- Đắc thủ!
Ánh mắt phát giác được thân thể của Tiêu Thần có chút cứng đờ, nữ tu Độc Giác Tộc mừng như điên, không dám có chút dừng lại, thân thể mềm mại lóe lên linh quang, lập tức đánh tới trước, cùng lúc đó một thanh dao găm ảm đạm không ánh sáng xuất hiện trong tay, thẳng đến đầu lâu của Tiêu Thần.
Bất quá giờ phút này, nàng lại không phát hiện, một tia trào phúng nhàn nhạt hiện lên ở trong đáy mắt của Tiêu Thần.
Có được Bồ Đề cổ thụ và Ô Quỷ thủ hộ, dùng năng lực phòng ngự của nguyên thần hắn hôm nay, cho dù là cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh cũng không cách nào tạo thành thương tổn. Tuy thần thông của nàng này quỷ dị cường đại, nhưng đối mặt Bồ Đề cổ thụ, như trước không cách nào kiến công.
- Già Thủ!
Tiêu Thần lập tức động, đơn chưởng nhấn xuống dưới, ầm ầm đập rơi.
Tam đại thần thông Lãnh Phong, Lệ Vân, Huyết Vũ sau khi đánh chết Địa Linh tộc Thụ Tằm cũng không tiêu tán, giờ phút này đột nhiên kịch liệt bốc lên, trong thời gian ngắn hóa thành một bàn tay lớn chừng 2000 trượng, xen lẫn lực lượng ngập trời rơi xuống.
Bành!
Như đoàn tàu chạy cấp tốc đánh tới nhân thể con người, dùng thương thế của Tiêu Thần hôm nay toàn lực ra tay, để nữ tử Độc Giác Tộc am hiểu nguyên thần công kích kia sợ hãi hét lên, chưa làm ra nửa điểm phản ứng, thân thể liền bị đập toái, nguyên thần sụp đổ, không gian giới chỉ bị Tiêu Thần lấy đi.
Oanh!
Già Thủ thần thông thế đi không giảm, ầm ầm rơi trên mặt đất, trong tiếng nổ mạnh kinh thiên, một đạo chưởng ấn xuất hiện ở trên mặt đất, sâu chừng vạn trượng, vô số khe rãnh lan tràn bốn phương tám hướng.
Nữ tu Độc Giác Tộc, chết!
Ngoài cơ thể Tiêu Thần bốc lên sát khí, tóc đen tung bay, khí thế như cầu vồng, trong đôi mắt đen kịt bùng lên thần quang, diệp diệp sinh huy, đánh chết nàng kia, thân ảnh cũng không dừng lại một chút, lóe lên, gào thét mà đi.
- Người ngăn ta… chết!
Tiếng gầm cuồn cuộn quét ngang, chẳng những không có dọa lùi tu sĩ dị tộc, ngược lại càng thêm kích thích những người này.
- Giết chết Nhân tộc Tiêu Thần!
- Người này sớm đã trọng thương, có thể lưu lại bao nhiêu uy năng, nói không chừng trước mắt đã là nỏ mạnh hết đà.
- Chư vị đạo hữu không nên sợ hãi, toàn lực ra tay, đánh chết người này!
- Sát!
Tiếng giết không dứt, lần này Tiêu Thần đúng là lâm vào hoàn cảnh bốn bề thọ địch, vô số cường giả dị tộc đỏ hồng hai mắt tru lên, điên cuồng lao ra.
Bản chất của tu sĩ chính là dân cờ bạc, đại bộ phận tham lam, ở dưới trọng bảo dụ dỗ, đủ để cho vô số tu sĩ triệt để điên cuồng. Nếu như Tiêu Thần ở vào trạng thái đỉnh phong, tất nhiên là không người dám can đảm ra tay với hắn, nhưng hôm nay trọng thương, tất nhiên để cho những người này sinh ra ý niệm may mắn trong đầu.
Có lẽ, người đạt được bảo vật chính là ta?
Ở dưới ý niệm như vậy chi phối, tu sĩ bốn phía hung hãn không sợ chết điên cuồng lao lên. Bất quá giờ phút này cũng có tu sĩ chưa bị bảo vật hoàn toàn giấu kín hai mắt, trong nội tâm còn tồn tại lý trí, ánh mắt quét ngang, trong nội tâm âm thầm chửi bới, vội dừng thân lui ra phía sau, thần sắc trong mắt âm tình bất định, không biết đến tột cùng suy nghĩ cái gì.
Chỉ thấy rất nhiều cường giả đỉnh phong của dị tộc đều không xa không gần theo đuôi phía sau tu sĩ vây công, lại không một người đoạt xuất thủ trước, hiển nhiên bọn hắn hạ quyết tâm dùng tánh mạng tu sĩ khác mài mòn Tiêu Thần, cuối cùng ra tay, quét dọn chiến cuộc cướp đoạt chỗ tốt.
Bất quá trọng bảo trước mắt, không ít tu sĩ đã mắt đỏ, sao có thể chú ý tới rất nhiều. Có lẽ thực chú ý tới, cũng ra vẻ không biết bỏ đi, dù sao nếu một khi cường giả đỉnh phong của các tộc đàn ra tay, bọn hắn thật không còn cơ hội.
Trước mắt người dám ra tay, trong tay đều có chút át chủ bài, đạt được bảo vật chưa hẳn không có khả năng toàn thân trở ra, nếu không bọn hắn cũng không phải thế hệ ngu dốt, há có thể cam nguyện bị người lợi dụng.
Trên hư không, có tu sĩ đi về phía trước, sắc mặt tái nhợt, thanh sam nhuốm máu, đối mặt rất nhiều cường giả dị tộc vây giết, thần sắc lại bình tĩnh không sợ hãi, trong đôi mắt đen kịt chỉ có sát ý nhàn nhạt chớp động, dị tộc vẫn lạc, huyết vãi trường không.
Oanh!
Oanh!
Cưỡng chế thương thế, trong thời gian ngắn duy trì chiến lực, nhấc tay tầm đó, có lực lượng ngập trời, che trời mà xuống, thần thông có thể diệt hàng tỉ sinh linh, chỗ thân ảnh của Tiêu Thần đi qua, huyết hoa vô số, nhuộm thấu trường không!
Phàm là người chết, không gian giới chỉ đều bị hắn lấy đi.
Chính như trước kia Tiêu Thần nói, đã quyết định ra tay, như vậy liền phải làm tốt chuẩn bị vẫn lạc, bảo vật của những người chết này, hắn tự nhiên sẽ không khách khí.
Đi về phía trước trăm vạn dặm, đánh chết trên vạn người!
Giết chóc vô tận, rốt cục khiến cho các tu sĩ dị tộc điên cuồng công phạt thoáng khôi phục một ít thần trí, nhìn xem tu sĩ chết quanh thân, lại nhìn thân ảnh thanh sam kia, tuy sắc mặt của hắn càng thêm tái nhợt, khí tức càng thêm suy yếu, nhưng lưng eo thẳng tắp như trước, thần sắc bình tĩnh, như có ngàn vạn át chủ bài, chỉ đợi bọn hắn ra tay chịu chết. Đúng là thái độ trầm ổn như vậy, để cho vô số cường giả dị tộc sắc mặt tái nhợt, ý sợ hãi không thể dừng lại bay lên não, mồ hôi lạnh sinh ra, lập tức thấm ướt toàn thân.
Những cường giả dị tộc vây công này, bị Tiêu Thần giết sợ.
Tu đạo đến nay, mặc cho ai cũng vô cùng tiếc rẻ tánh mạng của mình, nếu không tất yếu, tự nhiên không muốn bản thân tao ngộ chút nguy cơ phong hiểm. Hôm nay vây giết Tiêu Thần đoạt bảo, xem ra là không có bất kỳ dấu hiệu thành công, phàm là người ra tay, hôm nay đã chết toàn bộ.
Vây giết triều dâng, dần dần bình tĩnh, cường giả dị tộc ra tay đều chậm rãi lui về phía sau, nhưng lại không đi xa, hiện lên hình vây khốn. Tuy trong nội tâm đã có sợ hãi, nhưng tham niệm không tiêu, như cũ không người nguyện ý rời khỏi việc này.
Tiêu Thần nhẹ nhàng thở dốc, mặc dù dùng thân thể chém giết, nhưng ra tay vô số lần, đối với hắn cũng đã tạo thành hao tổn thật lớn, nếu không phải thân thể hắn luyện hóa Thiên Thủy Linh trụ sắp đột phá, uy năng tăng vọt, chỉ sợ hắn sớm đã không thể kiên trì.
Ánh mắt chậm rãi đảo qua, phàm là tu sĩ dị tộc bị ánh mắt của hắn nhìn trúng, sắc mặt tất cả đều tái đi, vô ý thức lui ra phía sau một bước.
Chỗ Nhân tộc, rất nhiều tu sĩ dị tộc gắt gao trấn áp, Tô Tô sớm đã khóc không còn nước mắt, bị Yên Nhiên đánh xỉu ôm trong ngực, giờ phút này ánh mắt nhìn trung tâm chém giết, thần sắc trong con ngươi cực kỳ phức tạp.
Chương 1217vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận