Đạo (Dịch) – Chương 1205

Trong con ngươi Tô Tô cấp tốc tuôn ra hơi nước dịu dàng, vừa rồi tự bạo không thành, nhưng giải khai vài phần phong trấn, lập tức nói:

- Ác nhân, ngươi không phải đối thủ của Cô Xạ ma đầu, nhanh trở về.

Ở Tô Tô xem ra, giờ phút này ác nhân hiện thân ra tay, tự nhiên là vì cứu nàng, điểm ấy để cho trong nội tâm tiểu nha đầu cực kỳ cảm động, ấn tượng đối với Tiêu Thần lập tức có biến hóa nghiêng trời lệch đất, chỉ cảm thấy ác nhân này hôm nay nhìn thế nào cũng thuận mắt, đương nhiên không hi vọng hắn vẫn lạc.

Nghe được Tô Tô mở miệng, tuy xưng hô quái dị lại có phần lộ ra thân mật, rất nhiều ánh mắt hội tụ mà đến lại nhiều mấy phần biến hóa.

- Nguyên lai là vì ưa thích nữ tử này mới sẽ ra tay, tuy cuồng dại, bất quá chung quy là phí công, chỉ có thể không công tiễn đưa tánh mạng của mình.

Ý niệm như vậy, lập tức xuất hiện ở trong nội tâm vô số tu sĩ.

Sắc mặt của Tôn Kiên lập tức tái xanh, tốt nha, nguyên lai người ta là vì cứu nữ tử ưa thích, hắn xuất đầu cái gì, thế nhưng mà hiện tại trước mắt bao người, hắn sao có thể lui ra phía sau.

Vừa rồi nhất thời xúc động, nhiệt huyết bành trướng, làm sao lại đần độn, u mê lao tới a!

Trong nội tâm Tôn Kiên kêu rên, cảm thụ được ánh mắt của Cổ Ma Cô Xạ quét rơi, liền để cho trong lòng của hắn nhịn không được sinh ra ý sợ hãi, lẫn nhau thực lực kém lớn như vậy, này còn đánh thế nào, không khác chủ động chịu chết a.

Mà vào thời khắc này, Tiêu Thần đột nhiên nhíu mày, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía Tô Tô, thấp giọng nói:

- Ta đã giúp ngươi rất nhiều, nếu như hôm nay ngươi chết, ta trước kia làm hết thảy không phải toàn bộ hóa thành hư ảo sao.

- Còn nữa, Cực Âm ma mạch của Cổ Ma Cô Xạ này, đối với ta cũng có tốt chỗ, vô luận có ngươi hay không, ta cũng sẽ ra tay. Nhưng bất kể nói thế nào, hôm nay nếu ta thắng, coi như là cứu tính mệnh của ngươi, để báo đáp lại, ta muốn Noãn Ngọc Tinh Vân Thước của ngươi, Tô Tô đạo hữu, ngươi có đáp ứng hay không?

Hai mắt Tô Tô đẫm lệ, cái đầu nhỏ liên tục gật đầu, thầm nghĩ ác nhân này vẫn chán ghét như vậy, rõ ràng là vì cứu nàng, còn hết lần này tới lần khác biên ra rất nhiều lý do, chẳng lẽ không hi vọng người khác cảm kích hắn sao.

Hừ! Chút thủ đoạn nhỏ ấy của ngươi, còn muốn giấu diếm được con mắt của Tô tiểu thư, nằm mơ đi thôi!

Tiêu Thần ăn ngay nói thật, nhưng nếu hắn biết rõ cách nghĩ của Tô Tô giờ phút này, chỉ sợ cũng không biết nên khóc hay nên cười, không cách nào giải thích a. Nhưng lần này hắn cũng không có bao nhiêu tinh lực phóng tới trên người tiểu nha đầu, đơn giản là tất cả lực chú ý của hắn đã đặt ở trên người Cổ Ma Cô Xạ. Người này rất cường, đáng giá hắn toàn lực ứng phó!

- Ha ha ha ha! Hai con sâu cái kiến của Nhân tộc, cũng mưu toan nghênh chiến bản Ma, thật sự không biết trời cao đất rộng!

Cô Xạ cuồng tiếu, lập tức trở tay đập rơi một chưởng:

- Hai người các ngươi đã muốn chết, bản Ma liền thành toàn các ngươi!

Nhìn như tiện tay một kích, nhưng ẩn chứa vài phần uy năng của Cô Xạ, đừng nói tu sĩ Độ Kiếp sơ kỳ, cho dù là Độ Kiếp hậu kỳ đỉnh phong, cũng sẽ bị một chưởng này đánh giết, hình thần câu diệt. Hôm nay đánh bại Quân Bất Lỗi, hắn muốn dựng nên vô thượng ma uy, tự nhiên không cho phép bất luận phản kháng khiêu chiến gì! Cho nên lần này ra tay, hắn không chút lưu tình, muốn trực tiếp gạt bỏ hai gã Nhân tộc nho nhỏ này răn đe!

Bất luận ai dám can đảm đối nghịch hắn, đều phải chết!

Nhìn về phía ma chưởng trăm trượng kia, sắc mặt Tôn Kiên lập tức trắng bệch, từ trong ma chưởng này tản mát ra khí tức, đủ để hắn tuyệt vọng.

- Mệnh ta xong rồi!

Nhưng trước mắt, người này lại không phát hiện, tu sĩ áo bào xanh phía trước chắp hai tay sau lưng, chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt nhìn về phía ma chưởng, sắc mặt bình tĩnh, không một chút sợ hãi, chỉ có tự tin tràn ngập.

Không sai, đúng là tự tin!

Trận chiến với Ma tộc Cô Xạ này, Tiêu Thần tự tin, hắn nhất định có thể thắng.

Ma chưởng đập rơi, khi cách khoảng trăm trượng, ngay lập tức có thể đến, mà hai người kia lại giống như bị khiếp sợ, chưa từng làm ra chút phản ứng.

Vô số tu sĩ dị tộc cười lạnh, tu sĩ Nhân tộc thở dài, tất cả đều nhận định, dưới một chưởng này, hai người bọn họ hẳn phải chết.

Bất quá đúng lúc này, dị biến nổi lên!

Tiêu Thần bình tĩnh nhìn về phía ma chưởng, chân bước lên, siết nắm tay, ngẩng đầu oanh ra!

Cũng không có động tác dư thừa, chỉ hời hợt lập vào hư không, một quyền nghênh tiếp, đập tới ma chưởng.

Không có ầm ầm nổ vang như rất nhiều tu sĩ dự liệu, tiếp theo thân thể sụp đổ huyết nhục bay tứ tung,… ma chưởng ở dưới vô số tu sĩ chú mục, va chạm một chút, vô thanh vô tức vỡ vụn, cấp tốc sụp đổ trừ khử không thấy.

Sắc mặt của tu sĩ áo bào xanh bình tĩnh, từ đầu đến cuối chưa từng có chút khác thường, thời điểm oanh phá ma chưởng, chắp hai tay sau lưng, ống tay áo vung vẩy, hư không lập tức sinh ra lực lượng bàng bạc không thể ngăn cản, tống xuất thân ảnh của Tôn Kiên ra xa, bay về chỗ Nhân tộc.

Dưới chân di chuyển, tiếp tục đi về phía trước.

Hắn bình thản, nhưng kinh đào lại nổi lên!

Tiêu Thần tiện tay một kích, đánh bại một chưởng của Cổ Ma Cô Xạ, lập tức vượt quá tất cả tu sĩ dự liệu, cả Thương Nguyệt Hạp trong nháy mắt nghẹn ngào, sau một khắc tiếng động lớn rầm rĩ.

- Người này là ai!

- Có thể ngăn cản một chưởng của Cổ Ma Cô Xạ, tu vi thấp nhất cũng là Độ Kiếp đỉnh phong, nhưng diện mạo của người này lại có chút lạ lẫm, đúng là không có một chút ấn tượng.

- Cao thủ như thế, vì sao ở trong Nhân tộc ta không ai nhận biết.

- Chẳng lẽ là cao thủ bí mật của tộc đàn, lần này thấy Nhân tộc ta chịu nhục, mới có thể ngang nhiên ra tay!

- Tất nhiên đúng là như thế!

Không đề cập tới dị tộc kinh nghi, sĩ khí uể oải của tu sĩ Nhân tộc ở trong lúc đó lại tăng lên lần nữa, từ trên người Tiêu Thần, bọn hắn lại chứng kiến một tia hi vọng.

- Giết chết Cô Xạ!

- Giữ gìn uy tín của Nhân tộc ta!

- Nhân tộc tất thắng!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...