Hắn vừa nghĩ xong, trong tràng lập tức truyền đến hai thanh âm trầm thấp buồn bực. Thân ảnh của Cổ Ma Cô Xạ rút lui mấy chục vạn trượng, mặt không đổi sắc, sắc mặt của Quân Bất Lỗi thì tái nhợt, kêu rên một tiếng, thân ảnh bị Thiên Ma thương nện bay, ầm ầm rơi vào đáy nước, kích thích kinh đào vạn trượng.
XÍU...UU!!
Bị nện vào trong nước, thân ảnh của Quân Bất Lỗi lập tức nổ bắn ra, sắc mặt âm lệ, đồng tử co rút lại, trong nội tâm sinh ra vài phần sợ hãi. Thực lực của Cô Xạ mạnh, đúng là vững vàng áp chế hắn một bậc, nếu như tiếp tục giao thủ, hắn tất bại.
Nghĩ đến điểm này, trong nội tâm Quân Bất Lỗi lập tức xiết chặt!
Trận chiến này, hắn tuyệt không thể thua, dùng tánh mạng thậm chí tiền đồ ngày sau của bản thân làm tiền đặt cược, chiến thắng tự nhiên có thể đạt được hồi báo cực kỳ phong phú, nhưng nếu thất bại, thì có thể rơi vào kết cục hai bàn tay trắng, thậm chí là chết.
Tuyệt không có thể thua!
Trong nội tâm Quân Bất Lỗi gào thét, đột nhiên thò tay dò xét Chư Tử bản thảo:
- Chư Tử bản thảo, hiển hóa Thượng Cổ thánh hiền, gia trì thân ta, thủ hộ!
Lần này, hắn chỉ có triệu hồi Nho đạo chí bảo mạnh nhất trong tay, mới có khả năng tranh hùng với Cô Xạ.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng của hắn lại cực kỳ tinh tường, thực lực của mình so sánh với Cổ Ma Cô Xạ, xác thực yếu nhược hơn mấy phân.
- Chư Tử bản thảo, chỉ cần triệu hồi chí bảo gia trì, mặc dù cuộc chiến này không thể chiến thắng, lại có thể tự bảo vệ mình!
Thế cục hôm nay, Quân Bất Lỗi đã không cầu thắng, chỉ cầu có thể giữ cho không bại, sẽ không một bàn thua tận.
Bất quá lần này, tuy hắn tính toán rất hay, nhưng Cổ Ma Cô Xạ sao sẽ làm như không thấy.
- Ha ha ha ha! Thôn Thiên ma quái, cuốn lấy Chư Tử bản thảo cho ta!
- Quân Bất Lỗi, hôm nay ngươi muốn mượn nhờ bảo vật bảo vệ mình, bản Ma há có thể cho ngươi như nguyện, lần này nhìn ngươi còn có thủ đoạn nào địch ta!
- Thiên Ma thương, đuổi giết!
Hắn gào thét, Thôn Thiên ma quái bị thúc giục, lập tức bộc phát ra sát khí, Ma vân bốc lên, lực cắn nuốt điên cuồng tăng lên vô số lần, gắt gao cuốn lấy 36 tấm Chư Tử bản thảo, mặc cho Quân Bất Lỗi triệu hoán, nhưng không cách nào thoát thân.
Đối mặt cục diện như vậy, Quân Bất Lỗi tất nhiên là vừa sợ vừa giận, trong nội tâm sợ hãi càng lớn, nhưng giờ phút này không cho phép hắn đa tưởng, Thiên Ma thương đã xen lẫn lực đạo vạn quân ầm ầm đâm rơi, có ma khí quay cuồng, mơ hồ truyền đến thanh âm sinh linh rú thảm, lại có Sát Lục chi khí tung hoành gào thét, khiến cho ma uy càng lớn.
Một kích này, so sánh với vừa rồi Cô Xạ ra tay, còn mạnh mẻ hơn mấy phần.
PHỐC!
Quân Bất Lỗi lòng tràn đầy biệt khuất, lại không thể làm gì, chỉ có cắn chót lưỡi, đột nhiên phun ra một ngụm tinh huyết, dung nhập vào Nho đạo thánh kiếm, không tiếc hao tổn Nho đạo thần binh, để cho uy năng tăng cao lần nữa, ngăn cản Cô Xạ kích giết.
Oanh!
Thiên Ma thương rơi xuống, thân ảnh của Cô Xạ lui ra phía sau, nhưng trong miệng cuồng tiếu không ngớt, Cổ Ma chiến thể hóa giải tiêu tán lực phản chấn, trái lại Quân Bất Lỗi thì như con ruồi bị đập bay, tốc độ nhanh như lưu tinh, ầm ầm rơi vào trong nước.
Giống như địa vị của hắn ở trong nội tâm tu sĩ Nhân tộc, ầm ầm vẫn lạc.
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Liên tiếp ra tay, Cổ Ma Cô Xạ cuồng tiếu, Thiên Ma thương trong tay hắn hóa thành thuồng luồng hung ác, sát khí tàn sát bừa bãi, mỗi kích đều ẩn chứa uy năng Ma Đạo vô thượng, mang theo lực lượng ngập trời, Quân Bất Lỗi chỉ có không ngừng phun tinh huyết kích phát bảo vật ngăn cản.
Nhưng tinh huyết, đối với tu sĩ vốn là vô cùng trọng yếu, ẩn chứa ở trong cơ thể, đại lượng xói mòn tất nhiên sẽ hao tổn rất nặng, sắc mặt của Quân Bất Lỗi trắng bệch, khí tức phù phiếm, trong mắt tràn ngập oán độc không cam lòng, nào có khí tức của Nhu Ngọc công tử như trước khi, càng giống con nghiện đánh bạc thua rơi vào cảnh hai bàn tay trắng.
- Quân Bất Lỗi, hôm nay ngươi tuyệt không phải địch thủ của bản Ma, ta ngược lại muốn nhìn xem, ngươi có bao nhiêu tinh huyết có thể dùng, có thể kiên trì đến bao lâu!
- Bản ma không ngại, coi ngươi như bao cát tùy ý oanh rơi, loại tư vị này, so với để cho bản Ma chém giết ngàn vạn thế hệ tục tằng càng có khoái cảm!
- Ma tộc ta uy vũ tất thắng, tu sĩ Nhân tộc há có thể ngăn cản ma uy, quả nhiên là không biết tự lượng sức mình!
- Ha ha ha ha!
Trong lúc cười to, Cô Xạ điên cuồng ra tay, không ngừng đánh bay Quân Bất Lỗi, khí diễm hung hăng càn quấy, ma uy trùng thiên, nhất thời danh tiếng vô lượng, ai có thể so!
Chỗ Nhân tộc, sắc mặt các tu sĩ khó coi, trong mắt không cam lòng, nhưng Quân Bất Lỗi cũng bị thua, không phải đối thủ, bọn hắn lại có thể thế nào? Nếu lên đài chỉ sợ chỉ biết không công mất mạng, tăng khí diễm cho đối phương.
Hôm nay các tộc đàn hội minh Thương Nguyệt Hạp mà chiến, Nhân tộc không chỉ có nữ tử rơi vào trong Ma tộc chịu nhục, cường giả đỉnh phong ở chính diện giao phong bị thua, có thể nói là mất hết mặt mũi, thanh danh tộc đàn bị trọng thương!
Về phần cường giả dị tộc ở quanh thân, tuy âm thầm kinh hãi Cổ Ma Cô Xạ cường đại, nhưng giờ phút này lại nhìn có chút hả hê, vô số ánh mắt hội tụ Nhân tộc, không còn kính sợ kiêng kị như trước kia, mà chỉ có trào phúng, tuy chưa mở miệng, nhưng không thể nghi ngờ làm cho người càng thêm khó chịu!
Quanh thân Tiêu Thần, các tu sĩ như cha mẹ chết, sắc mặt âm trầm như nước, khí tức bên ngoài cơ thể âm lãnh, khóe miệng lại ẩn ẩn có đắng chát. Hôm nay bại trận, không chỉ là Quân Bất Lỗi bại, càng là cả Nhân tộc bại, bọn hắn ai cũng không thể thoát thân. Lần này tộc đàn thí luyện, Ma tộc nhất định có thể uy danh đại chấn, mà Nhân tộc thì sẽ trở thành đối tượng cười nhạo cho tộc khác.
Việc này, Nhân tộc từ trước đến nay ngạo nghễ có thể nào thừa nhận!
Nhưng mặc dù không muốn, bọn hắn lại có thể thế nào, Cổ Ma Cô Xạ ma uy cái thế, trong Nhân tộc, ai có thể địch?
Tuy trước mắt Quân Bất Lỗi còn đang gắt gao chèo chống, nhưng hắn suy tàn, dĩ nhiên là kết cục nhất định!
Oanh!
Thời điểm vô số tu sĩ suy nghĩ, Cô Xạ gào thét, trên Thiên Ma thương ma khí bốc lên, Sát Lục chi khí hội tụ, khiến cho uy năng một thương này càng mạnh hơn nữa:
- Quân Bất Lỗi, một thương này, bản Ma triệt để đánh bại ngươi, dương vô thượng ma uy của ta!
- Phá cho ta! PHÁ...! PHÁ...!
Bình luận