Đạo (Dịch) – Chương 1253

Oanh!

Oanh!

Oanh!

Ở trước mắt bao người, kiếm ảnh trăm vạn trượng cùng Đại Địa chiến thể 40 vạn trượng ầm ầm va chạm, có lực lượng bàng bạc vô tận từ đó bộc phát, hóa thành thủy triều cuồn cuộn hủy diệt, gào thét bộc phát, quét ngang bát hoang sáu cực.

Thương khung vỡ vụn, không gian phương viên ngàn vạn dặm hóa thành đen kịt, ở trong đen kịt, xuất hiện vô số vết rách ngân bạch, dày như mạng nhện, có lực lượng Không Gian Loạn Lưu cuồng bạo từ đó bộc phát, tàn sát bừa bãi, tu sĩ dưới Thiên Nhân Tam Cảnh rơi vào trong đó, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Đại địa sụp đổ, vô số kình khí từ đó bộc phát, ẩn chứa uy thế mạnh, đơn giản xóa đi ngọn núi, hạp cốc, dòng sông, sinh linh, cỏ cây, cùng với Man Thú cường đại còn sống trong đó, khiến cho địa vực phương viên mấy chục vạn dặm hóa thành Tử Vực.

Trên không trung, thân ảnh của hai đại chiến thể đồng thời lui ra phía sau, mặc dù hình thể Kiếm phong chiến thể của Tiêu Thần hơi nhỏ hơn, nhưng dựa vào bảo vật chi uy lại chiếm cứ thượng phong, chèn ép Đại Địa chiến thể của Khiếu Tam, khiến cho hắn bị thương, trên chiến thể bị kiếm khí cắt ra từng vết thương cực lớn, hơi lộ ra hư ảo.

Bên ngoài mấy chục vạn dặm, vô số cường giả dị tộc sắc mặt tái nhợt, ánh mắt nhìn hai người giao chiến, trong nội tâm lập tức nhấc lên sóng to gió lớn, thân thể cứng ngắc, lạnh thấm mồ hôi, áo bào trên người ướt nhẹp.

Vô luận là Nhân tộc Tiêu Thần hay Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam, cả hai cường hoành, đã xa xa vượt qua bọn hắn tưởng tượng.

Vừa rồi Khiếu Tam đơn giản trọng thương Nhân tộc Quân Bất Lỗi còn chưa nhìn ra như thế nào, lần này cả hai thế lực ngang nhau giao thủ, uy thế triệt để bạo phát ra, lực lượng hủy diệt kinh khủng như vậy, sao mà kinh người!

Đều là tu sĩ Độ Kiếp cảnh, nhưng lẫn nhau chênh lệch lại một trời một vực như thế, không thể tính toán!

Dùng chiến lực của Độ Kiếp đỉnh phong, có thể so với cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh, tư chất như vậy, ở cả Linh giới cũng là tuyệt thế thiên tài trong hàng tỉ tu sĩ mới có một, loại nhân vật này chỉ cần ở trên đường không vẫn lạc, ngày sau tiền đồ chắc chắn không cách nào hạn lượng, có khả năng tu thành Thiên Nhân Ngũ Cảnh, trở thành trụ cột của tộc đàn.

Trong lúc nhất thời, trong ánh mắt sợ hãi của vô số cường giả dị tộc, cũng khó có thể che lấp toát ra vẻ hâm mộ.

Sắc mặt của Khiếu Tam âm trầm, đáy mắt phun ra lệ mang, bên ngoài cơ thể hàn ý đằng đằng, trong nội tâm sát cơ vô hạn. Nhân tộc Tiêu Thần này dựa vào chí bảo bộc phát uy thế mạnh, xác thực viễn siêu hắn tưởng tượng. Lúc này ở người ngoài xem ra, bản thể của Tiêu Thần chiến lực bất quá Thiên Nhân Nhị Cảnh đỉnh phong, hôm nay triển lộ chiến lực, lại có thể so với Thiên Nhân Tam Cảnh đỉnh phong! Chớ xem nhẹ này chỉ là tăng lên một cấp độ, nhưng cả hai tầm đó lại như rãnh trời không thể vượt qua.

Thiên Nhân Nhị Cảnh đỉnh phong so sánh Thiên Nhân Tam Cảnh, chênh lệch một bước, thiên địa khác biệt.

Nhân tộc Tiêu Thần có thể có uy thế này, hiển nhiên là dựa vào bảo vật.

Có lẽ, hắn vẫn xem nhẹ bảo vật trong tay người này.

- Tiếp tục chiến, nhìn ngươi có thể kiên trì bao lâu!

- Đợi ngươi kiệt lực, là thời điểm ta đánh giết ngươi!

Trong nội tâm Khiếu Tam điên cuồng gào thét, chiến thể bộc phát khí thế, lại ra một quyền, giống như Thượng Cổ Ma Thần, uy thế kinh thiên.

Tiêu Thần âm thầm cười lạnh, đối mặt người này ra tay, trong nội tâm không có một chút sợ hãi, chân bước tiến lên, Thanh Phong giơ cao, kiếm ảnh trăm vạn trượng tùy theo mà động, dùng xu thế toái thiên liệt địa ngang nhiên chém rụng. Nếu như trước kia nghênh chiến Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam, tuy tu vi của Tiêu Thần không kém, nhưng cuối cùng nhất khó tránh khỏi kết cục bị thua, nhưng giờ phút này thế cục lại bất đồng.

Ở trong Đạo tràng khổ tu mười năm, tu vi của hắn có tiến bộ không nhỏ, nhưng trọng yếu nhất là Tiểu Điếm. Luyện hóa Hỗn Nguyên linh châu, Tiểu Điếm hao tổn Bản Nguyên tinh khí sớm đã khôi phục lại, uy năng tăng vọt rất nhiều, hôm nay lại lần nữa hiển hóa kiếm ảnh trăm vạn trượng, tuy hao tổn không nhỏ, nhưng tuyệt không phải như Khiếu Tam suy nghĩ, tối đa chỉ có thể ra ba kiếm.

Luyện hóa Hỗn Nguyên linh châu, Tiểu Điếm liền thoát khỏi tình cảnh trước kia bộc phát một kích chí cường, sau đó uể oải không phấn chấn, chỉ có thể tu dưỡng. Điểm ấy hắn tự mình biết, Tiêu Thần biết rõ, nhưng Khiếu Tam không biết, cho nên hắn tin tưởng mười phần, lại không biết mình đã sắp ăn bi kịch.

Oanh!

Oanh!

Trên hư không, có hai đại chiến thể điên cuồng chém giết, khí thế như nước thủy triều mãnh liệt bành trướng, khí tức hủy diệt tràn ngập, trọn phiến không gian hóa thành Tử Vực.

Vô số cường giả dị tộc không ngừng lui ra phía sau, cho đến ngoài 50 vạn dặm mới dừng lại, sắc mặt tái nhợt, khó dấu sợ hãi.

Nhân tộc Tiêu Thần cùng Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam giao chiến bộc phát uy thế, đã triệt để chấn nhiếp bọn hắn.

Bất quá lần này, lại có vô số tu sĩ sắc mặt đại biến, trong mắt lộ ra hung quang .

Cổ Ma Cô Xạ nhíu mày, đồng tử co rút lại, ánh mắt gắt gao rơi vào kiếm thể của Tiêu Thần, tràn ngập khó có thể tin.

- Tiêu Thần này dựa vào bảo vật, nhất định hao tổn rất nặng, trước mắt lại có thể cùng Khiếu Tam chém giết đến nay lại không rơi vào thế hạ phong!

- Điểm ấy làm sao có thể!

Trong lòng hắn gào thét, nhưng mặc cho hắn không tin như thế nào, sự tình tận mắt nhìn thấy lại không dung nghi vấn, Tiêu Thần không chỉ một mực chém giết với Khiếu Tam, hơn nữa còn chiếm thượng phong tuyệt đối, ở dưới hắn chèn ép, mặc cho Khiếu Tam gào thét, cũng không cách nào thoát thân.

Mấy tháng trước, cổ động cường giả dị tộc liên thủ vây giết Tiêu Thần, hôm nay nếu hắn không chết, nhất định sẽ không bỏ qua hắn! Sắc mặt của Cô Xạ một hồi âm tình bất định, trong mắt thần quang chớp liên tục, hiển nhiên đang suy tư đối sách.

Mấy tức sau, hắn ngẩng đầu, đáy mắt bỗng nhiên xẹt qua vài phần hung quang.

Trên mặt của Thanh Đằng cũng nghiêm nghị, âm trầm như nước, phát ra khí tức càng sâm lãnh tới cực điểm. Nhưng nếu nhìn thật kỹ, lại có thể nhìn thấy sợ hãi ở sâu trong đáy mắt của hắn.

Vị cường giả Yêu tộc đỉnh phong này, không thể dừng lại ý sợ hãi sinh ra.

Hắn sợ Tiêu Thần.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng thời điểm loại cảm xúc sợ hãi này hiện ra ở trong lòng hắn, Thanh Đằng nổi giận, lại không cách nào triệt để xóa đi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...