Đạo (Dịch) – Chương 1160

- Tiêu Thần ta tu đạo, cơ duyên viễn siêu tu sĩ bình thường, trong nội tâm có chỗ nào bất mãn, tốc độ tu vi của ta tăng lên, so sánh với người khác không biết nhanh hơn bao nhiêu, lại có rất nhiều trọng bảo, chỉ cần cẩn thận tu hành, tương lai tất nhiên được một phen thành tựu, há có thể bởi vì hôm nay tu luyện thoáng chậm liền sinh lòng táo bạo.

- Huống hồ cổ ngữ có nói, hậu tích bạc phát, tích lũy càng thâm hậu, đợi cho thời điểm bộc phát, sẽ càng thêm cường hoành. Huyền Thai cảnh tích lũy cần nhiều năng lượng như thế, đủ biết sau khi đột phá Thái Hoàng cảnh, chiến lực bản thân tất nhiên sẽ tăng vọt vô số lần!

Đã như thế, ta cần gì phải lo lắng, bình tâm tĩnh khí tu luyện, thời cơ đến tự nhiên sẽ nước chảy thành sông, sao lại đi tự tìm buồn rầu.

Tiêu Thần ngẩng đầu, sắc mặt khôi phục lại bình tĩnh. 66 cây Thiên Thủy Linh trụ, hắn luyện hóa 48 cây, Cổ Ma phân thân luyện hóa 24 cây, cả hai đều tu luyện Huyền Thiên, đều tích lũy cảnh giới Huyền Thai cảnh, hơn nữa Tiêu Thần có dự cảm cực kỳ rõ ràng, dù hắn một mình luyện hóa 66 cây Thiên Thủy Linh trụ, chỉ sợ cũng không cách nào đột phá cảnh giới trước mắt.

Có lẽ Huyền Thai cảnh này tấn chức, có cơ hội khác.

- Bỏ đi, đã không cách nào đột phá, ta liền tạm thời buông tay, đi hoàn thành một chuyện tình khác.

Trong mắt Tiêu Thần chớp lên kỳ sắc, ý niệm khẽ động, Không Gian phân thân ở trong Không Gian Loạn Lưu bỗng nhiên mở hai mắt, phóng ra một bước, thân ảnh xuất hiện ở trong sân thí luyện.

Cổ Ma phân thân, Không Gian phân thân đối mặt gật đầu, đồng thời bước ra một bước, dung nhập vào trong cơ thể của Tiêu Thần không thấy.

- Tả Mi đạo tràng, chí bảo của Tôn Giả cảnh ở Đại Thiên giới, trong đó truyền thừa nhất định không phải chuyện đùa!

- Dùng tu vi của ta hôm nay nên có tư cách kế thừa, đi xem ở trong đó đến tột cùng có cơ duyên gì.

Tiêu Thần đứng dậy rời đi.

Tả Mi đạo tràng vô cùng to lớn, cung điện vô số, chỗ của Tiêu Thần vẻn vẹn chỉ là khu vực ngoại tầng, bất quá dù vậy, phạm vi hoạt động cũng đã cực kỳ rộng lớn, trong đó kể cả sân thí luyện, truyền thừa điện của Tả Mi Lục Đạo.

Bất quá muốn đạt được cung chủ truyền thừa, lại còn cần trải qua một phen khảo nghiệm.

Trong điện phủ, Tiêu Thần nhìn trận pháp trước mặt, thoáng chần chờ, lúc này mới bước vào trong đó. Khi thân ảnh hắn tiến vào, trận pháp này bỗng nhiên sáng lên, bộc phát ra linh quang chói mắt, dung nhập vào trong thân thể của Tiêu Thần.

Dò xét tu vi.

Cung chủ truyền thừa của Tả Mi đạo tràng có phân chia cực kỳ nghiêm khắc, căn cứ tu vi người tiếp nhận truyền thừa, sẽ bị truyền đưa vào điểm truyền thừa bất đồng, mà khi tu vi thỏa mãn cấp độ truyền thừa tiếp theo, sẽ lần nữa mở ra truyền thừa mới.

Mấy tức sau, kiểm tra đo lường hoàn tất!

XÍU...UU!!

Linh quang hiện lên, thân ảnh của Tiêu Thần biến mất không thấy gì nữa.

Trong một không gian hư vô, một lầu nhỏ bằng gỗ lẳng lặng lơ lửng ở trong hư không, bên trên có treo tấm biển, chữ viết lại bởi vì vô số tuế nguyệt trôi qua mà trở nên mơ hồ không rõ, nhưng tấm biển này như trước có một cổ khí tức bàng bạc, kéo dài không tiêu tan.

Bá!

Hơi chút suy nghĩ, hắn tiến lên, bên ngoài cơ thể linh quang chớp động, thân ảnh rơi vào dưới tiểu lâu, thò tay đẩy cửa.

- Két…

Cửa gỗ bị đẩy ra, ánh mắt rơi xuống, nơi này cũng không có đặc thù gì, chỉ có bảy tám giá gỗ, phía trên tùy ý để một ít ngọc giản, tuy nhìn như đơn giản, nhưng có chấn động nhàn nhạt khác thường từ đó phát ra.

Mà cùng lúc đó, Tử Ngọc lệnh phù dung nhập trong cơ thể của Tiêu Thần không ngừng phát ra tí ti khí tức, lẫn nhau hô ứng.

Nơi này thân là truyền thừa chi địa của Cung chủ Tả Mi đạo tràng, tự nhiên sẽ không lơ lỏng bình thường như mặt ngoài. Nếu không phải trong cơ thể hắn dung nhập Tử Ngọc lệnh phù đại biểu thân phận thiếu cung chủ của Tả Mi đạo tràng, một khi xuất hiện ở nơi này, chỉ sợ sẽ bị cấm chế xoắn giết đến hình thần câu diệt.

Bước vào lầu gỗ, cửa gỗ vô thanh vô tức đóng lại, ánh mắt đảo qua, Tiêu Thần thoáng chần chờ, lập tức đi đến giá gỗ, tiện tay cầm lên một cái, phân ra một tia thần thức thăm dò vào.

- Thần thông tu luyện của Nhân Ma Ngộ Nguyên, dị thường huyền diệu, ta hao phí 500 năm, đuổi giết ba mươi ba quang nguyên, cuối cùng giết chết hắn, đoạt đến công pháp!

- Công pháp này tên Đạo Tâm Ma Chủng, tu luyện đạo ý, ngưng tụ Ma thân, cuối cùng nhất ma đạo tương dung trở thành Pháp Tướng chân thân vô thượng.

Phía trên nội dung khúc dạo đầu của công pháp lại có nhắn lại của Tả Mi đạo nhân, sau đó mới là pháp quyết.

Đuổi giết 33 quang nguyên, cưỡng ép đoạt đến công pháp, không biết năm đó Tả Mi đạo nhân này đến tột cùng cường đến loại tình trạng nào, Tôn Giả cảnh ở trong Đại Thiên giới lại đại biểu loại cấp độ tu luyện nào? Tiêu Thần lắc đầu, đè xuống ý niệm trong đầu, lập tức thả ra một tia thần thức lật xem, rất nhanh liền để cho hắn hãm sâu trong đó không cách nào tự kiềm chế.

Một lát sau, Tiêu Thần than nhẹ một tiếng, lúc này mới chậm rãi mở hai mắt ra. Đây là công pháp rất bác đại tinh thâm, vô cùng huyền diệu, đủ loại ghi lại càng làm lòng người trì thần dao động, nhưng thuộc tính công pháp lại không thích hợp hắn tu luyện. Bất quá dù vậy, tham khảo công pháp, cũng làm cho Tiêu Thần rất có thu hoạch, rất nhiều chỗ khó hiểu lúc tu luyện được giải quyết dễ dàng.

Buông ngọc giản trong tay xuống, Tiêu Thần cầm lấy một quả bên cạnh, thần thức dò ra.

- Công pháp của Đại Thiên giới Thúy Ngọc Chân quân, ta tới Nam Cương Hoang Nguyên kịch chiến, đại chiến ba ngày, bị thương chém giết hắn, đoạt được công pháp tu luyện Thúy Ngọc Tâm Kinh, bí quyết này vô cùng huyền ảo, chính là Thượng phẩm pháp quyết .

- Phong Phương nam quốc đại chiến, đánh chết cường địch cướp lấy công pháp Chiến Thiên Quân.

- Ở trong Cực Tây Hỏa Sơn, chém liên tục bảy người, đoạt được công pháp Đại Đạo Ca.

Tiêu Thần không ngừng xem xét ngọc giản, mỗi một quả ngọc giản ở nơi này đều vô cùng trân quý, ghi lại thần thông pháp quyết đều là Tả Mi đạo nhân năm đó hao hết thủ đoạn cướp lấy, thường nhân được một cái như được thiên đại cơ duyên, tu luyện nhất định có thể có một phen thành tựu.

Mà hôm nay Tiêu Thần đối mặt, lại rậm rạp chằng chịt ít nhất hơn trăm ngọc giản.

- Công pháp quý tinh bất quý đa, tinh lực của người chung quy có hạn, có thể tu luyện một môn pháp quyết tới cảnh giới cực hạn đã không dễ, nếu ham hố, chung quy chỉ có thể thành kẻ vô tích sự.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...