Hôm nay cách tộc đàn thí luyện còn có mấy trăm năm mới chấm dứt, Tiêu Thần muốn thừa dịp trong khoảng thời gian này tận lực tăng lên tu vi, để ngày sau trở lại lãnh địa Nhân tộc, tranh thủ đến coi trọng, đạt được tài nguyên tu luyện tốt nhất, đạt được tộc đàn tài bồi.
Oanh!
Trận pháp vận chuyển, linh lực hội tụ.
Oanh!
Luyện hóa Đan dược, dược lực quay cuồng!
Tu luyện tiếp tục!
Mây cuốn mây bay, thời gian qua nhanh, vô thanh vô tức chảy xuôi, trong nháy mắt đã gần 2 vạn năm.
Trong trận pháp, ngàn tỷ linh thạch đồng thời phóng thích linh lực, mặc dù trong mỗi một viên tản mát ra linh lực đều không có ý nghĩa, nhưng hội tụ hình thành linh lực thủy triều lại thanh thế to lớn, làm cho người ta sợ hãi, điên cuồng bành trướng không ngớt.
Ở chỗ hạch tâm, linh lực nồng đậm đặc dính, gần như hóa thành thể rắn, một nhân ảnh khoanh chân ngồi, như ẩn như hiện, phàm là linh lực tới gần bên người hắn đều bị cắn nuốt không còn.
XÍU...UU!!
XÍU...UU!!
Linh lực bốc lên, phát ra tiếng xé gió gào thét.
Trong lúc đó, màu sắc trong trận pháp biến đổi, theo một tia linh lực cuối cùng bị cưỡng ép hút đi, rốt cuộc không cách nào bảo trì hình thể, bị áp thành bột mịn, rơi không thấy, trong chốc lát, linh thạch vỡ vụn hình thành âm thanh “răng rắc kéo không dứt, hóa thành một đạo âm triều. Trong trận linh lực mất đi bổ sung, màu sắc bắt đầu cấp tốc biến nhạt, ngắn ngủn mấy tức, liền bị nuốt trôi không còn, lộ ra thân ảnh cao ngất trong trận.
…
Trong sân, Tiêu Thần ngồi trên chính vị, Thụ bá, Linh Chi tiếp khách, uống rượu ngon, nghe lá trúc xào xạc, ngửi hương hoa, tùy ý cười đùa, cực kỳ tiêu sái.
Tiêu Thần vui vẻ, tay cầm một ly rượu, thoáng đưa tay, nâng chén ngửa đầu uống cạn, trong đôi mắt tràn đầy ý vui mừng.
Thần thái của Thụ bá trầm ổn nhưng không mất kính cẩn, ánh mắt ngẫu nhiên rơi vào trên người Tiêu Thần, nhịn không được hiện lên vài phần vui mừng.
Linh Chi uống rượu ngon, khuôn mặt đỏ hồng, như ánh bình minh, đôi con ngươi trong trẻo có hơi nước mịt mờ bốc lên, tăng thêm mấy phần mị hoặc, càng thêm chói lọi . Hôm nay tiểu nha đầu, không thể nghi ngờ xinh đẹp tới cực điểm.
- Cung chúc Tiêu Thần đại ca xuất quan, thần thông tu vi tái tiến một bước, từ nay về sau tung hoành chiến trường tộc đàn thí luyện, không người có thể địch.
Linh Chi ngây thơ, ngón tay trắng noãn cầm chén rượu, dịu dàng đứng dậy, nâng chén mời rượu.
Tiêu Thần cười gật đầu, rót rượu, uống một hơi cạn sạch.
Thụ bá đứng dậy, chắp tay thi lễ, lúc này mới trầm giọng mở miệng:
- Thiếu cung chủ thân có Đại Khí Vận, lại có tâm tính trầm ổn có thể chịu được tịch mịch, ngày sau chú ý cẩn thận một ít, nhất định có ngày du ngoạn sơn thuỷ đỉnh phong, bễ nghễ thiên hạ!
Tiêu Thần lại uống một ly, ba người cùng cười.
Năm tên thị nữ Dạ Xoa Tộc như Hồ Điệp trong hoa kính cẩn ghé qua hầu hạ ở bên người, nghĩ đến Thụ bá ngẫu nhiên đề cập thị tẩm, chỉ cảm thấy trong nội tâm lo sợ, khuôn mặt ửng đỏ, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Tiêu Thần, cực kỳ nóng bỏng.
Chè chén nửa ngày, Linh Chi không thắng tửu lực, đã gục lên bàn thiếp đi, trong miệng thỉnh thoảng thấp giọng nỉ non vài câu, rất mơ hồ, nhưng ngẫu nhiên nói một câu “Tiêu Thần đại ca lại vô cùng rõ ràng, ý không muốn xa rời.
Sắc mặt của Tiêu Thần nhu hòa, tự mình đứng dậy ôm lấy Linh Chi, đưa vào trong phòng an trí xuống, đứng ở trước giường tinh tế nhìn nửa ngày, cẩn thận kéo chăn, mới quay người đẩy cửa rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa phòng.
Sau khi Tiêu Thần rời đi, đôi mắt của Linh Chi mở ra, hơi lộ vẻ mê ly, lại khó dấu vài phần thất vọng, lập tức không biết nghĩ đến cái gì, khuôn mặt hóa thành một mảnh hỏa hồng, có chút mê người.
Bên này Linh Chi nghĩ ngợi lung tung tạm thời không đề cập tới, lại nói Tiêu Thần trở lại tiểu viện, phất tay cho lui nữ tu Dạ Xoa Tộc, cùng Thụ bá đối ẩm một ly, lúc này mới mở miệng nói:
- Thụ bá, trong lòng ta có chút nghi hoặc thật lâu, hôm nay mở miệng hỏi, không biết ngài có thể cởi bỏ cho ta hay không?
Thụ bá nghe vậy ánh mắt chớp lên, thoáng kinh ngạc, lập tức gật đầu nói:
- Thiếu cung chủ có gì nghi vấn cứ mở miệng, nếu lão nô có thể giải thích, nhất định sẽ biết gì nói nấy.
Tiêu Thần gật đầu, nhưng không có lập tức mở miệng, mà buông ly rượu, khẽ nhíu mày, như đang chuẩn bị từ ngữ, qua một lát, mới mở miệng nói:
- Thụ bá, Tiêu Thần đặt chân Tu Chân giới đến hôm nay, nhìn thấy đại bộ phận tu sĩ đều ích kỷ hẹp hòi, vì mình tư lợi không tiếc bất luận thủ đoạn gì, âm mưu xảo trá, ác độc chém giết, thậm chí vợ chồng phản bội, huynh đệ tương tàn, tất cả đều không phải sự tình hiếm thấy.
- Hẳn là tu sĩ tu đạo, sở cầu chính là vì tư lợi như vậy?
Thụ bá nhíu mày, thoáng dừng lại một chút, lúc này mới mở miệng:
- Thiếu cung chủ trước tạm nghe ta giảng một câu chuyện, chắc hẳn liền sẽ minh bạch những thứ này.
- Ở trong Đại Thiên giới có một hồ nước, trong hồ sinh hoạt một tộc đàn. Tộc đàn này vạn phần quỷ dị, hàng năm hậu đại tân sinh không 1 tỷ chính là 10 tỷ, nhưng số lượng tộc nhân chính thức lại chỉ có thể duy trì ở 100 tỷ. Nguyên nhân ở chỗ, người đàn tộc này vừa xuất thế, sẽ bị cha mẹ vô tình vứt bỏ, chỉ có thể bằng vào thực lực nhỏ yếu của mình, ở trong hồ nước đau khổ giãy dụa sinh tồn. Âm mưu, tính toán, phản bội, ám sát, mặc kệ thi triển thủ đoạn gì, chỉ cần có thể bảo trụ tánh mạng, giết chết hơn nữa thôn phệ tộc nhân khác, mới có thể làm cho mình không ngừng phát triển, cuối cùng trở thành một trong những tộc nhân còn sống sót kia.
- Cả Tu Chân giới, Phù Du giới cũng tốt, Tiểu Thiên giới cũng thế, thậm chí kể cả Đại Thiên giới chí cao cũng như thế, chúng ta đều là sinh linh giãy dụa muốn sống trong đó, không có phân biệt đúng sai, tất cả đều chỉ vì sống sót.
- Cho nên, vì sinh tồn, không phân thiện ác.
Trong nội tâm Tiêu Thần chấn động, thần sắc âm tình bất định, hiển nhiên trong đầu đang suy nghĩ, tiêu hóa lấy tin tức được từ Thụ bá.
Qua một lát, hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, hỏi ra nghi vấn thứ hai:
- Thụ bá, ta và ngươi thân là tu sĩ, ở trên tu đạo, được pháp lực ngập trời, hưởng thọ nguyên lâu dài, nhưng từ khi Tiêu Thần tu đạo đến nay, kinh nghiệm tối đa là thôn phệ cùng luyện hóa. Hẳn là chỉ cần có tài nguyên tu luyện sung túc, bế quan khổ tu luyện hóa, là có thể không ngừng đề thăng tu vi, cuối cùng nhất trở thành tồn tại đỉnh phong của thế gian?
- Nếu đúng như thế, loại tồn tại đỉnh phong này, cùng phàm nhân lại có gì khác nhau?
Bình luận