Đạo (Dịch) – Chương 1250

Về phần Ảnh Sát tộc đuổi giết, nếu nói không kiêng kị đương nhiên là lừa mình dối người, nhưng trong lòng của hắn không úy kỵ. Nắm giữ Sát Lục Bản Nguyên, đối với Tiêu Thần mà nói, uy hiếp của Ảnh Sát tộc không thể nghi ngờ bị giảm xuống mấy trăm lần, chỉ cần cẩn thận ứng phó, đến tột cùng ai là con mồi, ai là thợ săn, còn phải cân nhắc lại.

Nhân tộc Hắc y nhân hiện thân, dễ dàng đánh giết Ảnh Sát tộc Yết Ma, lập tức chấn nhiếp vô số cường giả dị tộc.

Sắc mặt của Cổ Ma Cô Xạ bỗng nhiên trở nên cực kỳ khó coi, ánh mắt vô cùng âm trầm, bên ngoài cơ thể có chút sát khí, hàn ý bức người.

Trong nội tâm Yêu tộc Thanh Đằng hung hăng nhảy dựng, có thể nhìn thấu thần thông tàng hình của Ảnh Sát tộc, lại có thể mang cho hắn khí tức nguy hiểm, thân phận của Hắc y nhân trước mắt này có lẽ đã rõ ràng.

Độc Giác Tộc Kim Giác, Mộng Ma tộc Ma Mỵ, Dạ Xoa Tộc U Huyền, Thiên Linh tộc Ngô Quân... tu sĩ dị tộc lúc trước trải qua Thương Nguyệt Hạp chiến đấu, tất cả đều sắc mặt đại biến, có thể tu luyện tới Độ Kiếp cảnh, tự nhiên không có thế hệ tâm tư ngu xuẩn, nhìn một màn quen thuộc trước mắt này, đã đủ để cho bọn hắn nghĩ đến rất nhiều. Tuy không dám xác định, nhưng tám chín phần mười là được rồi.

Quân Bất Lỗi đã bị Tề Vân Phỉ Thúy mang về chỗ Nhân tộc, giờ phút này ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Hắc y nhân kia, trên mặt nhịn không được hơi có chút vặn vẹo, trong nội tâm điên cuồng gào thét:

- Là ngươi! Là ngươi! Lại là ngươi!

- Thương Nguyệt Hạp là như thế, hôm nay vẫn như vậy, Tiêu Thần, xem ra ngươi quả nhiên là khắc tinh của Quân Bất Lỗi ta, ta làm hết thảy đều thành áo cưới cho ngươi, ta không cam lòng! Ta không cam lòng!

- Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam, giết chết hắn! Giết chết hắn!

Con ngươi của Tô Tô ửng đỏ, sinh ra tầng tầng hơi nước, đáy mắt lại tràn đầy mừng rỡ. Ác nhân này quả nhiên không có việc gì, Tô tiểu thư nàng đã sớm đoán được điểm ấy, dùng thủ đoạn của ác nhân, hắn không đi hại người đã có phần khó được, ai còn dám đánh chủ ý tới hắn, mới là tự tìm phiền toái.

Vô số ánh mắt hội tụ đến, gắt gao rơi vào trên người Tiêu Thần, như muốn xốc lên áo đen trên người hắn.

Dùng thân phận Hắc y nhân xuất hiện, vốn là vì hấp dẫn cường giả dị tộc hội tụ ở đây, hôm nay mục đích đã đạt tới, Tiêu Thần sẽ không tiếp tục che lấp, ánh mắt chớp lên, ở trước mắt bao người, trở tay thu hồi áo đen, sắc mặt bình tĩnh nghênh hướng rất nhiều tu sĩ, nhàn nhạt chắp tay nói:

- Chư vị đạo hữu hồi lâu không thấy, rất tưởng niệm a.

Thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng bình thản, toàn bộ không có một chút khí tức khói lửa. Nhưng hết lần này tới lần khác bởi vì đạm mạc vô hại như vậy, lại để rất nhiều tu sĩ ở nơi này khiếp sợ nói không ra lời. Tuy trong nội tâm đã có suy đoán, nhưng giờ phút này thật chứng minh là đúng, vẫn khiến trong lòng bọn họ nhấc lên sóng to gió lớn.

Nhân tộc Tiêu Thần!

Hắc y nhân, là Nhân tộc Tiêu Thần!

Trong lúc nhất thời, vô số cường giả dị tộc sắc mặt đại biến, dù là Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng… cường giả đỉnh phong của dị tộc, sắc mặt cũng nhịn không được trầm xuống, càng không nói đến người khác.

Ngày đó một kiếm kinh diễm kia, triển lộ ra uy năng, mặc dù đã cách mấy tháng, nhưng vẫn rõ mồn một trước mắt, như sau một khắc tu sĩ Nhân tộc khí tức ôn nhuận, sắc mặt bình tĩnh kia sẽ hóa thành Thượng Cổ hung thú, phóng thích uy năng hủy thiên diệt địa, bôi diệt vô số sinh linh. Không cần ai đề điểm, vô số tu sĩ dị tộc bắt đầu chậm rãi lui ra phía sau, ánh mắt ẩn ẩn có vẻ sợ hãi, cho đến ra ngoài mấy ngàn dặm mới dừng lại, sắc mặt hơi có vẻ bất an.

Một người chi uy, cường hoành như thế, đã đủ tự ngạo.

Bất quá vào thời khắc này, lại đột nhiên có một tiếng cười khẽ vang lên, tuy ngữ khí không nặng, nhưng bởi vì hình thể của hắn quá lớn, cho nên phát huy ngạo nghễ lạnh lùng vô cùng tinh tế.

- Ngươi là Nhân tộc Tiêu Thần?

Tiếng gầm cuồn cuộn từ trong miệng của Đại Địa chiến thể 40 vạn trượng phát ra, người mở miệng tất nhiên là Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam.

Nương theo tiếng gầm truyền đến, các cường giả dị tộc bị uy thế của Tiêu Thần chấn nhiếp, sắc mặt trắng bệch liên tục phục hồi tinh thần lại, trong mắt nhiều mấy phần thần thái khác thường. Tiêu Thần này lại có cái gì phải sợ, Khiếu Tam hiển nhiên không có hảo cảm với hắn, tuy tu sĩ Nhân tộc này mạnh, nhưng chẳng lẽ còn có thể đánh bại Khiếu Tam.

Vừa rồi Đại Địa chiến thể 40 vạn trượng ra tay, bộc phát uy năng, đã để bọn hắn triệt để khiếp sợ, lực lượng hủy thiên diệt địa, so với tu sĩ Thiên Nhân Tam Cảnh ra tay cũng không kém. Bình tĩnh mà xem xét, Khiếu Tam này xác thực là người trong tộc đàn thí luyện từ trước đến nay, triển lộ uy năng mạnh nhất, thậm chí vượt xa Ma tộc Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng, thậm chí Tiêu Thần!

Thế cục hôm nay, Khiếu Tam này hiển nhiên không có hảo ý với Tiêu Thần.

Trong lúc nhất thời, hình tượng của Khiếu Tam ở trong nội tâm các cường giả dị tộc lập tức cao lớn .

- Ha ha, Khiếu Tam đạo hữu nói không sai, người này đúng là Tiêu Thần.

Cô Xạ nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt rơi vào trên người Tiêu Thần, thoáng thở dài, chắp tay nói:

- Tiêu Thần đạo hữu hồi lâu không thấy, như trước phong độ tư thái không giảm a.

- Ngày đó thất bại, bản Ma tâm phục khẩu phục.

Dùng tính tình của ma đầu kia, cho dù là thua, cũng tuyệt không phải là người nói ra loại lời này, xem ra là có thâm ý khác.

Thanh Đằng nghe vậy, trong con ngươi hẹp dài chớp lên lục mang, gật đầu nói:

- Cô Xạ đạo hữu nói không sai, bản yêu từ trước đến nay tự cho mình rất cao, nhưng so sánh với Tiêu Thần đạo hữu lại có chênh lệch không nhỏ, trong nội tâm cũng có chút bội phục.

Nếu người bình thường mở miệng cũng không cái gì, nhưng Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng là nhân vật bậc nào, hai người mở miệng nâng Tiêu Thần lên như thế, đến tột cùng vì sao?

Nhưng không đợi các dị tộc suy đoán, Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam kia đã lạnh lùng cười cười nói:

- Nhân tộc Tiêu Thần, ta nghe nói qua uy danh của ngươi, tu vi cũng không quá đáng lơ lỏng bình thường, bất quá là dựa vào uy năng của bảo vật a.

- Ta cố ý tới đây, chính là muốn gặp chư vị cường giả dị tộc, ngươi đã ở chỗ này thanh danh thịnh nhất, như vậy ta cùng ngươi chiến một hồi, chỉ cần đánh chết ngươi, ta tự nhiên có thể cướp đoạt hết thảy quầng sáng trên người của ngươi.

- Nhân tộc Tiêu Thần, chớ có trì hoãn, đến cùng ta chiến.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...