Đạo (Dịch) – Chương 1261

Tiêu Thần ngẩng đầu, trong nội tâm sát cơ tung hoành, hôm nay hắn đã toàn lực ra tay, thậm chí Tiểu Điếm không tiếc tự tổn nguyên khí, cưỡng ép tăng lên uy năng, thôi phát ra kiếm ảnh 300 vạn trượng. Loại tình huống này, hắn tự nhiên không thể trì hoãn, toàn lực ra tay, chém giết tu sĩ dị tộc!

Tâm niệm thay đổi, Kiếm phong chiến thể 37 vạn trượng tùy theo bộc phát, thân ảnh dùng tốc độ cùng thể tích của hắn hoàn toàn không hợp lập tức bắn ra, Thanh Phong trong tay chém rụng!

Không gian bị cưỡng ép giam cầm, không cách nào thi triển thuấn di thần thông, Không Gian phân thân của Tiêu Thần tu luyện Chỉ Xích Thiên Nhai, thi triển thần thông, tốc độ cực nhanh, có thể so sánh với thuấn di, kể từ đó, ai có thể chạy trốn.

Kiếm thứ ba, Độc Giác Tộc Kim Giác, vạn tên tu sĩ Độc Giác Tộc, chết.

Kiếm thứ tư, Dạ Xoa Tộc U Huyền, vạn tên cường giả Dạ Xoa Tộc, chết.

Kiếm thứ năm, Địa Linh tộc Thụ Tằm, vạn tên tu sĩ Địa Linh tộc, chết.

Kiếm thứ sáu, Mộng Ma tộc Ma Mỵ, vạn tên tu sĩ Mộng Ma tộc, chết.

Kiếm thứ bảy, Thiên Linh tộc Ngô Quân, vạn tên tu sĩ Thiên Linh tộc, chết.

Kiếm thứ tám, Độc Nhãn tộc Ánh Xạ, vạn tên tu sĩ Độc Nhãn tộc, chết.

Kiếm thứ chín, Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam, vạn tên tu sĩ Đại Địa Cự Nhân tộc, chết.

9 tức thời gian, ra 9 kiếm, chém giết 9 tên cường giả đỉnh phong của tộc đàn, 9 vạn tu sĩ dị tộc! Tuy trong nội tâm Tiêu Thần sát khí đằng đằng như trước, lại cố nén một hơi thời gian cuối cùng không ra tay, ở trước khi Tả Mi thủ hộ mất đi hiệu lực, hắn nhất định phải ly khai nơi này, mặc kệ ở dưới tình huống nào cũng phải cam đoan cẩn thận, nếu không vô ý, liền có khả năng vứt bỏ tánh mạng của mình.

Vô số cường giả dị tộc hốt hoảng như cá diếc sang sông, hướng bốn phương tám hướng chạy thục mạng, Tiêu Thần cầm kiếm mà đứng, ở trong phương viên mười mấy vạn dặm, không một người dám can đảm tới gần.

Thi thể của chín vạn cường giả dị tộc, đã ở dưới kiếm khí xoắn giết hóa thành bột mịn, chỉ có không gian giới chỉ rơi trên mặt đất.

Tiêu Thần dương tay, không gian giới chỉ rơi trên đại địa như bị triệu hoán, lập tức bay lên, thẳng đến trong tay hắn. Suốt chín vạn lẻ chín cái, một quả không kém, ý niệm khẽ nhúc nhích, bị hắn thu vào trong Tả Mi đạo tràng.

Dương tay, một kiếm chém rụng, thẳng đến mặt đất.

Ngay lúc này, bước chân của Tiêu Thần phóng ra, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa, chỉ có thanh âm nhàn nhạt truyền đến, tuy đạm mạc, lại rõ ràng truyền khắp phương viên mấy trăm vạn dặm.

- Nhân tộc Tiêu Thần, hôm nay chém giết dị tộc, nếu ai không phục, ngày sau có thể lại đến tìm ta chiến một trận.

- Uy nghiêm của Nhân tộc ta không để cho khiêu khích, ngày sau ai dám mạo phạm, giết không buông tha!

Thân ảnh tiêu tán, dư âm cuồn cuộn, vang vọng thương khung!

Kiếm quang chém rụng, đại địa nổ vang run rẩy, vô số khe lớn xuất hiện, dày như mạng nhện, hiện lên hình dáng phóng xạ, lan tràn bốn phương tám hướng, liếc nhìn lại, không thấy cuối cùng.

Vô số cường giả dị tộc sắc mặt trắng bệch, quay người nhìn lại chỗ người nọ biến mất, sắc mặt vẫn trắng bệch, vô cùng hoảng sợ, sợ sau một khắc sát tinh kia sẽ không hề báo hiệu hiện ra ở bên cạnh bọn hắn, tay nâng kiếm rơi, lấy đi tánh mạng của mình.

Thế hệ trước kia cùng Tiêu Thần có oán, hôm nay tuy sống được, lại càng thêm thấp thỏm lo âu, như chim sợ cành cong, đồng thời trong lòng hạ quyết tâm, lập tức rời địa bàn Độc Giác Tộc, mặc dù có tổn hại thanh danh, cũng bất chấp những thứ này.

Hôm nay chiến một trận, kiến thức đến uy năng của Nhân tộc Tiêu Thần, đã triệt để chấn nhiếp bọn hắn, không dám có chút ý gia hại nữa.

Chỉ có tu sĩ Nhân tộc, sắc mặt lửa nóng, trong mắt tràn đầy kính sợ, sùng bái.

- Tiêu Thần đạo hữu bảo vệ uy tín Nhân tộc ta, công tích như thế, xin nhận chúng ta cúi đầu.

Trong Nhân tộc, sắc mặt Tôn Kiên đỏ lên, nhiệt huyết sôi trào, trong miệng phát ra một tiếng gầm nhẹ, ngôn từ khẩn thiết, xuất phát từ đáy lòng.

- Tiêu Thần đạo hữu, xin nhận chúng ta cúi đầu!

- Tiêu Thần đạo hữu, xin nhận chúng ta cúi đầu!

- Tiêu Thần đạo hữu, xin nhận chúng ta cúi đầu!

Trăm vạn tu sĩ Nhân tộc, giờ phút này tất cả đều kính cẩn xoay người, hướng về phía Tiêu Thần rời đi, thi lễ.

Khuôn mặt của Tô Tô ửng đỏ, như uống say, càng tăng thêm vài phần khí tức mị hoặc của tiểu nữ nhi, trong con ngươi thanh lệ sinh ra hơi nước nhàn nhạt, ở trong con ngươi cao thấp bốc lên, tất cả đều là kiêu ngạo và tự đắc.

Hôm nay tiểu nha đầu này, trong lòng đã đặt Tiêu Thần tới vị trí thân cận nhất.

Quân Bất Lỗi hận đến nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt tái nhợt, nhưng đứng trong tu sĩ Nhân tộc, lại không thể không theo mọi người xoay người thi lễ, trong nội tâm oán hận không cam lòng như độc trùng, thẳng để mắt hắn biến thành màu đen, như muốn trực tiếp ngất đi.

- Tiêu Thần! Tiêu Thần! Ngươi chờ, Quân Bất Lỗi ta tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi! Ngươi chờ!

Tả Mi đạo tràng.

Tiêu Thần đối với sự tình ngoại giới một chút cũng không biết, sau khi tiến vào Tả Mi đạo tràng, sắc mặt hắn hóa thành bạch quang, lập tức ngất đi. Xuất liên tục chính kiếm, không chỉ có Tiểu Điếm tổn hao Bản Nguyên tinh khí, nguyên thần pháp lực của bản thân hắn cũng hao tổn gần như đạt tới trình độ khô kiệt. Điểm ấy làm bọn người Thụ bá sợ tới mức không nhẹ, cũng may trải qua dò xét phát hiện thương thế không có nặng, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian ngắn là có thể khôi phục.

Ở dưới sự chỉ huy cccThụ bá, Tiêu Thần được an trí ở chỗ tĩnh dưỡng, lúc này đây ngủ say, là suốt mười ngày mười đêm.

Trong hôn mê, tuy ý niệm của Tiêu Thần lâm vào trạng thái ngủ say, lại có thể mơ hồ cảm ứng được có người đang chiếu cố hắn, thỉnh thoảng có một tia lực lượng mát lạnh từ ngoại giới rót vào trong cơ thể, ôn nhuận bình thản, khiến cho hao tổn trong cơ thể dùng một loại tốc độ cực nhanh không ngừng khôi phục.

Nếu không như thế, Tiêu Thần tuyệt đối không thể ở trong mười ngày ngắn ngủn có thể triệt để khôi phục.

Năng lượng mát lạnh từ ngoại giới đưa vào, như mưa xuân, chậm rãi dung nhập trong cơ thể Tiêu Thần, cẩn thận từng li từng tí trợ giúp hắn điều trị hao tổn, thanh lý nội thương mà những năm gần đây nhiều lần trọng thương tích lũy. Tuy những nội thương này rất nhỏ, trước mắt là không thể nhận ra, cảm giác đến, nhưng nếu bỏ mặc, ngày sau lúc tấn chức Thiên Nhân cảnh, tất nhiên sẽ chịu chế ước nhất định. Nhưng hôm nay đã bị hóa đi toàn bộ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...