Nhưng càng làm hắn mừng rỡ cũng không phải là uy năng cấm chế tăng lên, mà là trong nội tâm sinh ra một loại hiểu ra mơ hồ. Dùng cấm đạo phù văn, lẫn nhau cấu kết, tạo thành trận pháp, có thể điều động lực lượng thiên địa. Cảm ứng đến trong trận pháp có một cổ năng lượng xuôi theo phù văn không ngừng chạy chồm, một cảm ngộ huyễn hoặc khó hiểu quanh quẩn, để cho Tiêu Thần tựa hồ bắt lấy một thứ gì đó, nhưng tinh tế thưởng thức lại không hiểu.
Suốt hai ngày, Tiêu Thần tĩnh tọa không tỉnh, không nhúc nhích, đóng chặt hai con ngươi, lông mày chăm chú nhíu lại, hiển nhiên đang suy tư, sắc mặt hắn cũng trở nên trắng bệch, không còn chút huyết sắc.
Vào thời khắc này, Tiêu Thần đột nhiên mở hai mắt ra, thần sắc trên mặt bình tĩnh, lại có vài phần bất đắc dĩ nhàn nhạt, chậm rãi lắc đầu:
- Xem ra, mặc dù lần này có chút cảm giác mơ hồ, nhưng nếu như muốn nắm chắc, vẫn là thời cơ chưa tới.
- Cũng được, hôm nay đã dòm được con đường, ngày sau cơ duyên đến tất nhiên là nước chảy thành sông, giờ phút này nôn nóng bất an, không có một chút tác dụng.
Nghĩ thông suốt điểm ấy, hắn cưỡng ép đè xuống ý niệm trong đầu, trên tay chớp lên linh quang, mấy viên thuốc lập tức xuất hiện trong tay, mỗi một viên đều lớn như ngón cái, toàn thân rất tròn, có mùi thuốc nhàn nhạt từ đó phát ra, ở trên đan dược ngưng tụ ra hư ảnh thú hồn, chính là một loại Man Thú toàn thân trắng sữa, sinh ra độc giác kỳ dị.
Viên thuốc này tên Độc Giác Tuyết Tinh Thú đan, chính là dùng nội đan của Độc Giác Tuyết Tinh Thú nổi danh Linh giới, tinh huyết cộng thêm dược liệu quý trọng luyện chế mà thành, cực kỳ trân quý, đối với tu sĩ Độ Kiếp cảnh nguyên thần pháp lực hao tổn có hiệu quả rất tốt.
Viên thuốc này đối với tu sĩ Độ Kiếp mà nói, cũng có chút trân quý, nhưng lần trước Tiêu Thần thu hoạch hơn ba vạn không gian giới chỉ, từ đó thu hoạch chỉ là Độc Giác Tuyết Tinh đan liền có hơn năm vạn viên, loại đan dược khôi phục hao tổn cực nhanh này cực kỳ trân quý, tu sĩ các tộc tuyệt đối sẽ tìm kiếm mọi cách đạt được mang theo bên mình, dù sao ở thời khắc mấu chốt, có lẽ có thể bằng vào viên thuốc này bảo trụ tánh mạng. Nhưng hôm nay, những cái này đều rơi vào trong tay Tiêu Thần, sử dụng cũng không đau lòng.
Nhắm mắt vận chuyển pháp lực, rất nhanh hấp thu dược lực trong đan dược, hóa thành năng lượng cuồn cuộn, xuôi theo kinh mạch điên cuồng vận chuyển. Thân thể của Tiêu Thần như đại địa hạn hán đã lâu, thôn phệ năng lượng điên cuồng dũng mãnh vào, bổ sung bản thân hao tổn.
Mặc dù có linh đan tương trợ, Tiêu Thần toàn lực khôi phục, cũng hao phí suốt 3 ngày, mới khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.
Lông mi run rẩy, chậm rãi mở ra, lộ ra đôi mắt đen kịt trong đó, có tinh mang lập loè, nhưng lập tức quy về bình tĩnh, ôn nhuận nội liễm, phổ hoa ô quang, nếu nhìn thật kỹ, lại có thể phát hiện, ở chỗ sâu trong đôi mắt của Tiêu Thần có hai vòng xoáy chậm rãi xoay tròn, quỷ dị huyền ảo, ánh mắt rơi xuống, giống như có thể cưỡng ép nhiếp ra nguyên thần của người. Giờ phút này mở hai mắt, Tiêu Thần cũng không đứng dậy, ánh mắt chớp lên, toát ra vài phần suy nghĩ.
Thù hận hôm nay cũng coi như báo, 9 kiếm chém giết 9 vạn cường giả dị tộc, chắc hẳn đã đầy đủ để uy danh của hắn đại chấn, thanh danh lan xa, có khi giờ phút này đã để cao tầng Nhân tộc chú ý.
Có thể nói, đã đạt tới hiệu quả mà Tiêu Thần mong muốn.
Như vậy kế tiếp nên làm như thế nào?
Tiêu Thần suy nghĩ một lát, cũng không hao phí quá nhiều thời gian, trong nội tâm đã có so đo.
Tu luyện!
Tu luyện trong Tả Mi đạo tràng!
Trong Linh giới, thực lực chí thượng, nếu quả thật có thể đạt tới tình trạng một tay che trời, bễ nghễ Thiên Địa, dù không có Nhân tộc chèo chống, hắn như trước có thể tung hoành vô cực, trong lòng không cần có kiêng kị. Hôm nay Tiêu Thần nhìn như phong quang vô hạn, chiến lực vô song, đánh giết vô số tu sĩ dị tộc, nhưng chính thức tính ra, thực lực của bản thân hắn bất quá mạnh hơn đám người Cổ Ma Cô Xạ một chút, so sánh với Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam còn chênh lệch khá xa.
Lần này kịch chiến có thể chiến thắng, hơn nữa toàn thân trở ra, cũng là vận khí. Nếu không có Tiểu Điếm luyện hóa Hỗn Nguyên linh châu, bản thể hao tổn có thể khôi phục rất nhanh, hơn nữa uy năng phóng đại, trận chiến này muốn chiến thắng, sợ là rất khó, có khi còn sẽ xuất hiện hậu quả không cách nào đoán trước. Có thể nói, lần này Tiêu Thần đại sát tứ phương, chiến lực kinh thiên, bằng vào thực không phải là thực lực bản thân, mà là mượn nhờ tuyệt đại bộ phận lực lượng của Tiểu Điếm. Tu Chân giới có khả năng dựa vào chung quy là lực lượng của mình, ngoại vật tuy mạnh, nhưng không bằng bản thân cường đại.
Muốn sinh tồn ở Linh giới, đề cao tu vi bản thân mới là vương đạo.
Chém giết tu sĩ dị tộc, đoạt được đại lượng không gian giới chỉ, thu bảo vật trong đó cho mình dùng, trong đó không thiếu đan dược bảo vật sử dụng cho tu luyện, đầy đủ hắn bế quan tu luyện lâu dài, bất quá trước đó, vẫn là nên xem xét một phen, lần này chém giết 9 vạn cường giả dị tộc, hắn đến tột cùng đạt được bao nhiêu bảo vật.
Ánh mắt đảo qua, trong mật thất tu luyện đã không có một bóng người, Tiêu Thần thoáng suy nghĩ cũng đã nghĩ thông suốt, nhất định là Thụ bá lo lắng quấy rầy hắn tu luyện, cho nên chủ động rút đi, lập tức phất tay, xua tán cấm chế quanh thân, ý niệm triệu hoán Thụ bá.
Bá!
Cửa vào chớp lên linh quang, Thụ bá phía trước, Linh Chi phía sau, hai người đi vào, tuy tu vi của Tiêu Thần không có tăng lên, nhưng sau khi cấm đạo đột phá, khí tức bản thân vẫn có biến hóa, càng lộ ra trầm thấp tối nghĩa, tu sĩ bình thường không thể cảm giác, nhưng không dấu diếm qua cảm ứng của Thụ bá.
- Chúc mừng thiếu cung chủ tu vi đột phá!
Thụ bá kính cẩn mở miệng, ý vui mừng dật vu ngôn biểu (*tình cảm bộc lộ trong lời nói).
Linh Chi cũng mặt mũi tràn đầy vui mừng.
Tiêu Thần cười gật đầu, cũng không trì hoãn nhiều, trực tiếp mở miệng hỏi:
- Thụ bá, không biết lần này sửa sang lại không gian giới chỉ, được bao nhiêu bảo vật?
Thụ bá nghe vậy trên tay chớp lên linh quang, trực tiếp lấy ra hơn mười cái không gian giới chỉ và một ngọc giản:
- Lần này thiếu cung chủ đoạt được 9 vạn không gian giới chỉ, chất lượng không tệ, đoạt được bảo vật cũng coi như phong phú, hết thảy đều ở trong ngọc giản, thiếu cung chủ xem xét liền biết.
Bình luận