Đạo (Dịch) – Chương 1236

Con sâu cái kiến còn sống tạm bợ, huống hồ tu sĩ.

Cơ duyên đặt chân đại đạo, khổ tu đến nay mới có chút thành tựu, được pháp lực to lớn, hưởng thọ nguyên lâu dài, ai nguyện ý chết như vậy. Cho nên biết rõ hi vọng mịt mù, nhưng 6 tên tu sĩ Dạ Xoa Tộc này vẫn điên cuồng chạy thục mạng.

Bất quá sau một khắc, thân thể của bọn hắn cứng đờ, hư không quanh thân ngưng tụ thành lao lung, phong trấn bọn hắn trong đó, mặc cho bọn hắn giãy dụa như thế nào, cũng không thể đào thoát, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía bàn tay đập rơi kia, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.

Tiếng thét năm phần không cam lòng, ba phần sợ hãi, hai phần oán độc im bặt mà dừng, nổ mạnh kinh thiên lập tức bộc phát, bụi bậm xông lên trời, phương viên vạn dặm phong vân biến sắc.

Một lát sau, đợi cho bụi mù tiêu tán, hết thảy quy về bình tĩnh, nơi này sớm đã không người, chỉ có thủ ấn ngàn trượng và vô số khe rãnh lan tràn ở trên mặt đất, mới có thể chứng minh lúc trước nơi này đã phát sinh hết thảy.

Hắc bào nhân là Tiêu Thần, sau khi hắn ly khai đạo tràng, liền hóa thân thành Hắc y nhân, gặp được 15 tên tu sĩ Độc Giác Tộc, 6 tên tu sĩ Dạ Xoa Tộc, tất cả đều giết, cơ duyên bảo vật bị hắn lấy đi.

Nhưng chuyện hôm nay tuyệt không phải kết thúc, bất quá chỉ là bắt đầu. Ngày đó bị thương tổn, hôm nay không chết, dùng tính tình của Tiêu Thần, tất nhiên là sẽ không nuốt vào, tự nhiên là có thù báo thù, có oán báo oán.

- Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng, Ảnh Sát tộc Yết Ma, Độc Giác Tộc Kim Giác, Thiên Linh tộc Ngô Quân… Ta nghĩ dùng không được bao lâu, chúng ta sẽ lại gặp mặt lần nữa.

- Đầu lâu của các ngươi, ta nhất định sẽ đích thân tới lấy.

Tiêu Thần than nhẹ, đạm mạc khắc nghiệt.

Trên hư không, có tu sĩ cất bước đi về phía trước, nhìn như chậm chạp, kì thực nhanh như bôn lôi, chớp động tầm đó, gào thét đi về phía trước, cái gọi là trong nháy mắt vượt qua nghìn dặm, không ngoài như vậy.

- Chạy mau!

- Trở về tập kết cao thủ Nhân tộc ta, tìm Ma tộc báo thù!

- Dị tộc đáng chết, hôm nay muốn lưu lại gia gia, các ngươi cũng phải trả một cái giá lớn.

- Sát! Sát! Sát! Giết một cái đủ vốn, giết hai cái có lợi nhuận!

50 tu sĩ Nhân tộc bị nhốt ở trong một sơn cốc, nam nữ đều có, sắc mặt đều trắng bệch, nếu không phải trên đỉnh đầu có pháp bảo phòng hộ phẩm chất phi phàm, chỉ sợ giờ phút này sớm đã bị công phá phòng hộ. Bất quá tuy trước mắt có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình, nhưng lại cực kỳ không ổn, tuyệt đối không cách nào kiên trì lâu dài. Nếu lúc này không có thủ đoạn bảo vệ tánh mạng khác, những tu sĩ Nhân tộc này tuyệt đối không cách nào may mắn thoát khỏi khó khăn.

Lúc trước tu sĩ Nhân tộc đã mấy lần đột phá, lại bị cường lực ngăn trở, đơn giản là ở chung quanh sơn cốc, có gần 200 tên cường giả dị tộc các cứ một phương, liên thủ chèn ép.

Thô thô sơ giản lược nhìn lại, tu sĩ dị tộc chia làm ba bộ phận, Ma, Yêu hai tộc độc chiếm một phương, Địa Linh tộc, Thiên Linh tộc liên thủ chiếm cứ một mặt khác, vô luận là số lượng hay tu vi tu sĩ, ba bên này đều có thể đơn giản diệt sát hơn 50 tu sĩ Nhân tộc, bất quá đề phòng bức bách quá chặt làm cho Nhân tộc liều chết phản công bị tổn thất, cộng thêm đối với hai phe khác còn có kiêng kị đề phòng, làm cho tu sĩ ba phương không cách nào đồng tâm hiệp lực ra tay, chiến cuộc mới có thể kéo dài đến lúc này.

Bất quá trước mắt cũng đã đến thời khắc cuối cùng, đại bộ phận tu sĩ Nhân tộc đã bị thương, pháp lực trong cơ thể khô kiệt, chỉ sợ không cách nào kiên trì quá lâu.

Khóe miệng của tu sĩ dị tộc đều toát ra vẻ dữ tợn.

Sau chiến dịch Thương Nguyệt Hạp, tuy Nhân tộc uy danh đại chấn, nhưng Quân Bất Lỗi bị thua mai danh ẩn tích, Tiêu Thần bị thương bỏ chạy không biết tung tích, cả Nhân tộc không người đầu lĩnh, hơn nữa có người âm thầm thôi động, dần dần hình thành thế cục tu sĩ các tộc liên thủ chèn ép Nhân tộc. Cũng chính bởi vì như thế, mới sẽ xuất hiện cục diện bốn tộc hợp tác vây giết tu sĩ Nhân tộc hôm nay.

Mà sự tình như hôm nay, ở trong cả địa bàn Độc Giác Tộc tuyệt không hiếm thấy, không biết bao nhiêu tu sĩ Nhân tộc đã chịu khổ độc thủ, vứt bỏ tánh mạng.

Cho đến ngày nay, tu sĩ Nhân tộc dám can đảm một mình hành tẩu đã cực kỳ hiếm thấy, đại bộ phận tốp năm tốp ba, hoặc là số lượng thêm nữa... liên thủ mới có thể miễn cưỡng tự bảo vệ mình.

Bất quá hôm nay 50 tu sĩ Nhân tộc này thực quá không may mắn, bị 4 tộc đồng thời nhìn chằm chằm, lúc này mới không có sức phản kháng, bị triệt để chèn ép, mặc dù dốc sức liều mạng, cũng không cách nào thoát khỏi vòng vây.

- Tu sĩ Nhân tộc đã kiệt lực, chúng ta cũng nên thu lưới a.

Ở trong Ma tộc, một tu sĩ thân thể cường tráng, trên mặt hiển hóa đạo đạo Ma vân quỷ dị trầm giọng nói, trong mắt sát cơ lạnh lùng, một chút cũng không che lấp.

- Đoạt được bảo vật, tam phương chia đều.

Yêu tộc đại bộ phận thân thể gầy yếu, chủ tu yêu đạo, hình dạng ôn nhu, chính như nam tử mở miệng này, mặc trường bào màu xanh nhạt, nhẹ giọng mở miệng, thanh âm mềm mại, lại bao hàm sát cơ.

- Hai tộc ta cũng không dị nghị.

Thực lực đơn thể của Địa Linh tộc, Thiên Linh tộc kém Ma, Yêu hai tộc không nhỏ, nếu không liên thủ sợ là sớm đã bị xa lánh ở bên ngoài, trước mắt có thể được chia một phần ba thu hoạch, tu sĩ hai tộc đã cực kỳ thoả mãn.

Tam phương rất nhanh đạt thành hiệp nghị.

- Đã như vậy, cần gì tiếp tục trì hoãn thời gian, sớm đi xử lý thỏa đáng, để tránh tái sinh chi tiết.

Tu sĩ Ma tộc mở miệng, Cổ Ma Cô Xạ suy tàn ở trong tay Nhân tộc Tiêu Thần, điểm ấy ở tu sĩ Ma tộc xem ra là sỉ nhục không cách nào rửa sạch, chỉ có máu tươi của Nhân tộc, mới có thể để cho bọn hắn thoáng giảm bớt hận ý trong nội tâm.

- Sát!

Tiếng gầm nhẹ từ trong miệng người này bộc phát.

50 tu sĩ Ma tộc trầm mặc tiến lên, bên ngoài cơ thể đều toát ra ma khí cuồn cuộn, đen kịt đặc dính, như muốn nuốt người vào trong đó.

- Sát!

Cùng kêu lên quát lớn, sát cơ như nước thủy triều.

- Sát!

Thanh âm của Yêu tộc hơi thấp, bén nhọn, tiếng gầm như mũi nhọn hung hăng đâm vào trong óc tu sĩ Nhân tộc, nhấc lên đau đớn vô tận. Trong tiếng quát khẽ, lại vô thanh vô tức rót vào thủ đoạn công kích nguyên thần.

- Sát!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...