Thanh Loan đạo hữu nhìn xem, rồi định giá đi.

Nói xong vỗ đầu, quay đầu nhìn về phía Tiêu Thần nói:

- Lưu Vân lão đệ, thân huynh đệ cũng phải tính rõ ràng, lần này bảo vật ngươi không có xuất lực, thời điểm chia của cũng không có phần của ngươi, chúng ta nói trước, cũng miễn cho trong nội tâm không thoải mái. Đợi đến lần sau săn bắn, dựa theo xuất lực lớn nhỏ, trong bảo vật chúng ta thu hoạch khẳng định có một phần của ngươi.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Bàn Thạch đạo hữu yên tâm, vô công bất thụ lộc, điểm ấy Lưu Vân minh bạch.

- Hắc hắc, vậy là tốt rồi.

Bàn Thạch nói xong, bưng lên một chén trà, uống một hơi cạn sạch, lập tức bất mãn lắc đầu, bỉu môi nói:

- Những nước trà nhạt nhẽo này thật khó uống, vẫn chén lớn thịt lớn ăn mới thống khoái.

Nói xong lấy ra một vò rượu, uống ngon lành .

Bọn người Vương Hổ, Kim Thượng xì xào bàn tán, thỉnh thoảng trong miệng phát ra vài tiếng “hắc hắc cười nhẹ, sắc mặt có chút mập mờ, hiển nhiên nói đúng là một ít sự tình thiếu nhi không nên nghe.

Lam Thu xem thường trợn trắng mắt, hơi dịch ra phía ngoài, nói rõ không muốn cùng bọn họ làm bạn.

Về phần Thanh Loan thì không ngừng từ trong không gian giới chỉ cầm ra từng kiện từng kiện bảo vật, sau khi xem xét liền tiện tay buông, có mập mạp ở bên cẩn thận cất kỹ, trong tay cầm một khối ngọc thạch ghi chép vào.

Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, trong nội tâm sinh ra vài phần hứng thú, hiển nhiên bọn người Bàn Thạch cùng vợ chồng Thanh Loan tầm đó giao dịch tuyệt không phải là lần đầu tiên, lẫn nhau thành lập quan hệ tương đối tín nhiệm, nếu không cũng không có khả năng ở thời điểm bán bảo vật dễ dàng như vậy.

Từ Thanh Loan lấy ra bảo vật đến xem, tiểu đội của Bàn Thạch tu vi ngược lại không kém, trong đó có một ít bảo vật uy năng không kém, tuyệt không phải vật của tu sĩ bình thường, có thể đoạt vào trong tay, liền đủ để chứng minh hết thảy.

Tuy số lượng bảo vật không ít, nhưng cũng may tốc độ xem xét không chậm, ước chừng một giờ sau, đã thanh lý toàn bộ, Thanh Loan khẽ nhíu mày, lập tức chậm rãi cúi đầu, một lát sau mới ngẩng đầu nói:

- Ở giá tiền hiện hữu, nâng lên một thành.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...