Đạo (Dịch) – Chương 1233

- Tiêu Thần đại ca, nếu như vậy mà nói, Hỗn Nguyên linh châu này ta vẫn là tạm thời không muốn sử dụng, ở trong đạo tràng, có 30 lần thời gian gia tốc, bản soái cố gắng bế quan khổ tu một phen, ngoại giới tối đa hai năm, ta có thể triệt để khôi phục, đến lúc đó lại đi tìm bọn người kia tính sổ cũng không muộn.

- Về phần Hỗn Nguyên Bảo Châu này, ngươi vẫn là thu lại đi.

Lúc Tiểu Điếm nói chuyện ánh mắt vẫn thẳng ngoắc ngoắc nhìn chằm chằm vào Hỗn Nguyên Bảo Châu, thẳng đến nói xong, lúc này mới bắt buộc mình quay đầu đi không để ý, mặt ngoài nhìn như không dị trạng, nhưng trong lòng thì đã rơi lệ đầy mặt.

- Đồ đần! Ngu xuẩn! Ngu ngốc! Tiêu Thần đại ca đã nguyện ý lấy Hỗn Nguyên Bảo Châu cho ngươi sử dụng, ngươi liền trực tiếp nhận lấy luyện hóa là được, cần gì phải cân nhắc nhiều như vậy, quả thực là không trâu bắt chó đi cày, xen vào việc của người khác!

- Nhưng Tiểu Cốt, Tiểu Viên đồng dạng đi theo Tiêu Thần đại ca nhiều năm, bọn hắn cũng trông mong nhìn Bảo Châu, ta sao có thể không biết xấu hổ một mình há miệng nuốt vào, nếu không về sau làm sao phục chúng, sao làm đại ca.

- Ah ah ah ah! Đáng tiếc hiện tại đã xong, nói cái gì cũng không có ý nghĩa, Tiểu Điếm ah Tiểu Điếm, uổng ngươi tự xưng thông minh tuyệt đỉnh, sao hôm nay lại xử lý ngu xuẩn như vậy, nếu như về sau rốt cuộc không gặp được bảo bối đồng dạng như Hỗn Nguyên Bảo Châu, ngươi tự tìm một chỗ để khóc a.

Tiểu Điếm dứt lời, trong nội tâm cũng đã sinh ra hối hận, nhưng ở trước mặt mọi người, nhất là cảm ứng được ánh mắt ngưỡng mộ không che dấu chút nào của Thước muội muội, cái thằng này chỉ có thể mạo xưng hảo hán, gượng cười một cái.

Ánh mắt của Tiêu Thần rơi xuống, nhìn Tiểu Điếm biểu hiện, suy nghĩ một chút liền nghĩ thấu nguyên do trong đó, tuy không mở miệng, nhưng trong lòng không khỏi có vài phần vui mừng, mặc kệ hôm nay Tiểu Điếm có ý niệm gì trong đầu, nhưng ít nhất hắn có thể mở miệng như vậy, là một tiến bộ không nhỏ.

Lập tức hơi trầm ngâm, trầm giọng nói:

- Tiểu Cốt, Tiểu Viên, các ngươi cùng Tiểu Điếm, đều là đồng bọn thân mật nhất trên đường tu hành của ta, tuy các ngươi là pháp bảo, nhưng ta chưa từng coi các ngươi là bảo vật đơn thuần mà đối đãi, mà coi là thân nhân của mình.

- Hôm nay Hỗn Nguyên linh châu này xác thực là bảo vật không tệ, nhưng thế cục trước mắt khách quan, Tiểu Điếm luyện hóa nó là thích hợp nhất, chỉ có như vậy, mới có thể ở trong thời gian ngắn khôi phục chiến lực của ta đến trạng thái đỉnh phong, thậm chí còn có thể cao hơn một tầng, điểm ấy chắc hẳn trong nội tâm các ngươi nên tinh tường.

- Cho nên, linh châu này ta giao cho Tiểu Điếm luyện hóa, nhưng các ngươi yên tâm, Tiêu Thần hôm nay nhận lời, ngày sau nếu như có cơ hội, tất nhiên sẽ toàn lực giúp các ngươi tăng lên uy năng.

Thanh âm của Tiêu Thần ngưng trọng, hơi lộ ra trầm thấp, lại vô cùng thành khẩn, hiển nhiên xuất từ nội tâm, tuyệt không phải hư giả lường gạt.

Tiểu Cốt, Tiểu Viên nghe vậy, tỏ vẻ minh bạch, chậm rãi lui về phía sau một ít, cho thấy lập trường của mình.

Tiêu Thần thoả mãn gật đầu, ba tiểu đồng bọn cùng hắn quan hệ thân mật khăng khít, hắn tất nhiên không hi vọng giữa bọn họ xuất hiện khoảng cách, cục diện trước mắt không thể nghi ngờ là phương thức giải quyết nhất tốt.

Phong hồi lộ chuyển a.

Thế cục biến ảo cực nhanh, trong nội tâm Tiểu Điếm đang khóc rống chảy nước mắt, lại thình lình nghe được Tiêu Thần nói, lại thấy Tiểu Cốt, Tiểu Viên chủ động lui ra phía sau, tự nhiên minh bạch sự tình ở trong đó, lập tức cuồng tiếu ba tiếng, liền nói hảo huynh đệ!

- Tiểu Cốt, Tiểu Điếm, hai người các ngươi quả nhiên là hảo huynh đệ, hôm nay Bản soái cũng cam đoan với các ngươi, chỉ cần có thời cơ phù hợp, không quan tâm là trộm hay lừa gạt, mua hay đoạt, Tiểu Điếm cũng sẽ tìm cơ duyên không kém gì Hỗn Nguyên linh châu cho các ngươi.

- Tiêu Thần đại ca, hiện tại, bảo bối này có thể cho ta không?

Tiểu Điếm liên tục chà xát tay, sắc mặt lửa nóng.

Tiêu Thần ném hộp ngọc ra ngoài, trầm giọng nói:

- Tiểu Điếm bế quan luyện hóa Hỗn Nguyên linh châu, đợi thương thế của ngươi khôi phục, là ngày ta và ngươi ly khai đạo tràng, đại sát tứ phương!

- Tốt!

Tiểu Điếm sát khí đằng đằng ứng một tiếng, thu Hỗn Nguyên linh châu, thân ảnh trực tiếp dung nhập vào bản thể, gào thét bắn ra, biến mất không thấy.

Thời gian lưu chuyển, đảo mắt 10 năm.

Ở trong Tả Mi đạo tràng, Tiêu Thần bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong đôi mắt đen kịt xẹt qua vài phần lạnh lùng, trực tiếp vươn người đứng dậy, duỗi ra một cánh tay, lập tức có Tam Thước Thanh Phong phá không mà đến, trực tiếp rơi vào trên tay hắn.

Người đến, tất nhiên là Tiểu Điếm không thể nghi ngờ!

Bế quan 10 năm luyện hóa Hỗn Nguyên linh châu, hôm nay thương thế khỏi hẳn, về phần uy năng phải chăng có chỗ tinh tiến, trước mắt chưa nghiệm chứng. Nhưng hôm nay một người một kiếm đã không có bao nhiêu kiên nhẫn, ngoài đạo tràng có vô số tu sĩ dị tộc có thể giết, đầy đủ bọn hắn thí nghiệm sử dụng.

- Đi!

Tiêu Thần quát khẽ, bước chân phóng ra, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Thương Nguyệt Hạp chiến một trận, cách nay đã qua 5 tháng, sóng to gió lớn chấn động vô số tu sĩ hôm nay tuy đã dẹp loạn, nhưng bóng lưng thanh sam, cùng với một kiếm kinh thiên kia, lại sâu sâu cắm rễ ở trong nội tâm bọn hắn, mỗi lần nhớ tới, liền nhịn không được sắc mặt trắng bệch, trong nội tâm lo sợ không yên.

Tuy sau ngày đó, liền không có bất kỳ tin tức gì quan hệ tới người này truyền ra, thậm chí có người suy đoán Nhân tộc Tiêu Thần đã trọng thương không thể trị, lặng yên vẫn lạc.

Bất quá sự tình một ngày không cách nào chứng minh là đúng, các cường giả dị tộc liền vĩnh viễn còn lâu mới có thể an tâm.

- Từ nay về sau, ta gặp tu sĩ dị tộc ngoài Nhân tộc, tất cả đều chém giết.

Thanh âm nhàn nhạt từ trên trời cao truyền đến kia, để tất cả cường giả dị tộc vô cùng kiêng kị, đồng thời trong nội tâm âm thầm cầu nguyện, ông trời tốt nhất cam đoan Nhân tộc Tiêu Thần đã chết, mặc dù không chết, cũng ngàn vạn lần đừng cho mình gặp gỡ.

- Đám ranh con Dạ Xoa Tộc, cũng không nhìn một chút bây giờ là ở địa phương nào, rõ ràng còn dám hung hăng càn quấy như thế, quả thực là không biết sống chết.

- Chư vị huynh đệ theo ta cùng nhau ra tay, lưu toàn bộ bọn chúng lại, đoạt được bảo vật dựa theo quy củ cũ phân phối!

Thụ Ma Hoàng cười lạnh, mang theo tầm mười tên tu sĩ Độc Giác Tộc, sắc mặt dữ tợn vây quanh đám tu sĩ Dạ Xoa Tộc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...