Đạo (Dịch) – Chương 1214

Tiêu Thần thu hồi thần niệm, không để ý đến Tiểu Điếm cùng Thước muội muội của nó ở chung nữa, khẽ lắc đầu, ý bảo Tô Tô không cần nhiều lời, cũng không phải là hắn không muốn phục dụng linh đan, mà là giờ phút này thương thế của hắn không phải thuốc có thể giải, chỉ có trải qua chậm rãi điều tức tu dưỡng, mới có thể khôi phục, nếu không mượn nhờ dược lực, tuy có thể khôi phục rất nhanh, lại chôn xuống nội thương, được không bù mất.

Thần thức đảo qua hai kiện bảo vật trong tay, xác định không có bị người động tay chân, lúc này mới thu nhập vào trong không gian giới chỉ.

Trong tu sĩ Nhân tộc, Quân Bất Lỗi thấy thần sắc lo lắng của Tô Tô, lại thấy Tiêu Thần trực tiếp lấy đi 36 tấm Chư Tử bản thảo, sắc mặt không khỏi càng thêm khó coi, khóe mắt run lẩy bẩy, mặt âm trầm không nói một lời.

Về phần Yên Nhiên, Tề Vân, Phỉ Thúy, trong nội tâm cũng bất đắc dĩ, dù sao bảo vật này là người ta dùng tánh mạng làm tiền đặt cược, vất vả chém giết đoạt được, tất nhiên là không có lý do chắp tay tống xuất, điểm ấy phóng ở nơi nào cũng là như vậy.

Thu bảo vật, Tiêu Thần cũng không trì hoãn, thản nhiên nói:

- Cô Xạ đạo hữu nói không sai, thế cục hôm nay, xác thực không nên trở mặt, bất quá đầu của đạo hữu tại hạ đã nhớ ở trong lòng, nếu như có cơ hội, ta sẽ thu.

- Trận chiến này, cứ như vậy bỏ qua.

Nói xong, rất nhiều dị tộc khó dấu thất vọng, trong nội tâm tu sĩ Nhân, Ma hai tộc thì thả lỏng, nếu không tất yếu, bọn hắn cũng không muốn giao chiến chém giết, uổng tiễn đưa tánh mạng.

Cô Xạ nghe vậy gật đầu, trong đôi mắt hiện lên vài phần dị sắc, cười lạnh nói:

- Sự tình của ta và ngươi tạm thời hóa giải, như vậy còn lại là phiền toái của Tiêu Thần đạo hữu a.

- Trọng bảo của Độc Giác Tộc, bản Ma Cực Âm ma mạch, Nhân tộc Quân Bất Lỗi 36 tấm Chư Tử bản thảo, mọi thứ đều là chí bảo đỉnh tiêm, đoạt vào trong tay, nhất định có thể làm cho chiến lực bản thân tăng vọt vô số lần, mà hôm nay, đạo hữu lại độc chiếm ba dạng, sợ là sẽ khiến cho rất nhiều đạo hữu nơi này đỏ mắt ah.

- Huống chi trước mắt đạo hữu người bị thương nặng, một thân tu vi mười không còn một, nếu lần này có người ra tay khiêu chiến đạo hữu, không biết Tiêu Thần đạo hữu ứng đối như thế nào?

Tuy thanh âm bình thản, lại tâm có thể tru, trực tiếp chơi dương mưu, càng cổ động tu sĩ nơi này ra tay khiêu chiến. Tâm tư của Cô Xạ này cực kỳ ngoan độc, dùng trạng thái của Tiêu Thần hôm nay, vô luận ứng chiến hay không, đối mặt rất nhiều cường giả dị tộc rục rịch, muốn toàn thân trở ra tuyệt không phải chuyện dễ.

Sau khi thanh âm của Cô Xạ rơi xuống, liền có ngàn vạn ánh mắt ẩn hàm sát ý đảo qua hắn, tuy những người này che dấu vô cùng tốt, nhưng đối với Tiêu Thần có được Sát Lục Bản Nguyên mà nói, lại không cách nào giấu diếm. Xem ra, kế sách của Ma tộc Cô Xạ có chút thành công, người nơi này muốn giết hắn đoạt bảo, số lượng tuyệt đối không ít, thậm chí trong Nhân tộc, cũng có mấy đạo sát cơ lóe lên rồi biến mất.

Tiêu Thần quay đầu, ánh mắt không để lại dấu vết đảo qua chỗ Quân Bất Lỗi, vừa rồi nếu cảm ứng không sai, trong cơ thể người này có một tia sát cơ che dấu rất tốt, rét lạnh thuần túy nhất, trong nội tâm ghi nhớ, sắc mặt hắn bình tĩnh như trước, cũng không một chút biến hóa.

Về phần Tô Tô thì sớm đã khó thở đến gương mặt đỏ lên, tức giận nói:

- Các ngươi sao có thể vô sỉ như vậy, nếu Tiêu Thần đại ca ở trạng thái toàn thịnh, các ngươi ai dám khiêu chiến, hôm nay lại ra tay, còn muốn mặt hay không!

- Hẳn là muốn bị vô số tộc đàn của Linh giới cười nhạo sao!

Thanh âm của Tiểu nha đầu này rơi xuống, lập tức để cho một đám cường giả dị tộc rục rịch kêu rên một tiếng, sắc mặt âm tình bất định, nhưng giờ phút này còn không đợi bọn hắn quyết định chủ ý, đã có một tiếng cuồng tiếu truyền đến:

- Ha ha ha ha! Chư vị đạo hữu đã không muốn ra tay, như vậy tại hạ liền không khách khí!

- Nhân tộc Tiêu Thần, hôm nay ngươi đoạt chí bảo, là không thể nào dễ dàng rời đi được! Địa Linh tộc Thụ Tằm ta đến chiến ngươi!

Tiếng cuồng tiếu chưa rơi, Thụ Tằm lúc trước sợ hãi Tiên Nữ tộc Cầm Nguyệt tiên tử khiêu chiến, mượn cớ chạy thục mạng, lúc này lại quay về, hơn nữa chẳng biết xấu hổ trực tiếp khiêu chiến Tiêu Thần, nói rõ muốn bỏ đá xuống giếng, muốn vô sỉ đến cùng.

Trong lúc nhất thời, vô số cường giả dị tộc giậm chân đấm ngực, thầm mắng mình không có da mặt dày như Thụ Tằm, đã muốn đoạt bảo cần gì phải chú ý trước chú ý sau, đúng là bị người này đầu cơ, càng nghĩ càng hối hận.

- Vô sỉ! Không biết xấu hổ! Bại hoại! Đại phôi đản!

Tô Tô chửi ầm lên, nhưng trong miệng lật qua lật lại, cũng chỉ có mấy chữ này, đối với hậu duệ quý tộc, tự nhiên không có trình độ chửi đổng như phố phường vô lại.

Đối với tiểu nha đầu chửi rủa, Thụ Tằm không nhìn, cười lạnh nói:

- Còn dám oa táo, đợi chút nữa ta giết Tiêu Thần này, liền cướp ngươi đi làm thị thiếp, xem trong Nhân tộc ai còn có thể cứu ngươi!

Địa Linh tộc, trời sinh tính dâm tà, rất sợ chết, da mặt dày cũng là ít người có thể so sánh.

Tuy trong nội tâm Cô Xạ khinh thường, nhưng hơi trầm ngâm, vẫn chắp tay thi lễ nói:

- Thụ Tằm đạo hữu, nếu như ngươi có thể đoạt được bảo vật, chẳng biết có thể nguyện ý lấy Cực Âm linh mạch cùng tại hạ trao đổi, Cô Xạ có thể dùng Địa Tâm Thánh Nguyên quả với tư cách đền bù tổn thất.

- Địa Tâm Thánh Nguyên quả!

Con mắt của Thụ Tằm sáng ngời, lập tức gấp giọng nói:

- Cô Xạ đạo hữu nói thật?

Địa Tâm Thánh Nguyên quả, sống ở sâu trong lòng đất, hấp thu nguyên khí trong lòng đất mà thành, quý trọng vô cùng, cực kỳ hiếm thấy, đối với Địa Linh tộc mà nói càng là có chỗ tốt vô tận.

- Bản ma mở miệng, tất nhiên không có giả dối, điểm ấy Thụ Tằm đạo hữu yên tâm.

Cô Xạ nhàn nhạt mở miệng.

Thụ Tằm cười to:

- Tốt! Nếu đạo hữu thật có thể lấy ra Địa Tâm Thánh Nguyên quả, tại hạ liền lấy Cực âm linh mạch trao đổi với ngươi.

Tu sĩ Địa Linh tộc này mở miệng, tin tưởng mười phần, như bảo vật đã đến tay .

- Nhân tộc Tiêu Thần, nhanh chóng ra tay, cùng ta chiến một hồi!

Ánh mắt của Tiêu Thần chớp lên, chậm rãi ngẩng đầu đảo qua:

- Hôm nay chiến đấu cứ như vậy chấm dứt, Tiêu Thần rời khỏi, không hề tiếp nhận bất kỳ khiêu chiến nào.

- Bảo vật ở trên người của ta, nếu ai muốn đoạt, cứ ra tay, bất quá một khi ra tay, liền đừng trách Tiêu Thần tâm ngoan thủ lạt, thủ hạ vô tình.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...