Phòng Ngự Phù, xuất từ thủ bút của cường giả Thiên Nhân cảnh, vô cùng quý trọng, một khi bóp nát sẽ lập tức bộc phát vòng bảo hộ, thủ hộ thi thuật giả không bị thương tổn. Theo khí tức Phòng Ngự Phù mà Tô Tô thi triển, phù này phẩm chất cực cao, sợ là cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh toàn lực ra tay, cũng mơ tưởng ở trong thời gian ngắn oanh phá, lại càng không cần phải nói Ma tộc Cô Sát.
- Uy năng như thế, tất nhiên là Thiên Nhân Ngũ Cảnh tự mình ra tay luyện chế, nữ tu Nhân tộc này đến tột cùng có thân phận như thế nào, không chỉ có hai kiện Linh Bảo, còn có chí bảo hộ mệnh như vậy!
- Có nó hộ thân, dù đứng đấy bất động, tu sĩ Ma tộc lại có thể làm gì nàng.
- Nếu không phải kinh nghiệm đấu pháp của nàng quá kém, thì tu sĩ Ma tộc kia không bị đánh giết đã cực kỳ may mắn, lại há có thể chiếm thượng phong như vậy.
- Trận chiến này, đoán chừng sẽ hòa, đã thi triển thủ hộ phù lục như vậy, ở đâu còn có tất yếu tiếp tục nữa.
Thời điểm mọi người liên tục nghị luận, trong nội tâm Quân Bất Lỗi hơi buông lỏng, nắm đấm chậm rãi buông ra, trận chiến này có thể ngang tay chấm dứt, đã là cục diện vô cùng tốt, chỉ cần Tô Tô không có gặp chuyện không may là tốt rồi, nếu không dù hôm nay hắn cuối cùng lực áp quần hùng, cũng không cách nào bàn giao với Tô trưởng lão.
Khá tốt! Khá tốt!
Sau lưng hắn, Yên Nhiên, Tề Vân, Phỉ Thúy đồng thời thả lỏng, thần sắc trên mặt an tâm một chút.
Vô số tu sĩ đều cho rằng trận chiến này không cần tiếp tục, nhưng giờ phút này chỉ có Tiêu Thần càng nhíu mày, bởi vì vô luận là Cô Xạ, hay Cô Sát ra tay kia, thần sắc của hai ma đầu này đều quá mức bình tĩnh, trong đôi mắt tràn ngập tự tin nhàn nhạt.
Đến tột cùng bọn hắn có át chủ bài gì, có thể có được tin tưởng như vậy.
Tiêu Thần khó hiểu, nhưng hắn rất nhanh liền có phát hiện.
Oanh!
Cô Sát ra tay, trường kích chém rụng, trong tiếng nổ kinh thiên, vòng bảo hộ lóe lên linh quang, một cổ lực lượng bàng bạc đánh bay hắn, thất khiếu chảy máu, bị vòng bảo hộ phản chấn trọng thương. Bất quá dù vậy, hắn không có vẻ kinh sợ, ngược lại trong mắt hiện lên một tia đắc ý.
Sau một khắc, ở chỗ trường kích chém rụng, một đạo ma quang nhỏ bé yếu ớt hiện lên, lập tức hóa thành vô số Ma vân cực nhỏ, dọc theo vòng bảo hộ, cấp tốc khuếch tán, ngắn ngủn một tức, cũng đã lan tràn khắp vòng bảo hộ.
Ô quang lóe lên, vòng bảo hộ rung động lắc lư.
Ô quang lại lóe lên, vòng bảo hộ hư ảo.
Ô quang lóe lần nữa, vòng bảo hộ vỡ vụn!
Phù lục thủ hộ đủ để ngăn cản cường giả Thiên Nhân Tam Cảnh ra tay, lại bị Ma vân hời hợt phá hủy.
Tô Tô kinh hô một tiếng, khuôn mặt trắng bệch, mặc nàng suy nghĩ như thế nào cũng không dự liệu được cục diện trước mắt, gia gia cho nàng vật hộ thân mạnh nhất, lại bị đơn giản phá vỡ như vậy. Giờ phút này không đợi nàng phản ứng, Ma vân lập tức co rút lại, trực tiếp chui vào trong cơ thể tiểu nha đầu.
Ma vân dung nhập, xuất hiện ở dưới da thịt trắng nõn của Tô Tô, tạo thành vô số đường vân huyền ảo đen kịt, giống như thêu thùa, rậm rạp ở ngoài da thịt của tiểu nha đầu. Dưới tác dụng của Ma vân, pháp lực, nguyên thần của Tô Tô lập tức bị phong ấn, trong con ngươi tràn ngập sợ hãi.
- Hắc hắc, trận chiến này, bản Ma thắng!
Cô Sát cười lạnh, vung tay lên, chủ nhân của Noãn Ngọc Tinh Vân Thước, Tử Kim Hộ Thân Linh bị bắt, khí tức lập tức đại giảm, bị hắn bức rơi, mặc dù tạm không bị ma hóa lau đi linh trí, nhưng đã bị phong trấn.
Cũng chính bởi vì như thế, nếu không hắn dám ra tay, Tiêu Thần sẽ lập tức bộc phát, bằng không Tiểu Điếm tuyệt đối sẽ lập tức bạo tẩu.
- Ma tộc đáng chết! Đáng chết! Rõ ràng dám can đảm tổn thương Thước Thước xinh đẹp của ta! Đáng giận, thật sự là đáng giận!
- Thước Thước ngươi yên tâm, bản soái nhất định sẽ không để cho bất luận kẻ nào tổn thương ngươi, ta nhất định sẽ cứu ngươi ra!
- Thằng nhãi con Ma tộc, bản soái nhất định sẽ mài ngươi cho chó ăns, ngươi chết định rồi, Tiểu Điếm đại gia nhất định sẽ làm cho ngươi chết không chỗ chôn!
Trong Tả Mi đạo tràng, Tiểu Điếm nổi trận lôi đình, sát khí đằng đằng, nếu không phải Tiêu Thần áp chế, hắn đã sớm nhảy ra, một kiếm đuổi giết.
Trong nội tâm Tiêu Thần nhảy dựng, đột nhiên quay đầu, chỉ thấy Quân Bất Lỗi vươn người đứng dậy, một bước phóng ra, thân ảnh lập tức biến mất. Mà cùng lúc đó trong Ma tộc, Cô Xạ cười một tiếng, Ma thân tiến lên đồng dạng không thấy.
Trong tích tắc, cả phiến không gian đột nhiên chấn động, lập tức có sấm rền nổ mạnh, một chỗ không gian lập tức vỡ vụn, trăm ngàn vết nứt không gian như mạng nhện rậm rạp chằng chịt khuếch tán bốn phía, hai thân ảnh từ trong đó xuất hiện, riêng phần mình lùi lại.
Hai người này, đúng là Ma tộc Cô Xạ và Nhân tộc Quân Bất Lỗi, cả hai lui về phía sau, người phía trước phất tay, trực tiếp nhiếp Tô Tô đi, ném vào trên tay Cô Sát, trong miệng cuồng tiếu mở miệng:
- Quân đạo hữu nhúng tay trận chiến này, chẳng lẽ không phải là bức bách bản Ma ra tay sao. Trận chiến này Nhân tộc ngươi đã bại, tiểu nha đầu kia tự nhiên quy Ma tộc ta xử trí.
- Cô Sát, nữ sinh này cũng xinh đẹp, tuy không thể làm chính thất Vương phi của ngươi, nhưng thu làm tiểu thiếp lại không ảnh hưởng toàn cục, trận chiến này ngươi đã thắng, nữ tử này liền quy ngươi.
Cô Xạ tùy ý cười to, không chút cố kỵ sắc mặt âm trầm của Quân Bất Lỗi.
- Tô Tô bại, Ma tộc ngươi có thể chọn lấy đi bảo vật, nhưng nàng phải bình yên quy trả cho ta, nếu không hôm nay tu sĩ Nhân tộc ta không tiếc bất cứ giá nào, tất sẽ để cho Ma tộc ngươi trả giá thật nhiều!
Nhu Ngọc công tử Quân Bất Lỗi, giờ phút này lạnh lùng mở miệng, sát khí đằng đằng, bên ngoài cơ thể bộc phát đại thế, như khói báo động thẳng vào vân tiêu, khí tức ở trong ngàn vạn tu sĩ đỗ trạng nguyên!
Cô Xạ lạnh lùng cười cười, một bước tiến lên, ma khí tinh thuần lập tức bộc phát, nồng đậm sền sệt, đen kịt giống như mực, như Giao Long Mãnh Hổ từ trong ngủ say thức tỉnh, bá đạo vô song, tung hoành bễ nghễ, cùng Quân Bất Lỗi giằng co một chút cũng không kém.
Hai người lạnh lùng tương đối, quần áo phần phật, một người áo trắng quạt xếp, tuấn lãng phiêu dật, một người hắc y mặt lạnh, ngang ngược bá đạo, đều là tồn tại nhân trung long phượng!
- Rơi vào trong tay Ma tộc ta, là con mồi của Ma tộc ta, từ cổ chí kim đến nay, Ma tộc ta cường ngạnh bá đạo, từ trước đến nay chỉ có ta ức hiếp người khác, chưa từng bị người uy hiếp bức bách, hẳn là Quân đạo hữu cho rằng hôm nay có thể bức bách bản Ma lui ra phía sau sao.
Bình luận