- Tiểu tử, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, đám người Đạo Quái lúc trước kia đã ghi hận ngươi, hơn nữa hắn nhận định ngươi có quan hệ với chúng ta, nếu như ngươi không tìm chỗ dựa lời nói, một khi ly khai điểm hội tụ, thế tất sẽ bị bọn hắn độc thủ.
- Như vậy đi, nể tình sự tình này cùng chúng ta cũng có vài phần quan hệ, không bằng ngươi tạm thời gia nhập vào tiểu đội của chúng ta, chỉ cần về sau cùng chúng ta chung một chỗ hành động, đám người Đạo Quái hòa thượng tuyệt đối không tổn thương được ngươi, như thế nào?
Bàn Thạch tùy tiện mở miệng nói.
- Hắc, Bàn Thạch này đang làm gì thế, sao lại vô duyên vô cớ nhận người tiến vào tiểu đội của chúng ta. Còn nữa, dùng thanh danh của tiểu đội chúng ta, một khi tuyên bố tuyển nhận đội viên, khẳng định có rất nhiều tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ đến, như thế nào cũng không đến lượt Lưu Vân này, chỉ là Độ Kiếp trung kỳ, đi theo chúng ta chỉ có thể cản trở a.
Trên mặt Kim Thượng toát ra vài phần bất mãn, nhỏ giọng lầm bầm.
- Yên tâm, tính tình Bàn Thạch ngươi cũng không phải không biết, bề ngoài xem như tùy tiện, nhưng trong lòng rất sáng suốt, tuyệt đối sẽ không làm sự tình không có ý nghĩa, có lẽ Lưu Vân này thực có chỗ gì xuất chúng a.
Vương Hổ xoa cằm, một bộ như nghĩ tới cái gì.
- Vương Hồ đại ca nói đúng, Bàn Thạch đại ca tuyệt đối sẽ không bắn tên không đích, đã mở miệng, trong nội tâm tự nhiên có ý định của hắn, chúng ta chỉ cần yên tĩnh chờ đợi hắn giải thích là tốt rồi.
Lam Thu vuốt sợi tóc, đầu ngón tay trắng muốt xẹt qua tóc đen, càng thêm óng ánh, như ngọc thạch đánh bóng, con ngươi sáng ngời có chút lập loè, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, giống như là muốn tìm kiếm ra chỗ xuất chúng kia, nhưng mặc cho nàng cẩn thận tìm kiếm như thế nào, cũng tìm không thấy một chút chỗ khác thường.
Một bộ trường bào màu xanh, hơi rộng thùng thình, cũng không có trang sức gì, đơn giản, nhẹ nhàng, khoan khoái, lưng eo cao ngất, thần sắc lạnh nhạt, trong đôi mắt đen kịt gợn sóng không sợ hãi, phát ra khí tức trầm ổn.
Lưu Vân này, nhìn bề ngoài cũng không có gì, nếu thật muốn lấy ra một điểm mà nói, đó chính là hắn thật quá bình tĩnh, bình tĩnh đến đối mặt tình hình trước mắt, trong đôi mắt không có bay lên một chút gợn sóng.
Con ngươi của Lam Thu chớp lên, khóe miệng có vài phần vui vẻ, nàng giống như đã nghĩ thông suốt sự tình gì.
Cũng phải, đối mặt đám tu sĩ cùng hung cực ác như Đạo Quái hòa thượng lại có thể bảo trì loại trầm ổn này, trừ khi hành động của hắn cao minh, có thể đè xuống sợ hãi trong nội tâm, nếu không thì nhất định có chỗ dựa.
Ở Lam Thu xem ra, loại khả năng sau chiếm tám thành trở lên, Lưu Vân này tuyệt không đơn giản.
Bàn Thạch đại ca vẫn cơ trí như vậy, hành vi nhìn như lỗ mãng tùy ý, nhưng luôn có dụng ý sâu đậm, trong lúc nhất thời, Lam Thu nhìn về phía Bàn Thạch, trong ánh mắt sáng lóng lánh.
Tiêu Thần khẽ nhíu mày, này xem như cái gì? Mời chào?
Bàn Thạch, Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu, Giang Minh, Dạ Tức, sáu người tạo thành tiểu đội, ở trong điểm tụ tập Nhân tộc có được uy danh hiển hách, tục truyền 6 người bọn hắn liên thủ, thậm chí đánh chết qua một cường giả dị tộc có chiến lực Thiên Nhân cảnh, tuy tin tức chưa chứng minh là đúng, nhưng mơ hồ truyền đến một ít tin tức, đã chứng minh tiểu đội bọn hắn thực lực cường hoành.
Hôm nay ở chiến trường tộc đàn, sớm đã không phải thời đại độc hành, vô luận Nhân tộc hay cường giả dị tộc, tất cả đều tổ đội chém giết, có thể gia nhập một tiểu đội cường đại, tính an toàn của bản thân sẽ sâu sắc tăng lên, cơ hội đạt được bảo vật cũng lớn hơn rất nhiều, chính là sự tình trăm lợi mà không một hại.
Cho nên, nghe Bàn Thạch tự mình mở miệng mời chào, các tu sĩ trên quảng trường truyền tống không thể không thừa nhận mình ghen ghét. Nhất là chứng kiến Lưu Vân kia mặt lộ vẻ chần chờ suy nghĩ, càng làm cho bọn hắn tức giận bất mãn.
Loại chuyện tốt đốt đèn lồng cũng tìm không được này, hắn rõ ràng còn muốn cân nhắc, trời ạ, vì cái gì bọn hắn vừa ý không phải ta, nếu không ta sớm đã một lời đáp ứng.
Trong lúc nhất thời, nếu như ánh mắt có thể giết người, Tiêu Thần sớm được bị xé thành phấn vụn. Cũng may không có quá lâu, hắn đã cho ra trả lời.
- Được, ta gia nhập.
Đơn giản trực tiếp, không có hỏi thăm cùng hoài nghi dư thừa.
Đối với tu sĩ quanh thân nỗi lòng biến hóa, trong nội tâm Tiêu Thần không biết, cũng lười để ý tới, lúc trước hắn đang suy tư phải chăng gia nhập, sau khi cân nhắc lợi hại, hắn vẫn làm ra lựa chọn gia nhập.
Đầu tiên, sau khi tiến vào tiểu đội, hắn có thể mau chóng nắm giữ tin tức của chiến trường tộc đàn hôm nay. Tiếp theo, gia nhập đội ngũ, hắn có thể đạt được một thân phận mới, từ nay về sau không cần phải lo lắng thân phận của mình bị người nhìn thấu. Ở trước khi không có nắm giữ đầy đủ tin tức, hắn cũng không muốn bạo lộ thân phận của mình, nếu không sợ là sẽ đưa tới phiền toái. Hơn nữa mặc dù là gia nhập đội ngũ, ngày sau hắn cũng có thể tùy thời rời đi. Chính vì căn cứ vào điểm ấy, hắn mới sẽ làm ra loại lựa chọn này.
Bàn Thạch nhếch miệng cười cười, thò tay vỗ vỗ bả vai của Tiêu Thần nói:
- Hoan nghênh gia nhập chúng ta, Lưu Vân đạo hữu.
Vẻ vui mừng này lại cực kỳ chân thành, không giống làm bộ.
- Ta đến giới thiệu cho ngươi thành viên trong đội ngũ thoáng một phát, đây là Vương Hổ, Kim Thượng, Lam Thu muội tử, Giang Minh, Dạ Tức, ta là Bàn Thạch, 6 người chúng ta đều là quan hệ cùng sinh cùng tử, gia nhập đội ngũ của chúng ta, Lưu Vân đạo hữu cứ việc yên tâm đối ngoại, tuyệt đối sẽ không có thủ đoạn âm thầm.
Lời nói tuy trực tiếp, lại rất dễ làm lòng người sinh ra hảo cảm, Bàn Thạch này ngược lại là có vài phần nhân cách mị lực.
Vương Hổ, râu tóc nồng đậm, thân hình uy mãnh, thật đúng như Mãnh Hổ, uy thế làm cho người ta sợ hãi.
Kim Thượng, sắc mặt trắng nõn, mặc trường bào, trên mặt treo vui vẻ như có như không, trong đôi mắt thỉnh thoảng hiện lên vài phần dò xét.
Lam Thu, dáng người yểu điệu, làn da trắng nõn, đôi mắt ngập nước, tựa hồ rất biết nói chuyện, bất quá đại bộ phận ánh mắt dừng lại ở trên người Bàn Thạch, đối với Tiêu Thần tựa hồ không có quá nhiều hứng thú.
Bình luận