Nhân tộc Tiêu Thần, địa vị ở trong lòng bọn họ y nguyên bay vụt đến cấp độ yêu nghiệt, loại người này, há sẽ dễ dàng giết chết như vậy.
Như phát giác được ý niệm trong đầu bọn hắn, âm thanh ho nhẹ từ trên trời cao truyền đến, khí tức yếu ớt, hiển nhiên chủ nhân của thanh âm này đã suy yếu tới cực điểm. Bất quá khi âm thanh này truyền đến, lại để cho thân thể của vô số tu sĩ dị tộc cứng ngắc.
- Hôm nay mối thù liên thủ xoắn giết Tiêu Thần ta, tại hạ nhất định nhớ kỹ trong lòng, ngày sau tự nhiên sẽ hướng chư vị đạo hữu đòi lại.
- Từ nay về sau, ta gặp tu sĩ dị tộc ngoài Nhân tộc, tất cả đều giết.
Thanh âm nhàn nhạt xen lẫn thanh âm ho khan truyền đến, tuy vô cùng suy yếu, lại làm cho đồng tử của vô số tu sĩ dị tộc kịch liệt co rút lại, tiếp theo sắc mặt trắng bệch.
Nếu như trước kia có người dùng sức một mình uy hiếp tu sĩ các đại tộc, tất sẽ bị coi là trò cười không người để ý, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến chiến đấu oanh oanh liệt liệt, sức nặng của những lời này đã tăng lên vô hạn, đủ trở thành tảng đá lớn đặt ở trong ngực vô số tu sĩ dị tộc, để cho bọn hắn thừa nhận lấy áp lực vô tận.
Thanh âm phiêu đãng, tiếp theo tiêu tán.
Trong lúc nhất thời, trong trời đất không còn một chút tiếng động, chỉ có không gian cấp tốc chữa trị truyền ra lực cắn nuốt, dẫn động cuồng phong gào thét.
Độ Kiếp cảnh, đã là cảnh giới rất cao, chớ nói nóng lạnh bất xâm, mặc dù đặt ở trong nước sôi, trong Hàn Băng vạn năm, cũng không cách nào tổn hại mảy may. Nhưng giờ phút này cảm ứng đến tật phong ở trong hư không, lại để cho vô số tu sĩ dị tộc phát lạnh, sau lưng lông tơ dựng đứng.
Cổ Ma Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng, Ảnh Sát tộc Yết Ma, Độc Giác Tộc Kim Giác, Mộng Ma tộc Ma Mỵ, Thiên Linh tộc Ngô quân… 33 tên tu sĩ dị tộc đều âm trầm như nước, trong mắt sát cơ như nước thủy triều. Nhưng ở sau lưng sát cơ này, lại có rung động cùng sợ hãi không cách nào che lấp.
Không sai, bọn hắn sợ!
Tập hợp 33 người ra tay, bộc phát uy năng sao mà cường đại, nhưng dù như thế, vẫn không cách nào giết chết Nhân tộc Tiêu Thần, sự thật như vậy bày ở trước mặt, không thể bắt bọn hắn không sợ. Huống chi hôm nay vây giết, bọn hắn đã cùng người kia không chết không ngớt, có địch nhân mạnh như thế ẩn vào chỗ tối, bọn hắn có thể nào an tâm.
Chỗ Nhân tộc, sau sợ hãi ngắn ngủi, sắc mặt của vô số tu sĩ Nhân tộc nhịn không được đỏ lên, trong mắt lộ ra vui mừng, ánh mắt nhìn các tu sĩ dị tộc, trong đắc ý tự hào lại có vài phần thương cảm.
Lần này tộc đàn thí luyện, Nhân tộc có Tiêu Thần ngang trời xuất thế, thi triển thủ đoạn thông thiên lực áp quần hùng, càng là lực địch 33 tên cường giả đỉnh phong của dị tộc liên thủ chém giết, toàn thân trở ra, chiến tích như vậy, đủ để cho hắn trở thành tồn tại chói mắt nhất, mà Nhân tộc, cũng vì người này mà uy danh đại chấn.
Toàn thân Quân Bất Lỗi lạnh như băng, đáy mắt có vẻ oán độc lập loè.
Ở trong tu sĩ các tộc kiêng kị coi chừng lẫn nhau lui lại, tin tức có quan hệ tới nơi này đã thông qua đủ loại con đường từ trong địa bàn Độc Giác Tộc khuếch tán ra cả Linh giới, ngọc giản ghi lại quá trình giao chiến cũng thông qua con đường nhanh nhất, vượt qua không gian vô tận, xuất hiện ở trong tay tu sĩ cao tầng các tộc.
Kết quả trận chiến hôm nay, thế tất sẽ dẫn phát rung chuyển không nhỏ.
Độc Giác Tộc, tộc đàn Thánh Địa.
Sáu tên tu sĩ cao tầng tuyệt đối của Độc Giác Tộc hội tụ ở trong nghị sự đại điện, sắc mặt đều khó coi, ánh mắt vô cùng âm trầm. Một tia khí tức cực kỳ yếu ớt từ trong cơ thể của bọn họ chậm rãi tán phát ra, tuy ảm đạm, lại như sóng to gió lớn, khiến cho cả điện tràn ngập này uy áp vô tận. Uy áp này mạnh, một khi bộc phát, đủ để chấn vỡ cả phiến Thiên Địa.
Dưới vương vị, có hơn ngàn tên cường giả Độc Giác Tộc kính cẩn mà đứng, giờ phút này cảm ứng đến những đại nhân vật trong tộc đàn tản mát ra khí tức, trong nội tâm phát lạnh, ngay cả hô hấp cũng thu liễm tới cực điểm, không dám phát ra chút tiếng vang.
Khó trách từ trước đến nay ít nghe thấy sự tình những đại nhân vật này đại động can qua như thế, bởi vì một khi chiến đấu, uy năng thật không dám nghĩ tới!
Cướp đoạt trọng bảo của Độc Giác Tộc, đánh chết cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh của tộc đàn, khiến cho Độc Giác Tộc biến thành trò cười cho các đại tộc đàn trong Linh giới, thanh danh bị tổn thương nghiêm trọng. Mà hôm nay, tiểu tặc to gan lớn mật kia rõ ràng lại lần nữa hiện thân ở Thương Nguyệt Hạp, hung hăng càn quấy, lực áp tu sĩ các tộc, trở thành tồn tại chú mục nhất, càng khiến cho cường giả thí luyện của Độc Giác Tộc tử thương thảm trọng.
Tiêu Thần cùng 33 tên cường giả đỉnh phong của dị tộc giao chiến, dật tán năng lượng diệt sát mấy vạn tu sĩ Độc Giác Tộc, tất cả đều là tu sĩ tinh nhuệ trong tộc đàn, mỗi một cái đều hao phí cơ duyên thật lớn của tộc đàn có thể nuôi dưỡng đến tu vi hôm nay, ngày sau tất có không ít cường giả Thiên Nhân cảnh sinh ra, trở thành cường giả của tộc đàn, gia tăng thực lực cho Độc Giác Tộc.
Nhưng giờ phút này, bọn hắn lại bị gạt bỏ. Tuy trong đó cũng có rất nhiều nguyên do ở cường giả dị tộc, nhưng từ ác niệm đối với Tiêu Thần, khoản nợ máu này tự nhiên bị tất cả tu sĩ của Độc Giác Tộc đỗ lên người hắn.
Cướp đoạt chí bảo của tộc ta, đánh giết tu sĩ của tộc ta!
Khinh người quá đáng! Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!
Nếu không phải giờ phút này đang trong tộc đàn thí luyện, tu sĩ Thiên Nhân cảnh trở lên của các tộc bị chế ước không cách nào ra tay, chỉ sợ Độc Giác Tộc sớm đã phái ra cường giả đỉnh phong, trực tiếp giết chết Tiêu Thần.
- Nếu người này không chết, Độc Giác Tộc ta khác nào bị một người hung hăng tát hai lần, rất vang dội, khó chịu vô cùng.
Trên vương vị, một lão giả Độc Giác Tộc trầm thấp mở miệng, như thần minh gào thét, tiếng gầm vang vọng trong cả cung điện.
- Lão phu đề nghị, không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải giết chết tiểu bối Nhân tộc này.
Nói xong cũng không quá nhiều suy nghĩ, năm tên Độc Giác Tộc còn lại liên tục mở miệng.
- Tán thành!
- Tán thành!
- Tán thành!
- Tán thành!
- Tán thành!
Không có xuất hiện bất kỳ ngoài ý muốn, đề nghị có thể thông qua.
Bình luận