Đạo (Dịch) – Chương 1169

- Tu sĩ tu đạo cần sát phạt quyết đoán, nhưng vẫn phải giữ lại vài phần nhân tình, nếu không tu chân không phải quá mức lạnh lùng sao.

Tiêu Thần khẽ lắc đầu, chậm rãi nhắm mắt, khoanh chân ngồi xuống.

Ngàn kiến tha lâu cũng đầy tổ, tích thủy có thể thành đại dương mênh mông, tu đạo vốn là không ngừng tích lũy, tất nhiên là phải cần cù tu hành, không thể lười biếng.

Ba ngày, đảo mắt tức qua.

- Ah!

Tiếng thét chói tai vang lên, mặc dù không phải thủ đoạn thần thông, nhưng ở trong sơn động này lại không yếu hơn nguyên thần công kích bình thường, để lỗ tai ông ông tác hưởng, váng đầu hoa mắt.

Tô Tô ngơ ngác ngồi trên mặt đất, vuốt mái tóc mất trật tự của mình, nhìn xem bộ ngực cao cao nhô lên, cùng với quần áo ở ngực hơi lộ ra mất trật tự, một ý niệm làm cho thân thể nàng cứng ngắc, toàn thân như rớt vào hầm băng sinh ra.

Thất thân…

- Ah!

Tiếng thét lên lại truyền ra, so với lúc trước càng thêm khủng khiếp. Chỉ có điều tiếng kêu này không dài, ngắn ngủi, bén nhọn, to rõ, chói tai, lập tức hóa thành thanh âm “Ô ô khóc ròng, Tô Tô chưa từng nghĩ đến, loại chuyện này lại có thể xuất hiện ở trên người mình.

Có thể mang bầu hay không?

Làm sao giải thích với gia gia?

Nhất định sẽ bị người chê cười!

Còn không bằng chết đi!

Càng nghĩ càng thương tâm, càng nghĩ càng khổ sở, Tô Tô khóc càng ngày càng lợi hại, hai mắt đẫm lệ, rút rút rầu rĩ, thật đúng là rất thê thảm.

Ở động khẩu, Tiêu Thần nhíu mày, lập tức mở hai mắt ra, trong đôi mắt đen kịt hiện lên vài phần bất đắc dĩ, khẽ lắc đầu, lập tức đứng dậy, lấy ra một cái khăn tay đưa tới.

Tô Tô nhút nhát e lệ ngẩng đầu lên, thầm nghĩ trong lòng chẳng lẽ… chẳng lẽ chính là hắn! Thế nhưng mà tuy hiện tại nàng tỉnh lại, nhưng toàn thân mềm yếu vô lực như cũ, pháp lực, nguyên thần trong cơ thể không cách nào vận lực, nếu hắn còn muốn… vậy làm sao bây giờ.

- Lau nước mắt đi.

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, thật sự rất khó tưởng tượng, ở trong Linh giới sát cơ rậm rạp, rõ ràng còn tồn tại loại nữ tử này.

Tâm tư đơn thuần, không biết thế gian hung hiểm, nói dễ nghe là ngây thơ vô tà, nói khó nghe chút ít, là… ngu ngốc .

Loại người này, quả thực là trời sinh dê béo, nếu như không phải gặp được hắn, chỉ sợ hiện tại đã bị người ăn đến xương cốt cũng không thừa.

Nữ tu trước mặt này nhìn khoảng mười sáu tuổi, thanh thuần xinh đẹp, tư sắc thượng giai, giờ phút này trong đôi mắt sáng hơi nước dịu dàng, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi trắng, càng làm cho người ta thương tiếc.

Tiêu Thần không phải thế hệ vững tâm như sắt đá, trong nội tâm không hiểu sinh ra rất nhiều sự tình áy náy, như làm rất nhiều sự tình xin lỗi nữ tử này, muốn không tiếc bất cứ giá nào đi đền bù tổn thất cho nàng, cho dù vì thế vứt bỏ tánh mạng cũng không tiếc.

Bất quá đúng lúc này, trong không gian nguyên thần, Bồ Đề cổ thụ rung động lắc lư, đột nhiên tán phát ra đạo đạo linh quang, một tia lãnh ý từ đáy lòng sinh ra, để cho Tiêu Thần lập tức từ trong trạng thái quỷ dị kia tỉnh táo lại.

Hắn chưa từng làm việc trái với lương tâm, tại sao lại sinh lòng áy náy? Nhìn nữ tử trước mặt lê hoa đái vũ, sắc mặt của Tiêu Thần bỗng nhiên trầm xuống, trong mắt ẩn ẩn có lệ mang lập loè:

Khuôn mặt của Tô Tô hơi ngốc, nàng trời sinh Nội Mị Thể, từ nhỏ tu luyện Huyền Âm Nội Mị thuật, một thân mị thuật sớm đã dung nhập thân thể, giơ tay nhấc chân liền có thể tản mát ra mị hoặc vô tận, tu sĩ bình thường căn bản không cách nào ngăn cản.

Nhưng hôm nay nàng toàn lực thi triển, rõ ràng bị ác nhân trước mặt này phá...

- Ah! Bổn tiểu thư liều với ngươi, ngươi bại hoại! Đáng chết!

Tiểu nha đầu thét lên, trực tiếp đánh tới, lại không nghĩ tới toàn thân mình bủn rủn vô lực, động tác mềm nhũn không hề có lực đạo, mà càng như yêu thương nhung nhớ .

- Đánh chết, ngươi bại hoại, phá hủy trong sạch của bổn tiểu thư, về sau ta làm sao đi gặp người! Ta dù chết, cũng muốn kéo ngươi theo.

Nắm đấm rơi xuống, nhưng không thể đả thương “người xấu kia, ngược lại để cho nắm tay của mình đau đớn không thôi, trong nội tâm Tô Tô nảy sinh ác độc, trực tiếp há miệng cắn, hàm răng lóe sáng, thầm nghĩ cắn chết bại hoại này!

Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn bộ dáng tiểu nha đầu này nghiến răng nghiến lợi, nhưng trong lòng thì dở khóc dở cười, thầm nghĩ làm chuyện tốt không được báo đáp, chắc hẳn chính là kết cục này của hắn, thật sự làm cho người có chút im lặng.

Bắt lấy vạt áo, nâng tiểu nha đầu này lên, Tiêu Thần nhìn nàng không ngừng cào cấu, bất đắc dĩ nói:

- Ngươi ngay cả nguyên âm của bản thân phải chăng trôi qua cũng không thể cảm ứng sao?

- Mà ngươi đối đãi ân nhân cứu mình như vậy, sớm biết như thế, ta cần gì phải xen vào việc của người khác, mặc ngươi chết sống, ngược lại trêu chọc phiền toái cho mình.

Nghe giọng điệu thành khẩn mang chút bất đắc dĩ của Tiêu Thần, để cho tiểu nha đầu kia hơi ngốc, lập tức nhắm mắt cảm ứng, sắc mặt trở nên đẹp hơn rất nhiều, nhưng vẫn không thuận theo nói:

- Ngươi thật không có đụng ta? Ngươi thề, bằng không thì bổn tiểu thư cam đoan ngươi nhất định sẽ chết rất thảm!

Tiêu Thần lắc đầu, thản nhiên nói:

- Ta không cần giải thích quá nhiều với ngươi, càng không có tất yếu phải thề.

- Ngươi nên tinh tường đạo lý người là dao thớt ta là thịt cá, hiện tại ngươi chưa có tư cách cùng ta cò kè mặc cả.

Tô Tô nghe vậy lập tức khó thở, nghĩ nàng từ nhỏ đến lớn, được ngàn vạn sủng ái tại một thân, mở miệng nói, tự nhiên có ngàn vạn tu sĩ tranh nhau cướp hoàn thành cho nàng, ai dám can đảm nói với nàng nửa chữ không, càng không nói ứng đối lãnh đạm như thế.

- Không thể mất mặt ở trước mặt ác nhân này, không thể khóc!

Tiểu nha đầu hung hăng lau lau khuôn mặt, nhưng miệng nhỏ vẫn nhịn không được phiết cùng một chỗ, lộ ra có chút đáng thương.

Tiêu Thần lắc đầu, không muốn ở lâu, quay người đi ra ngoài, trong miệng thản nhiên nói:

- Độc tố trong cơ thể ngươi đã giải trừ, tối đa nửa ngày, có thể khôi phục lại, đến lúc đó pháp lực tu vi tự có thể khôi phục.

- Đã như vậy, ta liền không phụng bồi. Ngoài sơn động ta bố trí xuống cấm chế, chỉ cần ngươi trung thực ở trong này, liền không có người phát giác, đợi cho tu vi khôi phục, ngươi tự hành rời đi a.

Đang khi nói chuyện, dưới chân hắn không ngừng, chạy tới cửa động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...