Đạo (Dịch) – Chương 1248

Nếu như dùng tu vi này nghênh chiến Khiếu Tam, tất nhiên là hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng trong tay hắn còn có Tiểu Điếm, mà Tiểu Điếm lại luyện hóa một viên Hỗn Nguyên linh châu chưa hoàn toàn thành hình, cho nên, hết thảy đều có thể.

Nhân tộc Hắc y nhân khoan thai đến chậm, lúc hiện thân lại tay cầm một thi thể, sự tình quái dị như thế, tự nhiên hấp dẫn vô số tu sĩ chú ý.

Cổ Ma Cô Xạ nhíu mày, trong mắt hiện lên vài phần kinh nghi, người tới mặc áo đen che chắn dung mạo không cách nào thấy rõ, nhưng chẳng biết tại sao, dưới khí tức cảm ứng, lại làm cho trong lòng của hắn sinh ra vài phần quen thuộc.

Người này, giống như là trước kia ở nơi nào bái kiến.

Trong nội tâm Yêu tộc Thanh Đằng nhảy dựng, ánh mắt rơi vào trên người Hắc y nhân, trong nội tâm có kiêng kị nhàn nhạt, ở trong kiêng kị, thậm chí xen lẫn vài phần sợ hãi.

Sợ hãi?

Dùng thân phận tu vi của hắn, khi nào trong nội tâm xuất hiện qua ý niệm như vậy.

Trừ khi…

Nghĩ đến một kiếm kinh diễm ngày đó, Thanh Đằng bỗng nhiên ngẩng đầu, đồng tử kịch liệt co rút lại, trên mặt âm tình bất định.

Chỗ Nhân tộc, Tô Tô nhìn Hắc y nhân ngoan tâm thủ lạt, gạt bỏ vô số dị tộc, tạo sát nghiệt ngập trời trong truyền thuyết kia, nhưng trong lòng không có chán ghét như trong tưởng tượng, ngược lại có loại cảm giác quen thuộc nhàn nhạt quanh quẩn.

Thân ảnh ấy rất quen thuộc.

Có người cảm thấy hiếu kỳ với thân phận của Hắc y nhân, nhưng càng nhiêu tu sĩ hiếu kỳ là thân phận thi thể trong tay hắn, chắc hẳn cử động lần này của Hắc y nhân tuyệt không phải vô cớ, nên có dụng ý của hắn mới đúng.

Dụng ý này là cái gì?

Nhưng không cần bọn hắn hao phí thời gian quá lâu suy đoán, thế cục trong tràng biến hóa cũng đã chứng minh hết thảy.

Trên đỉnh đệ thập nhị phong, Ảnh Sát tộc Yết Ma nhìn thi thể trong tay Tiêu Thần, thân thể không bị khống chế run rẩy, sắc mặt dần dần trắng bệch, ánh mắt lại từ sâm lãnh vô tình hóa thành vẻ âm lệ, càng ẩn ẩn có vẻ khó có thể tin.

Đơn giản là thi thể trong tay Tiêu Thần, hắn nhận thức.

Ảnh Sát tộc Yết Linh, huynh trưởng của Yết Ma, tư chất so với hắn còn cao hơn rất nhiều, lần này nhận được hắn truyền tin từ một chỗ thí luyện của tộc đàn đến nơi này, trợ giúp hắn đánh chết Nhân tộc Tiêu Thần kia.

Nhưng giờ phút này lại chết, chết ở trong tay Nhân tộc Hắc y nhân.

Không có khả năng, dùng thủ đoạn của Yết Linh, trừ tu sĩ Thiên Nhân Tam Cảnh trở lên, ai có thể giết chết hắn! Nếu nói chiến lực của Hắc y nhân này có thể địch cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh, điểm ấy hắn tuyệt không tin.

Nhưng bất luận như thế nào, sự thật đã chứng minh, không dung hắn nghi vấn.

Yết Ma thở sâu, bước chân phóng ra, chậm rãi tiến lên, khí tức bên ngoài cơ thể âm lãnh, có hàn ý vô tận từ trong đó phát ra.

Khiếu Tam khẽ nhíu mày, hôm nay hắn chưa thu tay lại, giờ phút này Hắc y nhân kia hiện thân tự nhiên là con mồi của hắn, Yết Ma chạy tới, tự nhiên làm cho trong lòng của hắn không vui. Nhưng trầm ngâm một lát, hắn cũng không phát tác, mà đè ý niệm trong nội tâm xuống.

Thực lực của Ảnh Sát tộc không kém, lại có chút bao che khuyết điểm, hắn cũng không muốn bởi vì việc này mà trêu chọc phiền toái.

Huống hồ người này cũng không ngu xuẩn, đã từ trên khuôn mặt của Yết Ma nhìn ra vài phần mánh khóe.

Ảnh Sát tộc Yết Ma đột nhiên cắm vào, lập tức hấp dẫn vô số ánh mắt chú ý, ở dưới vạn chúng chúng mục, người này nhàn nhạt mở miệng:

- Là ngươi giết hắn?

Thanh âm bình thản, nhưng lại tĩnh mịch tới cực điểm, không có một chút cảm xúc chấn động.

Tiêu Thần đã mang hắn thi thể đến, tự nhiên sẽ không phủ nhận, lập tức gật đầu nói:

- Đúng vậy.

Yết Ma cần tuyệt đối không phải nguyên do trải qua, mà là một câu trả lời xác thực, là phải hay không phải, không có cái khác.

Yết Ma ngẩng đầu, ánh mắt u lãnh rơi vào trên người Tiêu Thần, trầm mặc một lát, đột nhiên mở miệng:

- Hôm nay, ngươi phải chết!

- Vô luận như thế nào, ai cũng không thể cứu ngươi!

Thanh âm chưa rơi xuống, thân ảnh của người này không hề báo hiệu biến mất không thấy gì nữa.

Ảnh Sát tộc, thần thông tàng hình.

Tiêu Thần ngẩng đầu, đôi mắt có chút sáng ngời, lập tức quy về bình tĩnh, đứng im ở trong hư không, cũng không có nửa điểm tiếng động. Mấy tức sau, không hề báo hiệu, hắn một tay hóa đao, xen lẫn lực đạo vô tận hung hăng chém rụng.

Oanh!

Tuy cổ tay là huyết nhục, nhưng ở dưới lực lượng khủng bố gia trì, bộc phát ra uy năng lại cực kỳ đáng sợ, dưới chém rụng, không gian quanh thân chấn động, tiếp theo từng mảnh vỡ vụn.

Khi thủ đao chém ra, từ trong hư không, đột nhiên có một thân ảnh bị cưỡng ép bài trừ, đúng là Ảnh Sát tộc Yết Ma kia, người này đang muốn chuẩn bị động thủ, lại bị Tiêu Thần chiếm trước tiên cơ, tất nhiên là có chút chật vật, trong nội tâm lại nảy sinh ác độc, không tránh không né, liều mạng thừa nhận một quyền này, muốn dùng chủy thủ trong tay vạch phá thân thể đối thủ, dù chỉ là một chút vết thương, độc tố trên dao găm cũng đầy đủ giết chết hắn.

- Mặc dù trọng thương, cũng phải giết chết ngươi!

- Tu sĩ Nhân tộc, chết đi cho ta! Chết! Chết!

Trong lòng người này điên cuồng gào thét.

Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, cũng đã khám phá ý niệm trong đầu hắn, đáy mắt lóe lên lệ mang, động tác không dừng lại một chút, càng không có sợ hãi tránh lui.

Một quyền oanh ra, linh quang chớp lên, nắm ở trong tay.

Dị bảo… Phá Phong Nhận, thu hoạch từ trong ba vạn không gian giới chỉ, chuyên phá các loại phòng hộ cấm chế, uy năng rất mạnh. Thân thể Yết Ma này lơ lỏng bình thường, dám can đảm cùng hắn đối chiến, bất quá là mượn nhờ vòng bảo hộ đen nhánh kia, nếu như nó có thể phá, xem hắn sẽ rơi vào kết cục gì.

PHỐC!

Dao găm đâm rách huyết nhục, độc tố lập tức bộc phát, dùng huyết dịch làm môi giới, mang tất cả mà đi, nhanh chóng mãnh liệt.

- Chết đi!

Trong nội tâm Yết Ma dữ tợn gào thét, độc tố nhập thể, dù là cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh bình thường cũng không cách nào bảo toàn bản thân, Nhân tộc Hắc y nhân này hẳn phải chết.

Mà cùng lúc đó, cổ tay của Tiêu Thần rơi xuống, linh lực bộc phát, một tầng ô quang mịt mờ lấp lóe.

Yết Ma cười lạnh, hắn có bảo vật hộ thể, tu sĩ dưới Thiên Nhân Tam Cảnh tuyệt đối không cách nào một kích đánh giết hắn, huống chi hôm nay độc tố đã xâm nhập, sợ là ngay lập tức, người này liền phải thừa nhận kịch độc cắn trả, hóa thành huyết thủy trên đất, hình thần câu diệt.

Chương 1249vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...