Chỉ thấy một đạo lưu quang rơi xuống trước mắt, chính là một cục gạch khoảng ba trượng, giờ phút này ở trên nó, đang có một nam một nữ dựa sát vào nhau, trên mặt đất bày một ít hoa quả, linh dược,...
Nam tử đúng là Tiểu Điếm Linh Thần biến ảo, giờ phút này con hàng kia đang vui thích tựa ở trong ngực Thước muội muội, thỉnh thoảng nhẹ nhàng hoạt động thoáng một phát, dẫn tới khuôn mặt của mỹ nhân ửng đỏ, thằng này liền nhịn không được đắc ý cười “oa oa“.
Giờ phút này phát giác được thần sắc quái dị của bọn người Tiêu Thần, cái thằng này chẳng những không thu liễm, ngược lại càng thêm đắc ý, thầm nghĩ Tiêu Thần đại ca thật không thú vị, rõ ràng có vô số mỹ nhân dễ như trở bàn tay, vì sao hết lần này tới lần khác muốn mỗi ngày vất vả tu luyện, chém giết đánh cờ, như hắn lưng tựa mỹ nhân, hưởng hết diễm phúc chẳng phải rất tốt sao.
Không biết hưởng thụ sinh hoạt!
Ai, nghĩ tới Tiểu Điếm ta cả đời phong lưu tiêu sái, sao tìm một đại ca như vậy a.
Cái thằng này trong nội tâm vô hạn thở dài.
- Đại ca, hôm nay có chuyện gì gọi chúng ta tới? Ừ, nơi này có dưa leo tươi ngon, là Thước muội muội tự tay gieo trồng ở trong đạo tràng, ngươi tới nếm thử, hương vị tuyệt đối rất ngon.
Noãn Ngọc Tinh Vân Thước Linh Thần nhăn nhó, lập tức đứng dậy, cung kính thi lễ, miệng nói chủ nhân.
Cử động lần này lập tức dẫn tới Tiểu Điếm rất bất mãn, hét lên:
- Cái gì chủ nhân hay không chủ nhân, Tiêu Thần đại ca vốn không muốn thu ngươi, nếu không đã sớm hạ cấm chế, làm gì một mực trì hoãn đến hôm nay.
- Từ hôm nay trở đi, Thước muội muội ngươi liền đổi giọng a, như bản soái cùng một chỗ xưng hô Tiêu Thần đại ca là được.
Đang khi nói chuyện, cái thằng này liên tục nháy mắt với Tiêu Thần, hiển nhiên là chuẩn bị thể hiện ở trước mặt mỹ nhân, khẩn cầu Tiêu Thần không nên để cho nó mất mặt mũi.
Đối với ý nghĩ của nó, trong nội tâm Tiêu Thần tinh tường, thực sự mặc kệ hắn, lập tức gật đầu nói:
- Đúng vậy, về sau ta liền xưng ngươi Tiểu Thước, ngươi liền như Tiểu Điếm, xưng ta đại ca là được.
Khuôn mặt của Thước muội muội càng thêm đỏ lên, nhưng lại không cự tuyệt, ngoan ngoãn thấp giọng gọi một tiếng đại ca, ngượng ngùng không được chui vào sau lưng Tiểu Điếm không dám ngẩng đầu.
Hôm nay xưng hô biến đổi, có một số việc tựa hồ liền trong sáng.
Tiểu Điếm đắc ý cười “oa oa, trong khoảng thời gian này hắn đã triệt để đạt được tâm hồn thiếu nữ của Thước muội muội, có mỹ nhân ở bên, trừ thực không thể cái kia ra, sự tình nên làm không nên làm cơ hồ đều làm.
Mỗi lần nghĩ đến điểm này, trong nội tâm Tiểu Điếm đối với mình lúc trước quyết định không tiếc hao tổn Bản Nguyên tinh khí trợ giúp Tiêu Thần may mắn không thôi, nếu không có hắn đại triển thần uy, sao có thể một lần hành động hấp dẫn ánh mắt của Thước muội muội, hơn nữa trong khoảng thời gian này chủ nhân phân phó Thước muội muội tự mình chiếu cố hắn, càng sáng tạo cho hai người cơ hội cực tốt.
Thiên thời địa lợi nhân hoà, cộng thêm Tiểu Điếm dỗ ngon dỗ ngọt, da mặt dày năm sáu thước đao kiếm khó thương tổn, sự tình tự nhiên là nước chảy thành sông.
Nhìn sắc mặt của Tiểu Thước thẹn thùng, Tiêu Thần khẽ lắc đầu, cũng không dây dưa việc này, nghiêm mặt nói:
Thứ nhất Tiểu Điếm bị thương vốn là vì cứu hắn, Tiêu Thần không phải thế hệ vong ân phụ nghĩa, giờ phút này sự tình của bản thân đại khái xử lý thỏa đáng, tự nhiên phải nắm chặt thời gian tiến hành việc này.
Ngoài ra, trước mắt Tiểu Điếm chính là át chủ bài chí cường trong tay hắn, cả hai liên thủ, mặc dù đối mặt cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh cũng có thể toàn thân trở ra, trước mắt Tiêu Thần đã trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, vô số cường giả dị tộc nhìn chằm chằm, hắn tự nhiên phải nghĩ biện pháp để cho chiến lực bản thân mau chóng khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, để ứng phó cục diện ngoài ý muốn. Tuy nói lúc tộc đàn thí luyện, không cho phép cường giả Thiên Nhân cảnh của các tộc ra tay, nhưng sự tình không có tuyệt đối, vẫn coi chừng một ít thì tốt hơn.
Tiêu Thần nhàn nhạt mở miệng, nhưng thần thái lại cực kỳ nghiêm túc.
Trong nội tâm Tiểu Điếm hơi cảm động, Tiêu Thần làm người hắn cực kỳ tinh tường, không nói là chính nhân quân tử, nhưng ít ra bốn chữ ân oán rõ ràng là làm được, cùng hắn có oán trốn không thoát, có ân với hắn tự nhiên sẽ có hồi báo.
Tuy trong nội tâm minh bạch những cái này, nhưng hắn vẫn cười toe toét nói:
- Không dễ dàng như vậy, đây là ta dùng Bản Nguyên tinh khí, ở đâu nói hồi phục liền có thể khôi phục, hắc hắc, cũng may có Thước muội muội ở cùng ta, thể xác và tinh thần khoan khoái dễ chịu, tốc độ thương thế khôi phục cũng nhanh hơn rất nhiều, dựa theo bản soái đoán chừng, tối đa 80 năm, không sai biệt lắm có thể khỏi hẳn, đến lúc đó lại cùng đại ca ra tay, hảo hảo tìm những dị tộc kia tính toán nợ cũ!
Tiểu Điếm nói lời ấy, vẻ mặt phỉ khí, trong mắt sát khí đằng đằng, hiển nhiên đối với lúc trước mình thiệt thòi lớn vẫn canh cánh trong lòng.
Tiêu Thần nhíu mày, từ ý ở ngoài lời của Tiểu Điếm, xem ra muốn giúp hắn khôi phục lại, sự tình sợ là có chút khó khăn, nếu không dùng tính tình của thằng này, ở đâu có thể nhịn được 80 năm lại đi báo thù.
Bất quá vào thời khắc này, ánh mắt của Thụ bá chớp chớp, tiến lên một bước, kính cẩn thi lễ nói:
- Thiếu cung chủ, nếu như ngài thật muốn nhanh một chút khôi phục uy năng của Tiểu Điếm, lão nô ngược lại có biện pháp, hẳn có hiệu quả.
Trong nội tâm Tiêu Thần khẽ nhúc nhích, Thụ bá tuyệt không phải thế hệ ăn nói lung tung, trước mắt đã mở miệng, hiển nhiên trong nội tâm đã có nắm chắc, lập tức không chần chờ nói:
- Thụ bá có phương pháp nào không ngại nói thẳng.
Tiểu Điếm lập tức lên tinh thần, con mắt ngoắc ngoắc đợi hắn mở miệng. Nếu như thật có thể sớm khôi phục, hắn tự nhiên là ngàn nguyện vạn nguyện.
- Lúc trước giúp thiếu cung chủ sửa sang lại không gian giới chỉ, trong đó có 24 kiện dị bảo được lão nô thu hồi đặt ở trong một không gian giới chỉ, chắc hẳn thiếu cung chủ đã xem qua. Ở trong 24 kiện dị bảo, có một hạt Hỗn Nguyên linh châu chưa triệt để thành hình.
- Hạt châu này chính là bảo bối khó được, đáng tiếc ở trong Tiểu Thiên giới không cách nào đạt được linh lực sung túc cung ứng, dù tiếp qua ngàn vạn năm cũng không cách nào triệt để thành hình. Lúc trước tuy tu sĩ đạt được nó biết nó bất phàm, lại không biết công hiệu chính thức của Hỗn Nguyên linh châu này.
Bình luận