Bí thuật của Ảnh Sát tộc, tàng hình! Tục truyền Ảnh Sát tộc chính là sủng nhi của Thiên Địa, tuy số lượng cực nhỏ, nhưng mỗi người lại đều là thế hệ thiên tư cao tuyệt, bí thuật tàng hình của Ảnh Sát tộc càng làm cho người đỏ mắt, một khi thi triển, là triệt để biến mất, dù nguyên thần của ngươi lại cao, thần thức tán phát ra, cũng mơ tưởng phát giác được chỗ của tu sĩ Ảnh Sát tộc, thường thường ở khi ra tay công kích, mới có thể bạo lộ thân ảnh.
Tới giờ phút này, người có thể chống đỡ được toàn thân trở ra, ít càng thêm ít.
Cho nên, Ảnh Sát tộc là thích khách trời sinh tốt nhất!
Sắc mặt của Tiêu Thần bỗng nhiên biến đổi, thần thức quét qua, sắc mặt càng thêm khó coi, nghiêm nghị, ánh mắt không ngừng quét ngang, nhưng nếu có người nhìn thật kỹ, lại có thể phát hiện một tia đùa cợt giấu ở chỗ sâu trong đáy mắt của hắn.
Ảnh Sát tộc, xác thực thiên phú cường đại, một khi thi triển tàng hình, thần thức của Tiêu Thần liền không thể cảm giác được. Nhưng theo trong cơ thể hắn tản mát ra một tia sát khí như có như không, đã bạo lộ hành tung của người này.
Có được Sát Lục Bản Nguyên, có thể cảm ứng sát ý thế gian, dù tồn ở trong nội tâm, một khi xuất hiện, liền không chỗ nào che dấu.
Yết Ma này muốn giết Tiêu Thần, từ khi bắt đầu, cũng đã rơi xuống hạ phong.
Vô thanh vô tức, sau lưng Tiêu Thần, một thân ảnh nhỏ gầy không hề báo hiệu xuất hiện, trên tay cầm một thanh dao găm, hiện lên huyết sắc nhàn nhạt, uyển như vật sống .
- Chết đi.
Trong nội tâm gầm nhẹ, Yết Ma tin tưởng mười phần, với tư cách hậu bối xuất sắc nhất của Ảnh Sát tộc, hắn ám sát, dù là tu sĩ Thiên Nhân cảnh bình thường cũng không thể phát giác, huống chi là tu sĩ Nhân tộc trước mặt.
Dao găm xẹt qua một đường cong, yên tĩnh im ắng, càng không có một chút khí tức, hết lần này tới lần khác tốc độ lại nhanh đến cực điểm, huyết quang chớp lên, muốn chém rụng đầu lâu của Tiêu Thần.
Nhưng vào lúc này, Tiêu Thần không quay đầu, bỗng nhiên quỳ gối, một cước xen lẫn vạn quân lực, ầm ầm đá ra. Dưới một cước này, cả phiến không gian rung động, tiếp theo đột nhiên vỡ vụn, đủ biết trong đó ẩn chứa lực đạo cường hoành ra sao.
Sắc mặt Yết Ma bỗng nhiên đại biến, vẻ kinh sợ ở trong đáy mắt khó có thể che lấp, Nhân tộc Tiêu Thần này có thể xem thấu thủ đoạn ám sát của hắn?
Nhưng giờ phút này không có thời gian cho hắn đa tưởng, một cước của Tiêu Thần xen lẫn lực lượng ngập trời, lập tức đánh tới bộ ngực của hắn, tốc độ nhanh như bôn lôi, như sớm đã chuẩn bị thỏa đáng, chỉ đợi hắn đưa tới cửa. Người này phản ứng cũng cực nhanh, thu hồi dao găm ngăn ở trước ngực, đồng thời bên ngoài cơ thể lập tức bộc phát ra một tầng ô quang mịt mờ.
Ảnh Sát tộc, trời sinh thích khách, thủ đoạn cao minh, nhưng thần thông chú trọng tốc độ, quỷ dị, năng lực chính diện chém giết lại cực kỳ yếu, thân thể càng không tính cường đại, nếu bị Tiêu Thần chính diện đá một kích, sợ là đủ để sinh sinh đánh giết Yết Ma.
Oanh!
Mặc dù thi triển phòng hộ, nhưng đối mặt một kích toàn lực của Tiêu Thần, thân ảnh của Yết Ma vẫn như con rệp bị đánh bay, ở trong rút lui, không ngừng phun ra từng ngụm từng ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Nếu không phải chủy thủ trong tay kịp thời bộc phát ô quang bảo hộ, một kích này liền đủ để gạt bỏ hắn.
- Không có khả năng! Thần thông tàng hình của Ảnh Sát tộc ta không người có thể phá, Nhân tộc Tiêu Thần này làm sao có thể khám phá!
- Trùng hợp, nhất định là trùng hợp!
Từ nhỏ đến lớn, với tư cách một thành viên của Ảnh Sát tộc, trong nội tâm Yết Ma cực kỳ tinh tường thủ đoạn ám sát của tộc đàn, đã từng nghe nói tiền bối tộc đàn ám sát qua cường giả các tộc đàn trong Linh giới, ít khi thất thủ, khiến cho tu sĩ tộc đàn khác nghe tin đã sợ mất mật. Cho nên, đối với thân phận bản thân, Yết Ma từ trước đến nay tự ngạo. Nhưng hôm nay, phần ngạo nghễ này của hắn đối mặt Tiêu Thần lại bị đánh nát bấy, toàn lực ra tay ám sát, chẳng những không có thành công, ngược lại bị người đánh trọng thương.
Ảnh Sát tộc, chưa bao giờ gặp qua loại sỉ nhục này, hôm nay nếu không có thể giết chết Tiêu Thần, sau hắn còn có thể diện gì đứng ở trong tộc đàn!
Chỉ có nhiệt huyết trong lồng ngực đối phương, mới có thể rửa sạch sỉ nhục này!
Trong mắt Yết Ma có sát cơ gần như thực chất, dừng thân ảnh, lại phóng ra một bước, thi triển thần thông tàng hình, thân ảnh đột ngột biến mất không thấy gì nữa. Lúc này đây, trong lòng của hắn đã có đề phòng, cho nên trở nên càng thêm chú ý cẩn thận, cố gắng thu liễm khí tức bản thân, ở dưới trạng thái tinh thần tập trung trước đó chưa từng có, hắn thậm chí có thể rõ ràng cảm ứng linh lực lưu động trong cơ thể, một loại cảm giác trước đó chưa từng có, xuất hiện ở trong đầu.
Một kích này, sẽ là một lần ám sát đỉnh phong nhất của hắn từ trước tới nay, tu sĩ Nhân tộc này tuyệt đối không cách nào ngăn cản!
Trong nội tâm Yết Ma sinh ra dự cảm cực kỳ rõ ràng, nhưng hắn không có nửa điểm chủ quan, cẩn thận từng li từng tí duy trì lấy loại cảm giác này, thân ảnh chậm rãi di động, tìm kiếm thời cơ ra tay tốt nhất.
Đột nhiên, hắn động!
Một kích này, chưa từng có từ trước đến nay! Như thích khách âm thầm che dấu, vô số chuẩn bị chờ đợi, chờ chính là một khắc bộc phát cuối cùng, kéo lê một kích đẹp mắt nhất, vô tình thu hoạch tánh mạng của mục tiêu.
Trong mắt Yết Ma tràn ngập tự tin, hắn tự nhận lúc này đây ám sát, đã vượt qua một ít trưởng lão trong tộc, đánh chết tu sĩ Thiên Nhân cảnh cũng có vài phần khả năng thành công, Nhân tộc Tiêu Thần này hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Chết! Chết! Chết!
Trong lòng hắn sát cơ tung hoành!
Huyết Bức Loan Nguyệt đao xuất hiện cách trước ngực Tiêu Thần chưa đủ vài tấc, đây không thể nghi ngờ là một lần ẩn núp cực kỳ hoàn mỹ, tới gần bên cạnh cường địch, nhưng không bị phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng ra tay, loan đao mang theo kịch độc, liền là đủ giết chết hắn.
Bất quá ngay trong nháy mắt này, tự tin trong mắt Yết Ma lại bị đạp nát lần nữa.
Khuất khuỷu tay, nắm tay, oanh ra!
Yết Ma làm cực nhanh, nhưng Tiêu Thần nhanh hơn, ngay khi Huyết Bức Loan Nguyệt đao xuất hiện, hắn cũng đã ra tay, không hề có sức tưởng tượng, một quyền bình thẳng, tiếng xé gió chói tai chấn vỡ không gian, đánh lên mặt Yết Ma.
Oanh!
Một tiếng nổ mạnh kinh thiên truyền ra, vô số tu sĩ dị tộc nhíu mày, trên mặt có vẻ thống khổ. Mặc dù người bị thương kia không phải bọn hắn, nhưng từ trong một kích này, có thể tưởng tượng cảm giác bị đánh trúng mặt, chắc hẳn sẽ không quá mỹ hảo.
Bình luận