Đạo (Dịch) – Chương 1228

- Lưỡng Nghi Thanh Phong trận, nhìn như đơn giản, lại cực kỳ phức tạp, còn có công hiệu giảm bớt thể trọng, tăng cao tốc độc cho người mang. Nhưng những cái này đều là tình huống mặt ngoài, hạch tâm của cả cấm chế, là che dấu sát chiêu, nếu không cẩn thận, tất nhiên sẽ lọt vào cấm chế cắn trả, rất khó giải quyết.

Tiêu Thần phá cấm, trên mặt thỉnh thoảng hiện ra các loại thần sắc, hoặc là nghi hoặc khó hiểu, hoặc kính nể tán thưởng, hoặc có chút hiểu được, hoặc cẩn thận kiêng kị,… tốc độ so với trước kia giảm xuống vô số lần, mỗi phá vỡ một không gian giới chỉ, tất nhiên sẽ có vài phần thu hoạch, ở trong hời hợt không ngừng dung nhập bản thân, chậm rãi tích lũy nội tình, khi số lượng chồng chất đến cực hạn, tất nhiên sẽ dẫn phát biến chất.

Cái gọi là góp gió thành bão, hậu tích bạc phát là như thế.

Liên tiếp không ngừng, suốt 800 cái.

Nguyên thần của Tiêu Thần có chút tê dại, trong đôi mắt đen kịt dĩ nhiên tràn đầy mỏi mệt, không gian giới chỉ của Độ Kiếp hậu kỳ rất khó phá vỡ, đối với nguyên thần của hắn hao tổn quá nặng, chỉ mới 800 cái, cũng đã để cho hắn không thể không tạm thời dừng lại.

Khoanh chân ngồi xuống, nuốt linh đan, khôi phục nguyên thần hao tổn.

Hơn tháng thời gian, nguyên thần khôi phục, Tiêu Thần cũng không trì hoãn, tiếp tục động thủ.

Phá cấm, tu dưỡng, phá cấm, tu dưỡng.

Lẫn nhau đền đáp lại, chưa từng gián đoạn, đảo mắt là hai năm thời gian, thủ pháp phá cấm của Tiêu Thần càng ngày càng thành thạo vững vàng, thường thường ngón tay khẽ nhúc nhích liền có vô số phù văn rậm rạp bay ra, dung nhập cấm chế, trực tiếp tan rã.

Nếu không phải ở trong phá cấm có ý thả chậm tốc độ để hấp thu kiến thức, tốc độ còn có thể nhanh hơn mấy phần. Bất quá dù vậy, tới hôm nay, suốt 1 vạn 3 ngàn không gian giới chỉ cũng chỉ còn lại một cái.

Ngón út vô ý thức khẽ nhúc nhích, xẹt qua đường vòng cung mượt mà, nhìn như đơn giản, lại giống như ẩn chứa ảo diệu vô tận. Ở trong ngón út khẽ nhúc nhích, một tiếng “Ba nhẹ vang vang lên, cấm chế trên không gian giới chỉ đã bị phá vỡ.

Hai mắt của Tiêu Thần bỗng nhiên mở ra, hai mắt nhìn ngón tay của mình, trong mắt toát ra nghi hoặc, nhíu mày, một lát sau vẫn chưa từng buông ra, sắc mặt ngược lại càng thêm ngưng trọng .

Đơn giản là, mới vừa rồi hắn không biết là như thế nào phá giải không gian giới chỉ trong tay, mặc hắn tinh tế hồi tưởng như thế nào, trong đầu cũng trống rỗng, không có bất kỳ dấu vết lưu lại.

Nhưng có một chút trong nội tâm Tiêu Thần cực kỳ xác định, là vừa rồi phá giải cấm chế, tuyệt không phải thủ pháp hắn nắm giữ, giống như một loại vô ý thức, hoặc nói là trong lúc vô tình làm được, ngón tay khẽ nhúc nhích, không có quá nhiều thủ đoạn, nhưng có thể phá vỡ không gian giới chỉ của Độ Kiếp hậu kỳ, toàn thân che kín cấm chế sâm nghiêm, loại thủ đoạn này, trước mắt Tiêu Thần còn không có, nhưng vừa rồi hắn lại thật sự làm được.

Việc này, lộ ra vài phần quỷ dị.

Tiêu Thần chăm chú nhíu mày, một lúc sau xác định không thu hoạch được gì, lúc này mới thở dài, chậm rãi lắc đầu, đè xuống ý niệm vội vàng xao động trong nội tâm.

Lâu dài phá cấm, tiếp xúc thủ đoạn cấm đạo của Linh giới, tu vi cấm đạo của bản thân hắn có tiến bộ nhảy vọt, có lẽ vừa rồi biểu hiện là dấu hiệu hắn sắp đột phá, về phần vì sao không cách nào nắm giữ nhớ kỹ, chỉ có thể nói thời cơ chưa tới.

Thời cơ này có thể là bản thân tích lũy, có thể là cơ duyên vận khí, nhưng bất luận như thế nào, chỉ cần tiếp tục học tập thăm dò, Tiêu Thần tin tưởng, cảm giác kia nhất định có thể bị hắn nắm giữ, trước mắt sốt ruột cũng không ý nghĩa. Đợi cho nội tâm triệt để bình tĩnh, Tiêu Thần có chút nhắm mắt, ý niệm trong đầu khẽ động, hơn ba năm phá giải cấm chế đoạt được như nước chảy qua trong lòng hắn, dần dần dung hội quán thông, triệt để hóa thành vật hữu dụng.

Hoàn thành việc này, khóe miệng của Tiêu Thần nhịn không được toát ra vui vẻ nhàn nhạt, chỉ cảm thấy nội tâm vô cùng bình thản, điềm tĩnh thích ý.

Tu sĩ tu đạo, vốn là gian nan khốn khổ, trải qua vô số trắc trở, đại bộ phận người đều ngã ở trong đó, chỉ có số ít người có đại trí tuệ, được đại cơ duyên, ý chí cứng cỏi mới có thể vượt mọi chông gai, không ngừng đi về phía trước!

Ở trong sống chết tầm đó ma luyện lấy được tiến bộ, lòng mang kính sợ, chú ý cẩn thận, tuy tiến bộ chỉ một chút, nhưng ngày qua ngày góp gió thành bão, mới có thể có đại thành tựu.

Từ khi Tiêu Thần tu đạo đến nay, mặc dù kinh nghiệm vô số trắc trở, vô số lần hiểm tử nhưng vẫn còn sống, lại bằng vào năm phần cẩn thận, ba phần kiên định, hai phần cơ duyên đi đến hôm nay, mỗi một phần tu vi tăng lên, thần thông tăng trưởng, đều là thông qua bản thân dùng mệnh chém giết đoạt được.

- Thế gian người muốn giết ta hại ta nhiều lắm, nhưng Tiêu Thần ta chung quy không như bọn hắn mong muốn, tuy cực khổ, lại tồn tại đến nay, tu vi dần dần cường đại.

- Ta đã không chết, vậy các ngươi liền mơ tưởng bình yên sống ở thế gian.

- Ma tộc Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng, Ảnh Sát tộc Yết Ma,… ta nghĩ không lâu sau, ta và các ngươi sẽ gặp lại.

Trong tiếng than nhẹ, trong mắt có lệ mang phun ra nuốt vào.

Mấy tức sau, chậm rãi ngẩng đầu, sắc mặt của Tiêu Thần khôi phục lại bình tĩnh.

- Chúc mừng thiếu cung chủ tu vi lại có tinh tiến, Tả Mi đạo tràng ta tất có ngày đúc lại huy hoàng.

Sắc mặt Thụ bá vui mừng, xoay người thi lễ, thần thái kính cẩn tới cực điểm.

Ngũ nữ Dạ Xoa Tộc và hơn vạn Tả Mi quân đoàn chiến sĩ đồng thời hành lễ.

Tiêu Thần lắc đầu, nghiêm nghị nói:

- Thụ bá yên tâm, Tiêu Thần đã kế thừa lão sư truyền thừa, được đại ân huệ của lão nhân gia, tự nhiên sẽ đem hết toàn lực hoàn thành nguyện vọng của lão sư, để ánh sáng của Tả Mi đạo tràng ta phổ chiếu đại địa lần nữa.

- Điểm ấy ta nhớ kỹ, tuyệt sẽ không quên.

Tiêu Thần nghiêm nghị mở miệng, sắc mặt ngưng trọng, lại sẽ không thật tin tưởng Thụ bá nói, căn cứ tin tức hắn biết trước mắt, muốn để Tả Mi đạo tràng xuất thế lần nữa, ít nhất cần phải có tu vi thực lực tung hoành Đại Thiên giới, mà trước mắt, hắn còn kém quá xa, cách mục tiêu này đếm không hết. Bất quá chính như hắn nói, được đại ân, tự nhiên phải hồi báo, nếu không có Tả Mi đạo tràng, liền tuyệt không có Tiêu Thần hôm nay. Khôi phục đạo tràng, vô luận là từ cảm kích đối với Tả Mi đạo nhân hay đối với bản thân hắn cần, việc này đều phải đi làm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...