Người này hiển nhiên cũng là thế hệ thân có đại cơ duyên đại tạo hóa, ngày đó bị thua chẳng những không có tinh thần sa sút, ngược lại để cho tu vi của hắn đột phá.
Chỗ Nhân tộc, thanh âm trầm trồ khen ngợi lập tức vang vọng Thiên Địa, vẻ phức tạp trong ánh mắt quét qua sạch sẽ.
Khi Quân Bất Lỗi mang theo uy năng ngập trời hàng lâm lần nữa, thân ảnh mơ hồ của hắn ở trong nội tâm của tu sĩ Nhân tộc cấp tốc ngưng thực, cảm xúc kính sợ, sùng bái không bị khống chế sinh ra.
Nhân tộc là một tộc đàn kỳ quái như vậy, lúc người thất ý chán nản không người hỏi thăm, trào phúng không dứt, chỉ khi nào xoay người phóng lên trời, trước kia mọi thứ đều bị quên đi, như cũ là thiên chi kiêu tử cao cao tại thượng, được vạn người kính ngưỡng.
Chính như Quân Bất Lỗi hôm nay.
Lang Thương Thập Nhị Khúc, từ hôm nay trở đi, có lẽ nên đổi thành Lang Thương Thập Nhất Khúc càng thêm thỏa đáng, đơn giản là đệ nhất phong hôm nay ở dưới một kích khủng bố của Quân Bất Lỗi, đã bị đục lỗ, hóa thành đá vụn rơi trên đất.
Giang Hà bị cưỡng ép xóa đi, hội tụ ở cùng một chỗ trở nên càng thêm lớn mạnh bành trướng, ầm ầm chảy mạnh.
Phương xa phía chân trời, có linh quang lập loè, uy áp lành lạnh từ đó bay ra. Một mũi tên của Lục Nghệ Đại Nho nghiền nát đệ nhất phong xong cũng không tiêu tán, tương tự đi về phía trước, lao thẳng tới đệ nhị phong.
Quân Bất Lỗi hăng hái, cảm ứng đến tu sĩ Nhân tộc phát tán ra cuồng nhiệt cùng sùng bái, chỉ cảm thấy lồng ngực nhiệt huyết bành trướng, muốn thiêu đốt lấy hắn.
- Nhân tộc Quân Bất Lỗi ở đây, ai dám ngăn cản ta, kết cục chính là như thế!
Nói xong chiến thể cất bước đi về phía trước, nhìn như chậm chạp, kì thực nhanh như bôn lôi gào thét.
Tô Tô nhìn về phía bóng lưng của Quân Bất Lỗi, đầu lông mày có chút nhăn lại, tình cảnh trước mắt để cho nàng nghĩ đến thân ảnh kia, nhịn không được có chút cắn môi, trong mắt hiện lên vài phần lo lắng:
- Không biết bây giờ, ác nhân ngươi đến tột cùng ở địa phương nào?
- Bọn hắn đều nói ngươi đã chết, nhưng ta không tin, Tô Tô cảm thấy, ngươi rất nhanh sẽ trở lại!
Không giống với tiểu nha đầu, ánh mắt Yên Nhiên, Tề Vân, Phỉ Thúy nhìn Quân Bất Lỗi, chỉ toát ra vẻ hưng phấn.
Quân sư huynh, rốt cục trở lại!
Nương theo Quân Bất Lỗi đi về phía trước, đội ngũ tu sĩ như thủy triều bắt đầu cấp tốc khởi động, tất cả đều muốn biết, tu sĩ Nhân tộc này lại có thể xông đến nơi nào.
Không giống với rất nhiều cường giả dị tộc sắc mặt phức tạp, khí thế của tu sĩ Nhân tộc tăng lên, quét qua thế cục mấy tháng qua đê mê không phấn chấn, phát ra khí thế không ngừng tăng vọt, mơ hồ chè ép dị tộc quanh thân.
Khoảng cách mấy vạn dặm, dùng tu vi của tu sĩ Độ Kiếp, trong chốc lát là có thể vượt qua.
Ở dưới vô số tu sĩ ánh mắt chú mục, Quân Bất Lỗi thi triển Nho môn Lục Nghệ thần thông, ngưng tụ mũi tên một lần hành động xuyên thủng ba tòa hùng phong, hao hết năng lượng tiêu tán không thấy, kéo dài qua hơn mười vạn dặm, trọng thương 12 tên tu sĩ đỉnh phong của dị tộc, uy năng vô cùng, trong lúc nhất thời uy danh đại chấn.
Trong lúc nhất thời, khiến cho vô số tu sĩ sắc mặt đại biến, ở trong đó từ đệ tứ phong bắt đầu, cho đến thập ngị phong.
Cổ Ma Cô Xạ nhíu mày, trong đôi mắt có kiêng kị, nhưng thần sắc lại bình tĩnh, cũng không hiện ra nửa điểm thất kinh.
Yêu tộc Thanh Đằng đồng dạng mặt không biểu tình, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể phát hiện trong đôi mắt hắn có chút lục mang không ngừng xẹt qua, ẩn hiện khắc nghiệt.
Trong mắt Ảnh Sát tộc Yết Ma có vài phần oán độc hận ý, không biết có phải vì thông qua Quân Bất Lỗi trước mắt biểu hiện, mà liên tưởng đến một tu sĩ Nhân tộc khác hay không, một gia hỏa có thể đơn giản khám phá thần thông của hắn.
Ở trong bốn người, chỉ có Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam là bình tĩnh nhất, hắn thậm chí chưa từng trợn mắt đi liếc nhìn, cứ yên tĩnh mà ngồi, giống như một tòa vạn trượng hùng phong, khí tức trầm ổn.
Về phần 32 tên tu sĩ đỉnh phong của dị tộc phía trước, thì sắc mặt âm tình bất định, hiển nhiên ý niệm trong đầu đang cấp tốc bốc lên.
Tuy thể diện trọng yếu, nhưng nếu so sánh với tánh mạng, hiển nhiên không đáng giá nhắc tới.
Cho nên không dùng thời gian quá lâu cân nhắc, cường giả dị tộc đã có quyết định.
XÍU...UU!!
XÍU...UU!!
Độn quang chớp liên tục, 32 vị cường giả đỉnh phong của tộc đàn đều đứng dậy chủ động tránh lui, hiển nhiên tự nhận không phải là địch thủ của Quân Bất Lỗi, liền không tiếp tục ra tay ngăn trở, để tránh tự rước lấy nhục.
- Uy vũ!
- Uy vũ!
- Uy vũ!
Tu sĩ Nhân tộc thấy tình hình này, đại bộ phận sắc mặt đỏ lên, trong miệng liên tục gầm nhẹ. Kinh nghiệm khuất nhục, hôm nay Quân Bất Lỗi bỗng nhiên nổi tiếng, cả Nhân tộc rốt cục có thể hãnh diện, tất nhiên là mỗi người vui mừng.
Trong lồng ngực Quân Bất Lỗi hào khí bốc lên, Nho đạo chiến thể vượt qua bát phong, xuyên qua mấy chục vạn dặm, đi vào trước Thập Nhị Phong của Lang Thương Thập Nhị Khúc, ánh mắt ngưng trọng, lại tràn ngập chiến ý cùng với tự tin tuyệt đối.
Hôm nay tu vi của hắn tiến nhanh, lại mang theo khí thế ngập trời mà đến, ai có thể ngăn cản.
Đã không muốn lui ra phía sau, vậy liền chỉ có chết!
Trên Thập Nhị Phong, Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng, Ảnh Sát tộc Yết Ma và Đại Địa Cự Nhân tộc Khiếu Tam sóng vai mà đứng, sắc mặt bình tĩnh, nhìn về phía Nho đạo chiến thể kia, cũng không có ý sợ hãi.
Có khí tức bàng bạc từ trong cơ thể chậm rãi dật tán, xông lên trời, quấy phong vân biến sắc.
Bốn người bộc phát khí thế, mơ hồ tương liên, sinh ra uy áp mênh mông cuồn cuộn, khiến cho cả phiến Thiên Địa giờ phút này không dám lên tiếng.
Trong nội tâm Quân Bất Lỗi hơi run sợ, dùng chiến lực của hắn tự nhận tuyệt không kém bất luận ai trong đó, nhưng nếu muốn lấy một địch bốn, hắn thua không nghi ngờ, tuyệt không có một chút khả năng chiến thắng, ý niệm trong đầu lập tức chuyển động, trầm giọng quát khẽ:
- Nhân tộc Quân Bất Lỗi ở đây, không biết bốn vị đạo hữu, ai muốn đi đầu ra tay, cùng tại hạ chiến một hồi!
Thanh âm trầm thấp, hóa thành tiếng gầm, khí thế mười phần, rồi lại điểm danh cần một mình giao chiến.
Trong lòng hắn đã làm tốt ý định, nếu bốn người trước mắt thật muốn liên thủ khó xử hắn, hắn liền lập tức bứt ra rời đi, dùng tu vi của hắn hôm nay, nếu một lòng bảo vệ tánh mạng bỏ chạy, bốn người này cũng mơ tưởng lưu hắn lại.
Bình luận