Đạo (Dịch) – Chương 1177

Giờ phút này người mở miệng, là người cầm đầu trong nhóm này.

- Cô Xạ đại nhân, thuộc hạ đáng chết, xin đại nhân tha thứ!

Tu sĩ Ma tộc quỳ xuống, sắc mặt trắng bệch. Nhìn hình dạng, người này đúng là Ma tộc bị Tô Tô đả thương kia.

Tu sĩ Ma tộc này đạt tới Độ Kiếp hậu kỳ, cùng Cô Xạ kia thuộc đồng cấp, nhưng ở trước mặt hắn lại vô cùng kính cẩn, ở trong ngôn từ lộ ra kính sợ, sợ hãi thật sâu, không dám có chút làm càn.

Hình thể Cô Xạ cao tới, khuôn mặt tục tằng, trong cơ thể tản ra khí thế cường hoành, vô cùng bá đạo, phô thiên cái địa, cũng không cố ý khu động, tựa như tự nhiên mà phát ra, tựa hồ hết thảy thế gian đều bị hắn dẫm nát dưới chân.

- Lăn xuống đi!

Cô Xạ gầm nhẹ một tiếng, khí tức đột nhiên xông lên, để cho Ma tộc quỳ xuống kia sắc mặt càng thêm trắng bệch, khóe miệng chảy ra vết máu. Có thể dùng khí thế chấn thương tu sĩ đồng cấp, đủ biết Cô Xạ này cường đại đến loại tình trạng nào.

Bất quá vào thời khắc này, lại đột nhiên có một ngọc giản đen nhánh phá không mà đến, bị hắn lập tức thu vào trong tay, phân ra một tia thần thức tiến vào.

Ba!

Sau một khắc, ngọc giản bị hắn bóp nát, khóe miệng cười lạnh.

- Ngươi rốt cục ly khai Tây Lăng thành, hôm nay Cô Xạ ta thế tất muốn cùng ngươi chiến một trận!

- Xuất phát, Thương Nguyệt Hạp!

Bá!

Cường giả Ma tộc đồng thời mở hai mắt ra, đôi mắt âm hàn vô tình, chỉ có sát cơ tàn sát bừa bãi.

.......

- Thú vị, thật sự là thú vị, người đứng đầu của nhân, ma hai đại tộc hội tụ Thương Nguyệt Hạp, loại sự tình này có thể nào vắng họp.

Trong rừng rậm, quanh thân có thảo mộc tinh khí nhàn nhạt vờn quanh, chính là thần thông Yêu tộc, có thể ngăn cách thanh âm truyền ra, thần thức thăm dò vào, chính là một môn thần thông cấm chế cực kỳ tinh diệu.

Hôm nay nói chuyện chính là một nam tử nằm ở trên dây leo bện thành lưới lớn, tuấn mỹ yêu dị, đôi mắt hẹp dài sáng ngời, thỉnh thoảng có lục quang nhàn nhạt hiện lên, hơn nữa màu da hơi có vẻ tái nhợt, một khi hiện thân đủ đưa tới rất nhiều nữ tu kinh hô thét lên.

Đối với tu sĩ khác mà nói, trong hoang dã nguy hiểm vô cùng, nhưng tu sĩ Yêu tộc này lại như ở hậu hoa viên nhà mình, giờ phút này nhẹ nhàng loay hoay ngón tay, khóe miệng toát ra vài phần đăm chiêu.

Ngay lúc này, cách nơi này mấy trăm trượng, một đạo độn quang dừng lại, lộ ra một tu sĩ dị tộc đầu sinh sừng nhọn. Bất quá khi ánh mắt của hắn rơi vào đoàn lục sắc kia, sắc mặt lập tức biến đổi, tiếp theo trong mắt toát ra vẻ hoảng sợ vô tận, như chứng kiến hình ảnh kinh khủng nhất. Bên ngoài cơ thể bùng lên linh quang, đột nhiên xé rách không gian rời đi.

Bất quá ngay khi người này hành động, trên mặt đất đột nhiên có một nhánh dây màu xanh bắn ra, dùng xu thế sét đánh không kịp bưng tai xuyên thủng thân thể hắn, khẽ hấp, hắn lập tức hóa thành một thây khô.

Ba tức sau, thân thể người này triệt để khô quắt, cả đời khổ tu đoạt được tu vi, kể cả nguyên thần cũng không thể đào thoát, tất cả đều bị cắn nuốt.

Ba!

Nhánh dây màu xanh đột nhiên nổ tung, hóa thành quang điểm đầy trời, cấp tốc ngưng tụ thành một nhân ảnh, đúng là tu sĩ Yêu tộc vừa nãy.

Ở trong tiếng cười nhẹ, thân ảnh của tu sĩ Yêu tộc đột nhiên hóa thành một đạo quang ảnh màu xanh mịt mờ rời đi.

.......

- Những dị tộc đáng chết này, ở trong địa bàn Độc Giác Tộc ta lại dám làm càn như thế!

Một Độc Giác Tộc ôm hai tay, trên mặt cười lạnh không thôi, sừng màu vàng ở dưới ánh mặt trời diệp diệp sinh huy:

- Hôm nay hội tụ đến cùng một chỗ, cũng miễn cho ta tốn sức đi tìm các ngươi.

- Tiến vào lãnh địa tộc ta, liền phải làm tốt chuẩn bị táng thân, hôm nay, là lúc vẫn lạc của các ngươi!

Nói xong, Kim Linh chi lực nồng đậm từ trong cơ thể hắn bộc phát, hư không ngưng tụ Canh Kim kiếm quang đầy trời, ầm ầm tản ra, ngọn núi quanh thân bị cắt thành đá vụn!

- Ta chính là thiên tài trăm tỷ người mới có một của Ác Mộng tộc, lần này Bách Tộc thí luyện, là lúc ta bỗng nhiên nổi tiếng, chấn nhiếp Linh giới. Từ hôm nay trở đi, uy danh của ta, sẽ truyền khắp Linh giới!

- Thương Nguyệt Hạp, là nơi ta tàn sát cường giả các tộc quật khởi!

Ở trong mây đen, có tu sĩ Ác Mộng tộc cười nhẹ không thôi, tốc độ cực nhanh, thẳng đến phía trước.

Tộc đàn thí luyện, tu sĩ thí luyện vô số, trong đó người có chút danh tiếng số lượng cũng không ít, nhưng trải qua 200 năm chém giết, số lượng tuyệt thế thiên tài của các tộc lại không nhiều, tỷ như Nhân tộc Quân Bất Lỗi, Ma tộc Cô Xạ, Yêu tộc Thanh Đằng .

Bọn hắn vốn ở trong tộc đàn của mình có được thanh danh không kém, lần này trải qua tộc đàn thí luyện, bằng vào bản thân cường đại, chiến tích ngạo nhân, càng dựng nên uy danh hiển hách.

Cho nên, hôm nay những thiên chi kiêu tử của các tộc đàn này đột nhiên hội tụ ở Thương Nguyệt Hạp, lập tức khiến cho sóng to gió lớn.

- Tu sĩ mạnh nhất các tộc hội tụ Thương Nguyệt Hạp, quyết một sống mái, quyết ra tồn tại mạnh nhất của Bách Tộc thí luyện lần này!

- Đặc sắc không thể bỏ qua, hậu bối đỉnh tiêm nhất của các tộc quyết đấu!

- Trận chiến đỉnh phong, đến tột cùng ai mới có thể trở thành Vương giả tiếu ngạo quần hùng!

- Nhanh chóng chạy tới Thương Nguyệt Hạp, bỏ qua trận chiến này, nhất định là tiếc nuối lớn nhất cuộc đời!

- Lập tức khởi hành!

- Đi!

Tin tức dùng một loại tốc độ bạo tạc điên cuồng truyền bá ra, phàm là tu sĩ tham gia Bách Tộc thí luyện, đạt được tin tức này sẽ không chút do dự ngừng tay, quay người đến Thương Nguyệt Hạp.

Trong lúc nhất thời, sóng ngầm bắt đầu khởi động, dòng nước chảy xiết!

.........

Đến.

Từ Tây Lăng thành đến tận đây, 700 ngàn dặm lộ trình, Tiêu Thần, Tô Tô tổng cộng tao ngộ ba lượt xoắn giết, hai người cùng nhau ra tay, cũng không hao tổn khí lực quá lớn liền đánh lui cường địch, đoạt được tám không gian giới chỉ, trong đó bao hàm 100 miếng Chiến bài, hai người chia đều.

Tô Tô hiển nhiên đối với thu thập Chiến bài cực kỳ hưng phấn, đối với Tiêu Thần chia một người một nửa tỏ vẻ rất tán thưởng, trên mặt càng nhiều mấy phần vui vẻ.

- Thương Nguyệt Hạp, ác nhân, chúng ta đến!

Tô Tô kinh hỉ mở miệng, Tiêu Thần thì bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ mong không có gì bất ngờ xảy ra, tiếp qua không lâu hắn có thể bứt ra rời đi, đến lúc đó liền nghe không được tiểu nha đầu này oa táo.

Ác nhân, xưng hô này thật khiến cho người ta bất đắc dĩ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...