Đạo (Dịch) – Chương 1199

Cực Âm ma mạch!

Cầm trong tay bảo vật này, đối với Ma tộc mà nói, liền tương đương với tùy thân mang theo cả đầu Cực phẩm ma mạch có thể tùy thời khôi phục pháp lực hao tổn, Cô Xạ này có thể khôi phục nhanh như vậy, hiển nhiên là công hiệu của bảo vật này. Có bảo vật này, nếu so hao tổn, ai sẽ là địch thủ của hắn.

Quân Bất Lỗi hiển nhiên cũng nghĩ đến điểm này, sắc mặt nhịn không được có chút trầm xuống, nhưng không kinh hoảng, thần sắc trong mắt trầm ổn như trước. Giờ phút này đối mặt Cô Xạ toàn lực ra tay, nghịch chuyển Âm Dương ngưng tụ Thôn Thiên ma quái, trong lòng hắn này lạnh lùng cười cười.

Trên tay chớp lên linh quang, 36 trang giấy lớn hơn một xích, màu sắc khô héo, tựa hồ một cơn gió nhẹ thổi qua liền có thể hóa thành tro tàn, giờ phút này cảm nhận được ma khí nồng đậm, không cần thúc dục, cũng đã đón gió mà trướng, mỗi một tờ đều hóa thành trăm trượng, bên trên có phù văn huyền ảo, tối nghĩa bộc phát ra hào quang màu vàng vô tận, từ trong hào quang này, có khí tức mênh mông cuồn cuộn ầm ầm bộc phát.

Chư Tử bản thảo, do đại năng Viễn Cổ Nho đạo tự tay viết, ẩn chứa một tia tinh khí thần niệm nguyên vẹn của Đại Nho, phong trấn chính khí mênh mông cuồn cuộn của Nho gia, chuyên khắc thiên hạ tà ma. Mặc dù là Đại Nho bình thường viết, trấn ở trong nhà cũng miễn không bị yêu tà quỷ quái xâm nhập, huống chi là Chư Tử bản thảo. Mỗi một chữ ở trong đó, đối với tu sĩ tà đạo hoặc yêu ma quỷ quái, đều có lực uy hiếp vô thượng, có thể đơn giản gạt bỏ.

Cho nên giờ phút này, 36 tấm Chư Tử bản thảo đồng thời xuất hiện, sinh ra chính khí mênh mông cuồn cuộn, đủ kinh thiên động địa!

Rầm rầm!

Rầm rầm!

Mỗi một tấm Chư Tử bản thảo đều bộc phát ra hào quang màu vàng, giống như cờ xí đón gió phấp phới, một văn tự màu vàng từ đó chậm rãi bay ra, tạo thành một đại trận nhìn như lộn xộn, kì thực huyền diệu thâm ảo, vô số Thiên Địa chính khí hội tụ.

Ở trong trận thế, chính khí mênh mông cuồn cuộn hội tụ, một thân ảnh chậm rãi hiển hiện.

Thân cao ngàn trượng, lưng đeo Trường Cung, đỉnh đầu búi tóc, mặc đạo bào! Thân ảnh ngưng tụ này, đương nhiên là một Nho môn sĩ tử, mặc dù khuôn mặt hơi mơ hồ, nhưng trong đôi mắt, có thần quang lập loè.

Nho gia Lục Nghệ… xạ!

Bắn ra mũi tên nhọn, ẩn chứa thần thông Nho gia, chuyên phá tà ma, lực sát thương cực kỳ kinh người, chính là một trong các đại thần thông của Nho gia, ngưng tụ hư ảnh của Lục Nghệ Đại Nho cho mình dùng. Tục truyền tu luyện thần thông Nho môn tới cảnh giới cực hạn, thậm chí có thể triệu hoán một tia tinh hồn Đại Nho ở trong thiên địa tối tăm, dung nhập vào hư ảnh Lục Nghệ Đại Nho, khiến cho thần thông ngưng tụ hư ảnh có được linh trí, trở thành trợ lực tuyệt cường!

Ở trong Linh giới mênh mông, liền có Đại Nho cả đời nghiên cứu học vấn, phẩm đức cao thượng, không tu pháp thuật không cầu trường sinh, chỉ nguyện tâm thần thông minh, cảm ngộ Thượng Cổ Chư Tử áo nghĩa, thậm chí có thể thành công triệu hoán Đại Nho tinh hồn, ngưng tụ Lục Nghệ hư ảnh, mặc dù không tu hành, lại có uy năng hủy thiên diệt địa.

Thần thông như thế, cần thế hệ cảm ngộ ý chí của Nho đạo Chư Tử sâu đậm mới có thể thi triển, Quân Bất Lỗi hiển nhiên không có này tư cách, bất quá có 36 tấm Chư Tử bản thảo tương trợ, lại để cho hắn miễn cưỡng thi triển ra môn Nho đạo đại thần thông kia.

Khi Đại Nho hư ảnh ngưng tụ thành, sắc mặt của Quân Bất Lỗi nghiêm nghị, trong miệng bỗng nhiên quát khẽ:

- Nho môn khoan dung độ lượng, trông nom muôn dân trăm họ, tà ma ngoại đạo, đều chết đi! Nho gia Lục Nghệ, nhất tiễn phá vạn ma!

- Bắn!

Quát khẽ rơi xuống, Chư Tử bản thảo bắn ra văn tự, đột nhiên bộc phát ra chính khí vô tận, hội tụ đến Lục Nghệ hư ảnh.

Sau một khắc, hư ảnh đột nhiên xoay tay gỡ Trường Cung xuống nắm ở trong tay, ba chỉ niết dây cung, một bước triệt thoái phía sau, trầm hông kéo cung, chính khí vô tận ngưng tụ ở trên dây cung, hóa thành một mũi tên dài chừng ngàn trượng.

Buông tay!

XÍU...UU!!

Ở trong tiếng xé gió, mũi tên xuyên không, phát ra khí tức sắc bén vô tận, vọt tới Thôn Thiên ma quái.

- Ha ha ha ha! Thế nhân thường nói Nho môn áo nghĩa tận phá tà ma, bản Ma từ trước đến nay không tin. Hôm nay lợi dụng ma uy vô thượng của ta, sinh sinh thôn phệ luyện hóa 36 tấm Chư Tử bản thảo của Quân Bất Lỗi ngươi, cổ vũ thần thông của bản Ma.

- Thôn Thiên ma quái, mang theo vô thượng ma uy, nuốt cho bản Ma! Nuốt! Nuốt!

Cô Xạ quát lớn, mỗi một tiếng gầm nhẹ rơi xuống, khí tức trên người Thôn Thiên ma quái kia càng thêm cuồng bạo, sau ba tiếng rống, trong miệng ma vật này bỗng nhiên phát ra một tiếng gào thét, miệng lớn mở ra, bỗng nhiên nghênh hướng mũi tên mà đến.

XÍU...UU!!

XÍU...UU!!

Ma khí hư không sinh thành, chí âm đến tinh khiết, lại có Ma Nguyệt rơi xuống quang huy, cả hai vừa là đen kịt vừa là huyết sắc, lẫn nhau cấu kết, lập tức sinh ra một biến hóa cực kỳ vi diệu. Ở chỗ Thôn Thiên ma quái mở ra miệng lớn, thần quang song sắc gào thét rơi xuống, thẳng đến mũi tên mà Lục Nghệ Đại Nho bắn ra.

Ba!

Ba!

Quang đoàn hắc, huyết song sắc chưa tới gần, đã bị mũi tên mang theo Nho gia chính khí mênh mông cuồn cuộn hủy diệt, đột nhiên nổ tung, hai màu tương dung, hóa thành quang điểm hỗn độn, nhưng lại không tiêu tán, mà lơ lửng ở quanh thân mũi tên.

Mũi tên thế như chẻ tre, mặc cho vô số quang đoàn hắc, huyết song sắc tới gần, tất cả đều bị hủy diệt. Chỉ một tức thời gian, liền có vài chục vạn quang đoàn chôn vùi, bất quá hư không có ma khí dật tán không dứt, Ma Nguyệt vẫn còn phát ra tia máu, rất có trạng thái không ngừng không nghỉ, vĩnh viễn bất diệt. Hơn nữa theo số lượng quang đoàn nghiền nát gia tăng, ánh sáng quanh quẩn ở quanh thân mũi tên càng ngày càng nhiều, dần dần hóa thành một quang tầng hình thoi, một mực phong tỏa nó ở bên trong, hơn nữa mỗi một quang điểm, đều có lực cắn nuốt như ẩn như hiện, tuy yếu ớt, nhưng nếu số lượng dùng trăm vạn thậm chí ngàn vạn tính toán, sinh ra lực cắn nuốt điệp gia, đủ để đạt tới hoàn cảnh khủng bố. Ở trong màn hào quang này, tu sĩ Độ Kiếp bình thường tiến vào trong đó, thân thể nguyên thần sẽ bị xé thành phấn vụn, triệt để chết mất.

Mũi tên ngàn trượng, tốc độ bỗng nhiên giảm xuống, theo tới gần Thôn Thiên ma quái, quang tráo không ngừng co rút lại, hao tổn Nho gia chính khí trong đó, khiến cho hình thể nó không ngừng thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn không tới trăm trượng, bị Thôn Thiên ma quái nuốt vào trong bụng.

Chương 1200vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...