Đạo (Dịch) – Chương 1263

Hỏa tộc thần bí mà cường đại, Linh giới nguy hiểm khó lường, đều khiến cho Tiêu Thần vội vàng muốn cường đại, đi ứng đối nguy cơ không biết, cũng vì mở ra cục diện cho rất nhiều thân nhân, bằng hữu ở Nhân Gian giới, cho nên hắn phải để cao tầng Nhân tộc coi trọng! Muốn có chỗ thành tựu, trở thành cường giả thế gian, tuyệt đối không thể độc lai độc vãng như ở Nhân Gian giới, phải mượn nhờ lực lượng tộc đàn!

Thực lực ngươi có mạnh hơn nữa, nếu không có đạt tới trình độ có thể một tay che trời, liền không ly khai được tộc đàn ủng hộ.

Trong nội tâm bức thiết, đã dần dần trở thành một đạo gông xiềng vô hình trong nội tâm Tiêu Thần, hôm nay xem ra không có gì, nhưng ngày sau một khi tấn chức Thiên Nhân cảnh, gông xiềng vô hình này sẽ hóa thành bình cảnh, phá hỏng đại đạo để Tiêu Thần tấn chức đi về Thiên Nhân Tam Cảnh.

Thiên Nhân Ngũ Cảnh, hai cảnh giới trước chỉ là nhảy lên trên thực lực, nhưng đến Thiên Nhân Tam Cảnh, liền cần không ngừng cảm ngộ bản thân, mới có thể đột phá. Một khi bị bình cảnh ngăn đường, còn muốn phá vỡ, là ngàn khó muôn vàn khó khăn.

Cũng may hôm nay Tiêu Thần thông qua chuyện cấm đạo tấn chức, sớm xóa đi tai hoạ ngầm ấy, nếu không ngày sau nhất định sẽ có phiền toái và khó khăn trắc trở.

Nhưng điểm ấy chính hắn cũng không biết, cho nên không có vui sướng, đợi cho tâm tình khôi phục vững vàng, không hề bận tâm, lúc này mới nhiếp một cái không gian giới chỉ vào trong tay, lộ ra một tia thần thức thăm dò.

Phá cấm bắt đầu, một phen vất vả chém giết, hôm nay rốt cục đến thời điểm thu hoạch.

Có kinh nghiệm phá giải cấm chế trước kia, hôm nay tu vi cấm đạo của Tiêu Thần so sánh với trước đã có tiến bộ nhảy vọt, đối với thủ pháp cấm đạo phức tạp hay thay đổi, huyền ảo quỷ dị của Linh giới cũng có rất nhiều lý giải, hôm nay lại ra tay phá cấm, tất nhiên là thuận lợi rất nhiều.

Thần thức chui vào trong đó, rất nhanh đảo qua, liền lý giải thông thấu.

Khá tốt, tuy cũng có chỗ bất đồng, nhưng nhìn thật kỹ, lại có thể phát hiện loại thủ pháp cấm chế này lúc trước hắn đã từng thấy qua, muốn phá giải cũng không khó khăn.

Mấy tức sau, Tiêu Thần giương mắt, hai tay lập tức hóa thành một đoàn hư ảnh, mỗi một động tác đều đơn giản trực tiếp, tuy không giống thủ pháp phá cấm chính thống, lại càng thêm hữu hiệu, có thể ở trong thời gian ngắn nhất, đánh ra phù văn phá cấm chính xác nhất.

Vô số phù văn rậm rạp như gạt gạo, lập loè linh quang nhàn nhạt, gào thét chui vào trong không gian giới chỉ, dung nhập trong cấm chế, trực tiếp tìm kiếm được điểm mấu chốt nhất, không cần tốn nhiều sức, trực tiếp phá vỡ.

Phá vỡ cấm chế, Tiêu Thần cũng không xem xét bảo vật trong đó, tiện tay ném về phía sau, sớm có Tả Mi quân đoàn chiến sĩ chờ đợi, cầm không gian giới chỉ trong tay bắt đầu sửa sang lại thu hoạch, mà Tiêu Thần thì lần nữa cầm lấy một không gian giới chỉ, tiếp tục phá cấm.

Có kinh nghiệm lần trước, hôm nay làm sự tình đồng dạng, tự nhiên là thuận buồm xuôi gió, có chút mau lẹ, tốc độ phá cấm của Tiêu Thần cực nhanh, từng không gian giới chỉ không ngừng từ trong tay hắn ném ra ngoài, Tả Mi quân đoàn chiến sĩ ba người năm người một tổ, liên thủ sửa sang lại bảo vật trong đó, sau đó tầng tầng truyền lại, phân biệt đưa cho năm tên nữ tu Dạ Xoa Tộc.

Sắc mặt của Thụ bá thì nghiêm nghị, đốc xúc mọi người, không ngừng chạy ở rất nhiều tiểu tổ tầm đó, coi chừng dò xét phải chăng bảo vật khác thường. Loại bảo vật thuộc tính không rõ này, tu sĩ bình thường rất khó nhìn ra công dụng chính thức của chúng, vô cùng có khả năng để bảo vật bị long đong. Cho nên Thụ bá không dám có chút chủ quan, sợ bỏ sót, thực xin lỗi thiếu cung chủ tín nhiệm.

Về phần Linh Chi, thì đứng ở một bên, nhìn cảnh tượng trước mắt, hơi có chút không còn cảm giác.

Tuy chưa ly khai qua Tả Mi đạo tràng, nhưng tất cả trụ cột thường thức trong Tu Chân giới nàng còn cực kỳ tinh tường, không gian giới chỉ đối với tu sĩ ý vị như thế nào? Đó là thân gia, tất cả bảo vật của bọn họ, trừ khi chết, nếu không không có bất kỳ tu sĩ nào nguyện ý giao ra không gian giới chỉ của bản thân, cho dù là người thân nhất cũng không được.

Cho nên nhìn xem đống không gian giới chỉ tích thành núi, hiển nhiên phẩm giai không thấp kia, đầu Linh Chi có chút choáng váng .

Những cái này… Đều là của Tiêu Thần đại ca .

Có thể có được những không gian giới chỉ này, tự nhiên cho thấy chủ nhân của chúng đã vẫn lạc, Linh Chi cũng nghe Thụ bá đề cập một ít tình huống của Tiêu Thần, biết được hắn đã phi thăng Tiểu Thiên giới, trong nội tâm cực kỳ cao hứng, Tiêu Thần đại ca không phải vật trong ao, điểm ấy trong nội tâm nàng tinh tường, đối với cái này sẽ không có chút kinh ngạc, nhưng hôm nay nhìn xem vô số không gian giới chỉ kia, Linh Chi vẫn bị trấn trụ.

Kế thừa y đạo truyền thừa của Tả Mi Lục Đạo, tuy không một lòng tu luyện, nhưng ở dưới năng lượng khổng lồ còn sót lại của y đạo truyền thừa quán chú, tu vi của Linh Chi vẫn bị ngạnh sanh tăng lên tới Độ Kiếp hậu kỳ, vốn tưởng rằng lần này xuất quan, nhất định có thể trở thành trợ lực của Tiêu Thần đại ca, thậm chí có thể giúp hắn ở Linh giới dừng bước cực nhanh. Nhưng hôm nay xem ra, nàng tựa hồ vẫn còn có chút xem nhẹ tu vi của Tiêu Thần đại ca hôm nay.

Những không gian giới chỉ này không phải chuyện đùa, thần thức đảo qua, bên trên bố trí xuống cấm chế cũng huyền diệu tối nghĩa, tuyệt đối không phải phàm phẩm .

Linh Chi nhịn một chút, trong nội tâm vẫn hiếu kỳ, lập tức đi qua chỗ Thụ bá, mở miệng hỏi:

- Thụ bá, những không gian giới chỉ này là nơi nào đến? Nhìn xem phẩm giai tựa hồ rất không tồi.

Thụ bá vội vàng sửa sang lại dị bảo, để tránh xuất hiện sai lầm, cũng không có quá nhiều thời gian trì hoãn, nghe vậy gật gật đầu nói:

- Bên ngoài có một ít dị tộc đui mù đến tìm thiếu cung chủ phiền toái, tự nhiên là chết không có gì đáng tiếc, không gian giới chỉ của bọn hắn là chiến lợi phẩm của thiếu cung chủ.

- Với tư cách là Độ Kiếp hậu kỳ, bọn hắn sử dụng không gian giới chỉ tự nhiên không thể quá mức keo kiệt, được rồi, ta không có thời gian giải thích quá nhiều với ngươi, nếu tiểu nha đầu ngươi có thời gian mà nói, thì tới giúp đỡ ta, ai, lớn tuổi đầu óc có chút không quá linh hoạt, rõ ràng trong nội tâm có chút ấn tượng với hạt châu này, nhưng hết lần này tới lần khác không thể nghĩ ra công dụng, thật là làm người đau đầu.

Thụ bá thấp giọng lầm bầm, nói xong cũng không có một chút dừng lại, vội vàng bước ra ngoài.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...