Tiểu nha đầu than nhẹ, đột nhiên ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn vui vẻ:
- Còn nữa, người ta cũng không nhất định sẽ thua a, lúc trước ta có thể trọng thương tiểu tử Ma tộc kia, hôm nay nhất định cũng có thể, chư vị sư huynh sư tỷ làm gì căng thẳng như vậy.
Quân Bất Lỗi quay người, ánh mắt rơi vào trên người Tô Tô, thấp giọng nói:
- Tô Tô, ngươi thật không sợ?
Tô Tô lắc đầu nói:
- Gia gia cho Tô Tô không ít bảo bối, cho dù thực đánh không lại, bằng vào pháp bảo, bảo mệnh cũng không khó.
- Sau khi ta lên đài liền sử dụng bảo vật, chắc có lẽ không có việc gì, Bất Lỗi sư huynh không cần phải lo lắng.
Quân Bất Lỗi không nói, khẽ gật đầu.
Hôm nay nếu không ứng chiến, mặc kệ hắn có lý do gì, cũng sẽ mất hết uy tín. Với tư cách tu sĩ cao tầng trong tộc đàn, ánh mắt của bọn hắn lâu dài, xem là đại cục của cả tộc đàn, tuyệt không so đo một người một vật tổn thất. Nếu vì chiếu cố Tô Tô, cự tuyệt trận chiến này, dù bởi vậy đạt được Tô trưởng lão hảo cảm, cũng không cách nào đền bù tổn thất của hắn.
Hơn nữa trọng yếu nhất là, loại tổn thất này, hắn không cách nào thừa nhận. Khổ tâm tạo nghệ, vất vả cần cù kinh doanh, mấy ngàn năm cố gắng mới có thể có địa vị hôm nay, muốn hắn buông tha, vô luận như thế nào cũng làm không được.
Dã tâm của Quân Bất Lỗi rất lớn, hắn phóng nhãn là cả Nhân tộc, vì tiền đồ của mình, dù tổn thất một nữ tử mình ưa thích, hắn cũng sẽ không chút do dự. Cho nên, trận chiến hôm nay, mặc dù Tô Tô không đáp ứng, hắn cũng sẽ nghĩ biện pháp cho nàng tiếp, đơn giản là hắn ở trong tu sĩ Nhân tộc dựng lên thanh danh, quyết không cho phép bị nửa điểm tổn thương và làm bẩn.
Trước mắt, kết quả này ở hắn xem ra là quá hoàn mỹ. Hơn nữa chính như Tô Tô nói, với tư cách cháu gái của Tô trưởng lão, trên người nàng có không ít bảo vật, trận chiến này chưa chắc đã thua.
Bất quá lần này, trên mặt Quân Bất Lỗi không có biến hóa gì, nhiều năm ngụy trang, sớm đã để cho hắn có thể làm được hỉ nộ không lộ ra ngoài, sắc mặt hơi ngưng trọng, chậm rãi đứng dậy, khóe miệng vui vẻ biến mất, khí tức ôn nhuận tiêu tán, hóa thành hàn ý nhàn nhạt, tuy mỏng manh, lại vô cùng lạnh lùng, có thể đông lạnh huyết nhục nguyên thần, làm cho người sợ hãi.
- Tuy Tô Tô xuất thân không tệ, nhưng tuyệt đối không phải địa vị tôn quý như đạo hữu nói, nàng bất quá là tiểu nha đầu từ nhỏ được nuông chiều, chưa trải qua huyết tinh chém giết, là Tiểu sư muội Quân Bất Lỗi ta thương yêu nhất.
- Cự tuyệt Tô Tô xuất chiến, chỉ là không muốn để nàng xảy ra ngoài ý muốn, cùng Cô Xạ đạo hữu nói đủ loại không có nửa điểm quan hệ. Bất quá đã có huyết mạch Vương giả của Ma tộc ước chiến, lại có Cô Xạ đạo hữu bức bách, trận chiến này Tô Tô liền đáp ứng.
- Nhưng có một chút, Quân Bất Lỗi phải nói rõ, Tô Tô xuất chiến, nếu như xuất hiện sai lầm, vô luận chân trời góc biển, tại hạ tất nhiên sẽ không tiếc bất cứ giá nào, sinh sinh đánh giết người xuất thủ kia, rút hồn luyện phách, phong ấn vạn năm, thừa nhận vô tận đau đớn mới có thể tiêu tán.
Thanh âm bình thản, khí tức sát phạt lạnh lùng, ầm ầm xông lên trời.
- Tu sĩ Nhân tộc, tiếc gì chiến một trận!
- Tu sĩ Nhân tộc, tiếc gì chiến một trận!
- Tu sĩ Nhân tộc, tiếc gì chiến một trận!
- Tu sĩ Nhân tộc, tiếc gì chiến một trận!
Vô số cường giả Nhân tộc gào thét, khuôn mặt của Tô Tô có chút đỏ lên, trong con ngươi có vẻ kiên định, cắn chặt răng ngà, thân thể mềm mại chớp lên linh quang, thân ảnh phiêu nhiên như tiên, làn váy phiêu đãng trong gió, phác hoạ dáng người, giống như Thần Nữ.
Về phần tên Ma tộc kia, được nghe Quân Bất Lỗi mở miệng, sắc mặt biến đổi, đồng tử kịch liệt co rút lại, cực kỳ kiêng kị. Nhân tộc Quân Bất Lỗi, chỉ bằng vào năm chữ này, uy hiếp của hắn liền không người nào có thể khinh thị.
Chỉ có sắc mặt Cô Xạ như thường trên khuôn mặt, phóng đãng không bị trói buộc, ngược lại vui vẻ càng lớn.
Hào khí của Ma tộc cùng Nhân tộc bỗng nhiên gay cấn, trong nội tâm các cường giả dị tộc tự nhiên vui mừng, ước gì thật xảy ra một chút ngoài ý muốn, tiến tới để cho hai đại cường tộc này bộc phát ra đại chiến kịch liệt, nếu liều lưỡng bại câu thương đó là không thể tốt hơn.
Tô Tô tim đập rộn lên, tuy một mực an ủi mình không cần căng thẳng, nhưng bị ngàn vạn tu sĩ chú mục, vô tận ánh mắt hội tụ ở một thân, vẫn để cho nàng khó có thể tự kềm chế.
- Không có việc gì, Tô Tô không phải sợ, ngươi có gia gia cho bảo bối, tu sĩ Ma tộc này không có khả năng là đối thủ của ngươi, chỉ cần tế ra bảo vật nện một trận, có thể đả bại người này, đến lúc đó có thể uy phong.
- Đúng vậy, chính là như vậy, Tô Tô ngươi phải cố gắng lên, không thể cho đám người Bất Lỗi sư huynh mất mặt, cũng không thể để ác nhân kia chế giễu. Hiện tại cường giả các tộc hội tụ Thương Nguyệt Hạp, nói không chừng ác nhân kia cũng ở nơi nào đó vụng trộm nhìn xem, ngươi không thể sợ hãi.
Tiểu nha đầu suy nghĩ hỗn loạn, nhưng trong đầu lại nhịn không được sinh ra một ý niệm, nếu như hiện tại ác nhân kia ở bên người nàng, chỉ sợ tu sĩ Ma tộc dám can đảm khó xử nàng này, sớm đã bị ác nhân làm thịt.
Bất Lỗi sư huynh .
Hắn cố kỵ quá nhiều, tuy Tô Tô đơn thuần nhưng không ngu dốt, đơn giản là trong lòng có chút ưa thích hắn, mới chọn ứng chiến, không muốn để cho hắn khó xử. Nhưng chẳng biết tại sao, hiện tại trong đầu nàng tất cả đều là bóng dáng của ác nhân kia.
Lung lay cái đầu nhỏ, Tô Tô không biết hiện tại ác nhân mà nàng nói đang nhíu mày nhìn nàng, tiểu nha đầu thu liễm tâm tư, trận chiến này không phải như ngày thường ở trong nhà cùng các sư huynh sư tỷ luận bàn, bọn hắn đều nhường nhịn, nịnh nọt, đây mới thực là cùng dị tộc chém giết, cho nên nàng không thể hiện ra nửa điểm sai lầm.
Trên tay chớp lên linh quang, Ngọc Thước pháp bảo lập tức xuất hiện ở trên tay, lại lần nữa phất tay, có một cái chuông nhỏ màu tím bay lên.
Pháp bảo trong tay, nội tâm Tô Tô an tâm một chút, kiều quát một tiếng, bàn tay trắng nõn khẽ nhếch, Noãn Ngọc Tinh Vân Thước bay ra, hóa thành một đạo lưu quang gào thét về phía trước.
Linh Bảo!
Hai kiện Linh Bảo!
Cảm ứng được Noãn Ngọc Tinh Vân Thước, Tử Kim Hộ Thân Linh phát ra khí tức, rất nhiều tu sĩ dị tộc vây xem, sắc mặt đều biến đổi, tiếp theo trong miệng nhịn không được nuốt một ngụm nước miếng.
Bình luận