Đạo (Dịch) – Chương 1242

Khiếu Tam lắc đầu, tuy là mở miệng bình thường, nhưng thanh âm bộc phát ra, ầm ầm trầm thấp như sấm rền, tản mát ra khí tức áp bách rất mạnh.

Yết Ma mặt không biểu tình, lần này hắn vốn là tham gia náo nhiệt mà đến, đối với có thể ra tay hay không lại không để ở trong lòng, dù sao Hắc y nhân kia lại có đảm lượng, cũng tuyệt đối không dám trêu chọc đến Ảnh Sát tộc hắn.

Về phần Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng, hai người liếc nhau, lại hiện lên vài phần dị sắc. Nếu không nắm chắc lực lượng, Nhân tộc Hắc y nhân kia có thể hung hăng càn quấy bá đạo, tuyên bố người không phục tất cả đều có thể tới khiêu chiến sao.

Nói sau tuy cuối cùng khả năng không có cơ hội ra tay, lại cũng không có tổn thất a. Bọn hắn bản ý chính là muốn giết chết Hắc y nhân, chết như thế nào, chết ở trong tay người nào đều không trọng yếu. Nhưng vạn nhất người này thật có đại thần thông, thực lực cường hoành, bọn hắn tọa trấn Thập Nhị Phong cũng có thể chuẩn bị, ứng đối không đến mức luống cuống tay chân.

Nói ngắn lại, đối với phân phối trước mắt, hai người bọn họ vẫn tương đối thoả mãn.

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

Tiếng xé gió gào thét truyền đến, 48 cường giả đỉnh phong của dị tộc riêng phần mình tách ra, thi triển thần thông thuấn di, thẳng đến hùng phong mà mình tuyển định.

Lang Thương Thập Nhị Khúc, kéo dài mấy chục vạn dặm, khoảng cách giữa các đỉnh núi cũng hơn ba vạn dặm, thế núi hiểm trở, rừng rậm trải rộng, tất cả đều là nơi hiếm có dấu chân người, sinh hoạt không biết bao nhiêu Man Thú cường đại làm mưa làm gió, là Cấm khu của tu sĩ. Nhưng hôm nay, những Sơn Đại Vương này lại bị tao ương.

48 tên cường giả đỉnh phong của tộc đàn, tu vi yếu nhất cũng gần như Thiên Nhân cảnh, ngang nhiên xâm nhập, lập tức lọt vào Man Thú cường đại tập sát. Những Man Thú này, tuy thực lực cường đại, nhưng giờ phút này đối mặt địch nhân lại có thể so với tồn tại Thiên Nhân cảnh, thường thường gào thét ra tay, sẽ bị trực tiếp đánh giết.

Trong lúc nhất thời, tiếng thú rống gầm gừ vang vọng mấy chục vạn dặm.

Càng có tu sĩ các tộc phô thiên cái địa mà đến, chỗ trải qua giống như châu chấu quá cảnh, bất luận thiên tài địa bảo, Man Thú cường đại gì cũng bị càn quét sạch sẽ.

Hỗn loạn kéo dài gần như gần nửa ngày, mới miễn cưỡng khôi phục lại bình tĩnh, trong Lang Thương Thập Nhị Khúc đã không còn Man Thú tồn tại, chân núi, giữa sườn núi, trên sườn núi, đỉnh núi riêng phần mình có một gã cường giả đỉnh phong của tộc đàn khoanh chân ngồi, khí tức rét lạnh, lạnh lùng khắc nghiệt.

Vô số tu sĩ tản ra ở giữa núi rừng, thỉnh thoảng có tu sĩ cùng người quen châu đầu ghé tai, nghị luận liên tục.

Nhân tộc Hắc y nhân trắng trợn tàn sát tu sĩ các tộc, hôm nay đưa tới nhiều người tức giận đến đánh giết hắn. 48 vị tu sĩ đỉnh phong của tộc đàn ở đây, dù hắn có uy năng ngập trời, cũng chung quy khó tránh khỏi kết cục vẫn lạc.

Nơi này thanh thế to lớn như thế, Hắc y nhân nhất định có thể nhận được tin tức, trước mắt chỉ xem hắn đến tột cùng có dám tới hay không?

Đến, thập tử vô sinh.

Trốn, thanh danh mất sạch.

Lựa chọn này không thể nghi ngờ cực kỳ khó khăn.

- Thế cục trước mắt ai cũng có thể nhìn rõ ràng minh bạch, rất nhiều cường giả dị tộc liên thủ muốn lưu Nhân tộc Hắc y nhân ở chỗ này.

Dù hắn thật có tu vi cường hoành, còn có thể chém liên tục 48 người sao, một khi bị thua, liền chỉ có một con đường chết.

- Đạo hữu nói cực kỳ có lý, tin tức ở Lang Thương Thập Nhị Khúc hôm nay đã truyền ra, Hắc y nhân kia nhất định có nghe thấy, có lẽ hôm nay đã âm thầm đào tẩu cũng có khả năng.

- Hắc hắc, nếu thật như thế, thế tất sẽ để cho cả Nhân tộc mặt mũi quét rác, mặc dù Hắc y nhân không chết, ngày sau cũng mơ tưởng lần nữa được tộc đàn coi trọng.

- Kiên nhẫn chờ đợi, chỉ cần tiếp qua không lâu, sự tình liền sẽ được phơi bày.

Theo thời gian trôi qua, tiếng nghị luận ầm ĩ mà lên, càng lúc càng lớn, đại bộ phận tu sĩ dị tộc nhận định Hắc y nhân sợ hãi không dám đến, hôm nay đã quay người đào tẩu, không biết trốn ở đâu không dám gặp người. Ý niệm trong đầu chuyển động, ánh mắt nhìn về phía Nhân tộc càng nhiều mấy phần mỉa mai trào phúng.

Đối mặt rất nhiều ánh mắt của cường giả dị tộc, sắc mặt của tu sĩ Nhân tộc âm trầm như nước, trong mắt có vẻ đắng chát tràn ngập.

Quân Bất Lỗi mặt không biểu tình, nhưng trong lòng càng thêm vui mừng.

Nếu như Hắc y nhân không dám hiện thân, tu sĩ Nhân tộc tất sẽ lâm vào thung lũng, cảm xúc sa sút, nếu như hắn có thể ở thời khắc mấu chốt động thân ra, bảo vệ uy tín của Nhân tộc, thế tất có thể trùng chấn uy danh, vãn hồi ảnh hưởng mặt trái lúc trước.

- Quả nhiên là trời cũng giúp ta, Hắc y nhân, ngươi khổ tâm kiến tạo ra cục diện, lại cho ta cơ hội, đã như vậy, tại hạ liền không khách khí.

Quân Bất Lỗi tâm niệm vừa động, bên ngoài cơ thể chớp lên linh quang, một bước phóng ra, thân ảnh lập tức xuất hiện ở trên hư không, hấp dẫn vô số tu sĩ ánh mắt kinh nghi.

Một lần nữa tìm lại cảm giác được người chú mục, để cho trong lòng của hắn vô cùng tốt, thở sâu, trầm giọng nói:

- Tu sĩ Nhân tộc ta tuyệt không phải thế hệ nhu nhược, Hắc y nhân đã không dám đến ứng chiến, Lang Thương Thập Nhị Khúc này liền do tại hạ xông một lần!

Nói xong, uy áp bàng bạc lập tức từ trong cơ thể hắn bộc phát ra, chính khí mênh mông cuồn cuộn phóng lên trời, cuốn động cả phiến thiên địa, linh lực cổ đãng không ngớt, hóa thành năng lượng triều tịch.

Nho đạo chiến thể 33 vạn trượng!

Đỉnh đầu đội tinh quan, mặc thanh bào, cầm trong tay Cổ Trúc quyển, trong con ngươi hẹp dài thần quang ôn nhuận lập loè, trong suốt một mảnh.

Chiến thể này cũng không phải là Quân Bất Lỗi dựa vào 36 tấm Chư Tử bản thảo thi triển, mà bằng vào thần thông bản thân ngưng tụ ra, lực lượng hoàn toàn bị hắn khống chế, uy năng so sánh với trước kia còn mạnh hơn mấy phần.

Từ điểm này có thể nhìn ra được, ngày đó chiến một trận bị thua, người này nhất định được cơ duyên khiến cho tu vi tiến nhanh, nếu không tuyệt đối không cách nào có được uy thế trước mắt.

Khí tức mênh mông cuồn cuộn phá thể mà ra, tràn ngập cả phiến không gian, uy thế mạnh, khiến cho vô số tu sĩ dị tộc sắc mặt trắng bệch, lúc này mới đè xuống ý niệm khinh thị trong đầu. Mặc dù thua, nhưng Quân Bất Lỗi dù sao cũng là Quân Bất Lỗi, uy năng của hắn, viễn siêu tu sĩ bình thường có thể so sánh. Chỉ cần chiêu thức ngưng tụ chiến thể ấy, giơ tay nhấc chân, liền đủ để nhẹ nhõm đánh giết vô số tu sĩ nơi này.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...